Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 5  ·  80%
Chung cư Lâm Viên - Đêm trăng máu.
Chương 3: Giấc mơ đầu, đi xem mộ.
02/09/2025 22:20· 6,595 từ

Phần 3: Giấc Ngày gõ:19/8/2025 Ngày đăng: Số chữ: 6533 chữ. ngày 2/9 thì mình ráng cho cái chương xong, định viết 1 tuần 1 tui viết dài xong 1 chương thì Quốc khánh vui vẻ nhé người, rất vui khi sinh ra ở Việt làm cháu Bác Hồ.

Đây là đâu? Sao tối thui thế này?

Tôi cố gắng mở ra nhưng như có đó chặn mắt tôi, thể mở ra được.

Tôi cố mãi mới được con mắt, một mắt cố mở mà cả người cùng vùng vẫy

Đối diện với tôi bầu trời xanh thăm còn có một áng trôi chầm chậm.

Lúc này tôi mới sai sai, đây là

Tôi giật mình ngồi nhìn xung quanh thì nhiều ngôi nhà gỗ cổ, nhìn khá giống mấy nhà ở tạm trong dâu mà hồi đó tôi thăm vườn nhà dì

Mấy ngôi nhà này gần nhau, nhìn quanh mấy chục căn nhà có vài cái thì là sàn.

Nhìn lạ quá, đây đâu?

Tôi hoang mang nhìn quanh mới thấy có người phụ nữ, người mặc áo ngắn tay với thổ cầm màu nâu đôi chân không đeo dép thế đi ra ngoài.

Tôi lại ngó sang chỗ khác, ngoài mấy nhà thì có một thông vây quanh nhìn như có chỗ để ra Nhưng cũng có vài ba nhỏ chia ra bên thông, chắc là để dân đi.

Thấy không có ai tôi thử lại gần phụ nữ gọi: “Chị cho em hỏi…”

Nhưng người phụ nữ như không nghe thấy đi ra một góc đó của căn nhà.

Chắc là người này nghe rõ tôi nói, đưa tay muốn chạm vai người ta bỗng tay xuyên qua người phụ đó.

Tôi sững sờ nhìn mình, thử chạm lại nữa, vẫn xuyên qua. huơ huơ tay trước mặt phụ nữ, người đó tiếp đi xuyên qua luôn.

Tình huống gì đây?

Tôi thử chạm vào gỗ xem sao, cũng qua. Tôi cố gắng tĩnh lại, trước khi ngủ còn đang ở nhà khi mở mắt đã ở nơi xa lạ đã tôi còn không chạm vào người, đồ đạc xung

Chẳng nhẽ đây là… mơ?

Tôi có chút thẩn nhìn xung quanh, là vậy? Giờ mình làm đây?

Bỗng một người đàn đang vác củi đi rừng ra, người này đến nhà gỗ của người nữ.

Người này cũng mặc vải thô kèm quần loại vải thô, cũng đeo giày chỉ đi chân Nhìn mặt chắc cũng hai mươi hai hai, hẳn lớn hơn tôi 2

Anh ấy đi đến cạnh người phụ nữ chặt: “Mụ có nhớ không?”

“Ông sắp lên làm rồi mà còn vầy không đúng đắn gì á.”

Tôi nhìn hai người âu yếm nhau mà biết nói gì mà ý thấy cách xưng hô khung cảnh xung quanh.

Chắc là mình đã thấy chuyện ngày xưa mà cũng thấy lạ bình thường mơ là kiểu vai vào một nhân nào đó chứ không phải góc nhìn người nhìn vào một sự nào đó còn không thể thiệp.

Kỳ lạ thật.

Người đàn ông kia “Mụ ơi, nay ăn nhờ?”

“Hôm qua tui mới gạo nếp xong, mình cơm lam ăn nhé?”

Anh ấy gật gật “Vậy để anh đi ít tre.”

“Ừ, về sớm nhé.”

Người đàn ông cuối hôn một cái vào người phụ nữ rồi quay người đi vào một nào đó trong rừng.

Tôi lại quan sát qua ít lâu sau có thêm một thiếu khác nước da ngâm màu mật. Tay cầm chân heo, nhìn lớn vậy chắc heo rừng.

Người này này mặc tứ thân cũ, cũ độ có chỗ còn lại bằng một mảnh vải màu nhưng do độ nhạt khác nhau nên nhìn sự khác biệt.

Thiếu nữ chạy đến cửa nhà rồi gọi: Srê H’Mok ơi.”

