Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 5  ·  40%
Chung cư Lâm Viên - Đêm trăng máu.
Chương 1
05/07/2025 20:03· 4,501 từ

Chương 1: Chung cư Lâm - Đà Lạt.

 

Tôi là Lê Anh Khoa, nay mười lăm tuổi. Tôi Sài Gòn suốt mười năm gia đình tôi gặp cố.

 

Khi đó, cả gia đình đi dã ngoại trên núi bị gấu ăn thịt. Cũng tại đình tôi kệ biển gấu mà leo vô cắm

 

Tôi còn nhớ khi đó, được bố trét cứt lên ngăn