Ra là người phụ đang mang thai kia là Srê H’Mok, nghe này có vẻ là người tộc cơ ho, không năm này là năm bao nữa.

H’Mok đáp lại lời nữ: “Lan hả em, nắng thế này sao lại sang đây thế?”

Thiếu nữ tên Lan làm mặt phụng phịu: làm như thể chị muốn gặp em á.”

H’Mok xoa đầu Lan: đâu, con bé này.”

“Thôi, không đùa nữa. nhìn này!”

Lan đưa miếng thịt cầm lên ngang với nhe răng cười: “Anh nhà em mới săn được rừng lớn lắm, em qua cho chị cái chân

“Ôi cái này quý em để nhà mà

Lan nhanh nhảu nói: đừng ngại làm gì, bầu bí thì ăn tí thịt, khỏe mạ khỏe con.”

H’Mok từ chối vài cuối cùng cũng bị vào tay rồi bị kéo đi đâu đó luôn.

“Chị H’Mok ơi, mình bãi đất làm thịt chị em đi.”

Tôi đi theo hai đó, ở lại thì thấy ai không bằng theo xem sao.

Trên đường đi tôi thấy có lác đác người, người thì nấu người thì gánh củi các còn có người đang con.

Ba người đi đến đất, ở chỗ đó ba bốn người đang thịt ngồi quanh giếng nước.

Lan kéo H’Mok qua chỗ cạnh giếng còn ra, H’Mok bị Lan ngồi xuống cái ghế nhỏ. miếng thịt của mình H’Mok rồi đi đâu đó, phụ nữ tên Lan chắc là đã quen cầm rồi bắt đầu vô

Đầu tiên, H’Mok xin từ một cô gái làm thịt bên cạnh châm lửa qua đám lửa mình.

Cô hơ đống thịt rửa để cháy hết xong thì lấy dao cạo lông.

Rồi không biết H’Mok bột gì màu đen trộn để chung một với muối trên lá mít, nước từ giếng đổ ít ra hỗn hợp rồi tay trộn đều.

Sau đó cô lấy hợp đó bôi qua thịt heo rồi để phút mới lấy nước rửa

Tôi ngồi khuỵu xuống xem thử mới thấy thịt heo vốn ban khá tanh nhưng sau khi đi thì mùi đã lại.

H’Mok cầm một con lớn, bề mặt sần có vẻ đã dùng rồi nhưng bề mặt dao khá sắt.

Thịt của H’Mok được thành nhiều miếng rồi để ra một miếng sang chỗ khác.

Bên kia Lan đi đâu về, tay cầm cùng cái chày đi bên cạnh H’Mok rồi ngồi xuống.

Bên trong chày hột, tiêu, hành, sả, khô. Những cái này được chế biến sẵn, sả được lột chặt thành khúc nhỏ.

Lan giã đống này nhuyễn rồi chia cho một phần ba, dù thịt lợn là chồng Lan được nên phần thịt hơn mọi người.

H’Mok nhận hỗn hợp được giã nhuyễn rồi tay xát đều lên của mình, Lan nhận phần của mình đã sơ cảm ơn một tiếng rồi làm y vậy.

Xong cô lấy dây xiên qua đống thịt, miếng cách miếng kia xăng ti mét.

Đến đây là chế xong rồi, nhìn cách của mọi người như chắc ướp muối để ăn dài.

H’Mok làm xong rồi, với Lan: “Chị làm rồi, về cất thịt nhé?”

“Chị đợi em xíu, sắp xong rồi, mình chung.”

Đợi Lan làm xong cả hai mới đứng chào mọi người một cùng nhau đi về.

Tôi cũng đi theo người họ, chợt cảm mình như kẻ bám vậy.

Hai người này đi đoạn rồi tách ra, chạy vô nhà của ấy rồi H’Mok mới đi

H’Mok cầm thịt hai tay, một tay sâu thịt, một tay một miếng thịt chưa có muối. Chắc miếng thịt chế biến ăn luôn trong nay rồi.

Đang đi thì bỗng đứa nhỏ từ đâu ra mém thì va H’Mok nhưng may là cô ý được. Đưa tay thằng bé đứng lại, hên nhóc này có tí nên một bà bầu H’Mok vẫn có thể đỡ cậu bé.

“Ui ui thằng cu ai đây mà chạy nhìn thế này?”

H’Mok đỡ thằng bé, mặt đứa nhỏ lên cho rõ dung nhan.

Tôi cũng ngó ngó, mặt bỗng tôi thấy quen nhưng không nhớ gặp ở đâu rồi.

Rồi có một người nữ chạy tới nhưng là người này không những người khác.

Có một màn sương vừa che đủ khuôn của người phụ nữ như không muốn cho tôi rõ dung nhan.

Là cái gì đây?

“Ôi cái thằng Sao quậy dữ vậy

Rồi người phụ nữ qua nói chuyện với

“Xin lỗi chị H’Mok, nhà em nó quá.”

“À, em Minh hả, nhỏ Lan mới cho chị ít thịt đây. nhận được chưa?”

Người phụ nữ tên gật đầu bảo: “Rồi mà nhà em mới thịt xong. Chị qua nhà làm miếng đi ạ.”

H’Mok xua tay: “Thôi, để thịt mà ăn, chị cũng được cho

“Nhà em thì chị sáo làm gì? Thôi nhà chị có gì mang qua ăn chung cũng kêu YaTung nhà chị ăn nữa.”

H’Mok thấy cũng hợp nên đồng ý rồi tách nhau ra về của mình.

Lúc về tới nhà đã thấy chồng mình ngồi trước nhà chờ, chỗ nấu cơm còn có lửa đang cháy, bên là các ống tre. Chắc làm cơm lam.

“Mụ đi đâu vậy? làm cơm lam xong giờ chắc cũng ăn rồi.”

H’Mok âu yếm xoa chồng: “Nhà cái Lan nhà mình và mọi ít thịt heo rừng này. mới ra đất chung thịt này.”

YaTung cười nhẹ, lại vợ mình một cái tôi nhìn mà họng cảm giác ngây ngấy, hai chồng nhà này ngọt quá.

“Vậy hả mụ? Thế tui mang ít đồ cho nhỏ nhà Lan

Người phụ nữ đưa xiên thịt cho chồng bảo: “Để tui chuẩn đồ, ông ướp thịt này Tui định giờ nấu luôn mà nhà cái Minh qua nhà ăn cơm ướp nốt miếng thịt đi. Để tui chuẩn bị đồ tí mang qua nhà Lan với Minh

YaTung nghe lời cầm đi lấy gia vị H’Mok thì đi đến bếp. Thử cầm một cây lên xem cơm đã chưa, cơm lam vừa hay tới.

May là ông chồng nhiều cơm, tôi thấy chung thế này có vẫn dư được vài miếng.

Tôi đếm thì mười lăm khúc tre mười xăng ti mét, vợ chồng như vậy thì không hết. Chắc làm để sang tối ăn tiếp.

H’Mok lấy vài lớn, để ba khúc lên một lá chuối cuộn lại, dùng dây mây lại.

Cô ấy lặp lại động như vậy thêm nữa rồi mới để khúc tre còn lại lên lá chuối.

Xong việc H’Mok đi nhà, tôi cũng đi nhìn. Trong nhà đồ khá đơn sơ, ngoài vài bàn để đồ hay gì đó thì cũng chỉ một cái giường gỗ.

Người phụ nữ chuối ra làm đôi mở một cái hũ đậy kín, múc từ trong ra cái gì đó vô lá chuối rồi cuộn làm cứ thế hai nữa.

H’Mok lấy thêm vài măng tre nữa rồi hết vô gùi chỉ chồng ra ngoài.

Tôi ra bên ngoài sát kỹ lại khung xung quanh rồi bắt suy luận.

Phong cách xung quanh xưa, không khí trong mát mẻ, dựa theo thức được học trên lớp có hai trường hợp.

Trường hợp một: Nam thì đa số chỗ đều khá nóng tôi cũng không biết không thời này có như hiện đại hơn, có thể mát hơn nhưng chắc giống hiện thực. Nếu thuyết là vậy thì có ở mấy khu cao như Tây Bắc Tây Nguyên.

Trường hợp hai các nước khác nhưng thứ tiếng mà họ như vậy thì khả năng là đang ở Việt rồi.

Nhìn bối cảnh với xưng hô như vậy là thuộc khoảng trung mà không rõ là năm nhiêu đây.

Đúng lúc này, hai chồng mà tôi đi cũng chuẩn bị xong. người đi vài bước rồi một căn nhà sàn chắc là nhà của người nữ tên Minh gì

Bên trong nhà cộng hai vợ chồng thì sáu người gồm Lan, H’Mok cùng ba người đàn khác, chắc là chồng họ.

Thấy mọi người bắt ăn trưa, tôi nhìn chán nên đi ra xem xung quanh có gì không.

Mà đi hoài cũng còn chẳng biết là đâu, không biết hướng nên nhìn xung quanh có hơi chóng mặt.

Phải mà biết bay hay đến mấy.

Mới nghĩ xong tôi bay luôn lên trời, gì vậy? Bay được hả?

Trời đã quá vậy, hào hứng bay xung nhớ hồi bé coi hoạt hình chỉ biết ước có thể bay đi quanh, giờ vẫn ước vậy vi vu cho mát.

Giờ mơ rồi bay được cũng mát, thích mê cái cảm này.

Tôi quan sát phía những căn nhà nhỏ còn có cây thông quanh làng.

Nhìn ngôi làng như sống biệt lập với giới xung quanh, đi chỗ khác cũng có vài làng nằm cách nhau khoảng cây thông.

Ngoài ra còn nước, suối, ao, hồ có. Quanh đó có đác vài người dân, người đang chăn gia súc, thì làm việc, người thì ăn trưa,…

Bỗng tôi quan sát thấy chỗ kia có căn nhà, nhìn từ như là các nhà gỗ san sát nhau khá

Mái tôn bạc màu khác hẳn các mái tranh trong làng mà quan sát nảy giờ. Điểm là một lá cờ màu, xanh trắng đỏ được ngay chính diện đám đó, này nhìn hơi cờ Pháp?

Chả nhẽ nào đây Pháp nhưng cũng đúng, nếu như vậy tại sao người dân ở lại nói tiếng Việt?

Trước mấy cái cửa hai người đứng gác, họ mặc áo kaki màu xanh đậm ngoài còn có thắt lưng giày bốt cùng mũ.

Gương mặt trắng sáng, mắt màu xanh lam xanh lục. Nhìn khác với những người bản địa chắc là người từ khác đến đây rồi.

Tôi nhìn một hồi không có gì thì quay người bay lên, loanh quanh khu vực đó.

Đến một chỗ cách căn nhà kia cỡ trăm mét thì tôi ý thấy có bốn người đứng đối diện nhau.

Hai người mặc đồ với những người ở có màu bạc kia, sau có xe đẩy gỗ đồ. Hai người đối mặc đồ giống những người trong làng, phía sau xác động vật nhỏ, con chết rồi cũng có con còn sống nhưng trói lại.

Một người chỉ mặc cái khố nói: “Xin tui là người đưa lần này. Tui là người bên kia suối Cam

Phía bên người kaki chú ý thì thấy sự khác biệt rõ, mắt xanh lam đứng trước mắt xanh lục một có lẽ mối quan hệ cấp trên cấp dưới hạn.

Người mắt xanh lam lẽ không hiểu người kia nói gì nên đầu nhìn người mắt xanh

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chung-cu-lam-vien&chuong=4]

Người đó dịch ra của họ rồi mới tiếng Việt nói: “Chúng đã mang muối, dao, rìu, cùng một số đồ

Người mặc khố nghe kiểm tra đủ mới đồ ra: “Đây là vật chúng tôi săn được, heo rừng đã chết có gà, thỏ còn sống. rau, măng nữa.”

Hai bên trao đổi rồi mới đẩy xe về hai hướng khác

Lúc này tôi chợt ra, trong khoảng thời này dường như thứ tôi nghe đều là tiếng

Nhưng nếu nghe là tiếng kinh đè lên một giọng không phải, một thứ tiếng mới đúng.

Dựa theo hồi nảy mặc khố kia giới có lẽ tiếng gốc tiếng người dân tộc Lạch.

Điều này đặt ra tôi nghi vấn: liệu mơ này là ngẫu hay là có một sự đặt? Đã thế còn dịch ra cho tôi hiểu, sao nhỉ?

Tôi lại nhìn xung cố gắng ghi nhớ khung cảnh này, đợi tỉnh dậy khỏi giấc mơ sẽ tra cứu xem

Bình thường người ta nhận ra mình mơ đâu, sao tôi suy nghĩ rõ ràng được vậy? Kì quái.

Tôi lại bay vòng một hồi rồi thấy cái gì đó là đang ngồi một góc trong rừng, tôi thắc mắc xuống đất.

Cũng giống những người lai khác, người này mặc áo kaki màu quần dài được đóng thùng do ngồi xổm nên chút rối.

Tôi chạy lên xem thì thấy người này khóc, tay thì cầm thịt gì đó đã được biến, tay thì run mặt thì đang khóc nức

Người này bị sao ta? Lâu rồi mới ăn thịt à?

Người đàn ông đó một hồi rồi mới miếng thịt đó lên cắn một cái, nhai nhai.

Rồi bỗng trên gương xuất hiện biểu cảm lạ, ban đầu là ăn phải thứ gì ghê vậy nhưng rồi trong hắn hiện lên tia gì mồm thì cười toe trong khi thịt còn trên răng.

Nhìn rùng rợn đến cùng.

Tôi nhìn riết cũng sợ, người này sao quá vậy, cứ kinh kiểu gì.

Tôi nhìn một hồi bay sang chỗ khác, một lúc mới dừng tại một ngôi làng.

Thời gian trôi qua nhanh, mới đó trời nhá nhem rồi, tôi chẳng biết hiện tại là giờ nhưng hoàng hôn như đã xuống hết, trời mờ tối, sương thì dần dâng lên.

Lúc này có một phụ nữ, gương mặt lắng nói: “Trời cũng nhem rồi mà sao ama còn chưa về nhỉ?”

Bỗng một cậu tới: “Aê, aê ơi! đâu rồi?”

Người phụ nữ lắc rồi chờ thêm một nữa nhưng vẫn không chồng về mới nói với “E’Rin vô nhà ăn nhé, aê đi gọi già xem sao.”

Nhìn con mình chạy vào nhà xong người nữ mới yên tâm đi, cô bước nhanh về căn nhà sàn to mấy nhà khác một xíu.

Tới trước cửa mới “Già làng ơi, già ơi.”

Cỡ sáu bảy phút một ông lão còng chống gậy đi “Aê E’Rin hả, sao đấy? này còn không ăn mà qua đây?”

“Ama E’Rin đi mãi về ạ.”

“Đi từ khi nào?”

“Trời vừa sáng rồi ạ mà tới vẫn chưa về lần

“Chưa về lần nào?”

“Vâng, bình thường Ama đi đến trưa là rồi mà giờ vẫn thấy đâu.”

Già làng nghe vậy lo lắng, nói: “Aê gọi vài người tới đi tìm chung với nhau

Rồi sau đó những tráng trong làng lục cầm đuốc vô rừng người.

Tôi cũng chẳng biết tìm được người không tôi đã tỉnh dậy

Cứ mỗi lần một giấc mơ dài tôi lại giật mình ai kéo mình dậy mà người ngồi dậy, tim thình thịch.

Dù trong mơ tôi tỉnh táo nhưng ngoài cũng đã trôi qua tiếng rồi nên lúc dậy tôi cũng trì trệ

Tôi ngồi ngơ ngơ lúc, tim đập bình lại rồi cầm điện lên xem giờ, mới năm ba mươi. Còn sớm, tiếp!

Lần nữa tỉnh lại đã chín giờ rồi, nằm lì mười phút mới ngồi dậy gấp chăn, răng rửa mặt.

Ngồi trên ghế lướt nghĩ mình nên ăn sáng sớm tôi muốn mấy món nước mà giờ đi ra ngoài quá, ship thì người ta cũng ship thẳng lên đây

Hay là làm đại mỳ gói nhỉ? Hôm mới mua đống đồ lại ăn mỳ gói thì chán nhỉ.

Thôi làm đại cơm vậy, tôi vô bếp cà rốt, đậu que, thịt heo, trứng mà hôm vừa mới mua.

Tôi lấy máy xay bỏ thịt heo vào nhỏ rồi bỏ vô cái chén, bắt một cái dầu chờ nóng mới thịt heo vào xào cho đều.

Thịt hết đỏ tôi đổ cơm vô cùng topping khác, đảo vài đập ba quả trứng vào rồi trộn cho đều.

Đợi nó gần chín nêm thêm gia vị bỏ ít tương ớt rồi đảo đều, xong việc múc một nữa ra lớn rồi lấy năm cái cùng năm cái muỗng xếp đều trên bàn.

Tôi vô phòng ăn lấy một gói bim 4x, hai cái bánh vị phô mai với hai mận cùng một hủ ớt.

Tôi rửa sơ qua trái mận rồi bỏ chén nhỏ, mang ra mới ngồi xuống múc cơm ăn.

Vừa ăn vừa bật lên coi doraemon, thỉnh tôi ngẩn đầu lên xung quanh.

Đôi khi tôi thấy khá làm màu, người mất rồi kiểu gì đi đầu thai thế mà còn bày bát bày ra làm chi nữa.

Tôi ăn no nê, ì coi điện thoại lát rồi mới đứng dọn bát đũa.

Ngó xem bốn bát còn lại có bị hay không, nghe đồn bị ma ăn sẽ bị thiu.

Nhưng cơm vẫn thơm thường, tôi có chút vọng mà đổ hết vô chảo, lấy nắp đậy rồi rửa bát.

Tôi ra đứng trước sổ, mở cửa, cho gió mát đập vào

Bỗng mess hiện thông tin nhắn, tôi mở thì thấy nhóm gia của anh út.

Hôm qua trước khi nhà, tôi với anh đã kết bạn facebook tiện kéo tôi vào nhóm gia đình của ảnh.

[Ba: Tí mình đi mộ nhé @Lê Anh Lê Anh Khoa: Dạ giờ ạ? Ba: Tầm 11 đi. Mẹ: @Lê Anh con ăn cơm chưa? Chưa qua nhà dì ăn thịt nướng này. Lê Khoa: Dạ con mới ăn rồi ạ. Út: @Ba để con dẫn em cho. Ba: Con nhớ đường Út: Có chứ, con ở đây chục năm rồi đó. Ba: Ok, con dẫn em đi Mẹ: @Út tí con em Khoa đi xem vùng cấm không được nha. Út: Ủa không được đi sao con dắt em đi xem Ba: Con còn không biết mà lý sự, đừng trả với mẹ. Mẹ: Thằng đùa thôi mà, ông gì cọc thế. Ba: Mụ ơi, cọc gì đâu, giỡn mà. Út: *Ảnh meme chú đánh giá.* …]

Tôi đọc tin nhắn, cách tương tác của đình họ mà ngẩn trong lòng có chút ghen

Ngày xưa gia đình cũng rất hạnh phúc, là một người rất mạn, ba thì có hơi gần nhưng rất thương đình.

Cứ nhớ về quá tôi lại khóc, tôi lại yếu đuối này?

Nhưng mà làm sao Phải làm sao để đình quay về đây? như tôi chết thì bản có thể quay về khứ như trong truyện không? lâu vậy rồi mà mẹ vẫn chưa về tôi?

Nước mắt cứ như suối mà chảy ròng bản thân là đàn lớn từng này mà phải tôi cũng rất hổ nhưng lòng đau như cắt, không khóc được.

Màn hình vốn gần rồi bị nước mắt vào sáng lên, nháy màn hình chính là bước cả gia đình chụp tết.

Tôi đưa tay ôm mặt, nước mắt thấm đôi tay gầy. Cơn trong ngực như xé thành mảnh, tôi biết thế này có rất nhiều người hơn tôi nhiều nhưng đứa đã sống trong phúc gia đình mười mấy sao chịu nổi cảnh đi hạnh phúc ấy.

Bình thường tôi vốn hay khóc như vậy, nhận tro cốt cũng khóc một giọt. Có người rằng tôi máu lạnh tình nhưng thật ra không vậy.

Cuộc đời này nhiều việc vụn vặt, không còn ai thì không thể là một hoàng được bố mẹ nâng mà bản thân phải gánh những việc đó.

Đôi lúc tôi cũng bản thân không nhớ đình nữa sao? Nhưng đây rồi tôi mới nhận không phải thế.

Chỉ là có nhiều chờ tôi xử lý, này nối tiếp việc khiến cho bản thân quên quá khứ, đẩy tôi tiếp.

Đến lúc ở trong không gian chỉ có mình bản thân hay những hành động vụn vặt người khác cũng khiến nhớ về quá khứ mà

Tôi cứ thế một rồi cầm điện thoại mở chat gpt lên “Con người sau khi chết ra sao?”

Có câu trả lời học, tâm linh cũng

Khoa học nói rằng, hết.

Tâm linh nói rằng khi chết họ vẫn tại dưới nhiều hình khác nhau, mong là vậy.

Tôi đứng dậy đi mặt, lấy khăn đắp mắt cho bớt xưng.

Bỗng tôi nhớ đến mới thấy chẳng con người sau khi dậy sẽ quên dần giấc trước đó sao? Sao tôi vẫn nhớ rõ từng tiết như thế?

Chờ cho mắt đỡ tôi lại cầm điện gõ: “Con người lúc mà nhận ra mình đang có thể quan sát sống xung quanh nhưng không được vào bất kỳ hay tương tác người khác được, chỉ có quan sát được là

[Đây được gọi dream hoặc đôi khi lẫn trạng thái xuất

Tôi đọc lướt một rồi gõ thêm bổ “Dường như là mơ quá khứ…”

Chat gpt trả lời cách chia bảng làm

Về góc nhìn khoa - tâm lý thì ba cách lý giải:

Bộ nhớ tái tạo hợp, nghĩa là khi não phát lại ký đã từng trải qua nhưng phải một mạch mà lại một cách rời rạc.

Thứ hai là não ký ức tiềm đôi khi những ký mà bạn đã quên sẽ lên khiến bạn có giác vừa quen vừa lạ.

Thứ ba là hiện déjà vu trong mơ, giác đã từng trải nhưng thật ra đó là giác giả tạo do xử lý trễ.

Về góc nhìn tâm thì cũng như trên, ba giả tưởng:

Đầu tiên là kiếp trước, cái này cũng dễ hiểu.

Thứ hai là linh du hành trong kho ức, cũng như cái nhỉ, mơ lại quá khứ từng trải qua.

Cuối cùng là duyên còn sót lại, thấy mơ lạ về quá có thể báo hiện còn gì chưa dứt, một duyên hay ký ức cần giải tỏa.

Còn có góc nhìn học gì đó nhưng đọc không hiểu lắm, thì nghiêng về hướng tâm thứ một với thứ hơn. Dù sao mấy hình trong giấc mơ rõ thuộc những năm chín mà tôi sinh hai lẻ lận.

Khả năng cao thấy kiếp trước rồi.

Tôi thử miêu tả cảnh lúc đó cùng đặc điểm trong lời xem sao, chat gpt nói có lẽ bối cảnh trong những năm cuối thế chín mươi, đầu thế hai mươi, còn ở thì khả năng cao là Đà Lạt.

Tôi tìm hiểu thêm chút nữa cũng đã mười giờ năm mươi tôi tắt điện thoại đứng mặc áo khoát mỏng cầm chìa khóa ra khỏi khóa cửa.

Đúng lúc này, anh mở cửa ra, thấy không đội gì nên với vô nhà lấy cái lá chụp lên đầu

“Hello em, ngủ ngon

“Ngon ạ, anh ăn chưa?”

“Chưa, anh mới dậy

“Ủa em thấy anh trong nhóm hồi chín rưỡi rồi mà.”

“Lúc đó anh đi đi vệ sinh thấy nhắn nên nhắn rồi tiếp á.”

Tôi mời: “Hay anh nhà em ăn miếng rồi đi.”

“Thôi, để tí đi ăn gộp cả sáng trưa luôn.”

Hai đứa đi máy, lại thấy chú chung cư, lần này đã quen rồi, còn chủ chào chú một cái.

Chú không im lặng trước mà ừm một giọng chú khàn ghê.

Bỗng tôi bắt được mắt ngạc nhiên của út rồi cũng không sao ảnh kích động hẳng tay thì nắm tay chân nhảy tưng tưng.

Tôi nhìn mà chấm thật sự, rất muốn vô đầu ảnh một Tự nhiên kích động nhảy tửng làm gì thế biết.

Hai đứa đi ra chú chủ chung cư đứng ở đó như lần.

Thật ra tôi thắc mắc, chú cứ trong thang máy, một gian kín rồi đi lên xuống không chóng mặt ta.

Đợi đi ra ngoài tôi mới quay qua “Anh bị sao vậy? dưng nhảy tưng tưng như khùng thế?”

Ảnh thì ra vẻ sâu, còn đưa tay cằm như đang vuốt “Em không biết đâu, từ vợ chú Thái mất không ai nghe chú nói nào nữa luôn.”

Tôi gật gù: “Vậy chú ấy thương vợ

“Đúng đúng, sau này cũng sẽ thương vợ.”

“Em cũng vậy.”

Hai người đi ra đổ xe đến cái mới mua hôm qua, út bảo: “Em lái xe xem chạy xe như

Tôi lại đùa: “Lỡ lái không vững, hai rớt luôn xuống đèo sao?”

Ảnh phụt cười: “Không được đâu, đừng lo.”

Tôi leo lên xe, xe ra sau: “Em từ khoảng kia lên đâu có rào chắn đâu, té xuống thì sao?”

Anh út xoa đầu bảo: “Nhìn như vực thôi chứ nó toàn có không à, phía dưới đất nên nhìn đám có hơi xa. Té cũng sao đâu.”

Tôi nghe vậy thấy tâm hẳn.

Hai đứa đèo nhau ra cổng, anh út cho tôi chạy sang bên phải, là chạy lên đèo.

Con đường trên đây không được xây lại, toàn bùn đất, lâu lại có thêm vài viên khiến cho xe nó nảy.

Nếu mà lúc trước được dạy sẵn, lâu cũng lái xe đi đồ thì chắc giờ này anh em rơi xuống rồi.

Anh út ngồi đằng đường sốc nảy mông cứ nhảy lên xuống ê hết cả mông.

Ảnh cũng sợ rớt đường nên đưa tay eo tôi, tiện tay áo tôi lên: “Để anh xem Bôn có múi không đây.”

Tôi bị sờ nhột kêu ảnh đừng đụng bụng mà không biết bị gì, chọt lét tôi tôi cười khằng khặc.

Mà lúc hai đứa ra mình đang lái trên đoạn đường sốc thì hai đứa đã tông tường rồi.

Tài thật, mới mua hôm qua.

“Ui cha… em không?”

Tôi cảm nhận được chân bị xe đè ẩn ẩn đau: “Chân hơi đau, anh đứng lên không?”

“Anh không sao, để dựng xe lên cho.”

Anh út đứng lên, cái xe lên rồi tôi lên. Cái chân ỉ đau, nhìn xuống thì phần chân đã chảy rồi.

Trông thì có vẻ nặng lắm, chắc chỉ xước thôi.

“Thôi để anh lái cho, cái xe mới chắc không sao đâu

“Cái xe giờ sao em ngất luôn quá.”

Chân dù có hơi nhưng vẫn di chuyển, lên xe được.

Hai anh em lái chút nữa mới đến ngã rẻ bên phải, út rẻ qua bên phải, một hồi rồi rẻ bên trái, một trăm mét mới dừng lại.

Tôi quan sát xung thấy bên trái là thông, bên phải có rào thép, chắc dân ở dựng nên.

Bên kia hàng rào những ngôi mộ, mộ đây khá nhiều thuộc thô sơ, là kiểu chỉ bia mộ giống ngày Cỏ mọc nhiều nhưng không trên những ngôi mộ chủ, nhìn một xanh mướp cùng không khí mát của Đà Lạt.

Không hiểu sao lòng như được gió thổi dễ chịu.

Anh út lấy từ túi cái chìa khóa, đến bên cổng sắt khóa rồi đi vô.

Ảnh quay đầu thấy chưa đi cái thắc “Sao em còn chưa

Mặt tôi không cảm nói: “Đồ người đàn bạc tình, chân em vậy mà anh để em một mình.”

Anh út lại phụt lần nữa, bày đặt tay vẫy lên vai kiểu tì thiếp trong hoàng gặp hoàng thượng, chân khụy một ít nói: “Thần sai rồi, thần tới

Hai đứa đi mộ, nhìn xung quanh: là một của mọi đa số là dân xây khá thô sơ. Những mộ càng lên trên đồng với việc họ ‘sống’ lâu tại đất này.”

“Có mộ nào chưa không anh?”

“Khu mộ này đa dân khu này chứ mấy người nơi không biết đâu nên mọi cứ mặc định ai thì chôn ở đây luôn, cần mua đâu.”

“Ủa vậy lỡ muốn chung mà một người một người sống thì

Nói xong tôi mới cái mồm mình nói đến như nào, nói không suy nghĩ trước nữa

Anh út bảo: “Thì vậy cứ chọn đất cắm biển thôi. Như đất này nè.”

Anh út chỉ vào đất, tôi đưa nhìn theo thấy một gỗ cạnh một khu mộ.

Nội dung đại khái “Đây là mộ của…, phép được chọn trước, bên cạnh là vợ tui. nhân chọn mộ trước: muốn chôn cùng vợ.”

Tôi đáp lại anh rồi hỏi: “Thế có nào ổn không anh, cần năm ngôi mộ ạ.”

Ảnh cõng tôi đi tôi thấy thì thắc

“Ủa chẳng phải dành cho người lớn hơn mà ạ?”

“Ừ, trên này còn chỗ trống được xí rồi, có mộ nhà nữa.”

Tôi không hiểu: “Tại

“Sau này em sẽ

Tôi thấy anh út muốn nói thì thôi hỏi, dù sao từ đi đến Đà Lạt tôi vài câu cũng không giải đáp rõ.

Dù sao ai cũng mật mà, người tốt với mình thì thôi.

Ảnh cõng tôi đến khu khá cao, cách nảy đứng chục mét bế tôi đi vô.

Có ba chỗ đất trống, ảnh thấy thì “Hay là để cô chung một mộ nhỉ?”

Tôi ngẫm nghĩ một ba mẹ khi sống nhau lắm, chết chắc muốn chung một huyệt.

Tôi chọn mộ cho mẹ rồi tiện tay mộ cho mình luôn, út cắm gỗ rồi ghi cho ba gò đất

Cắm xong mới trêu “Bên cạnh là mộ đấy, sau này mình có thể ở cạnh nhau hê hê.”

Nói tôi mới chú đến bốn gò đất có bia mộ chưa chữ, chắc là nhà ảnh bia trước.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận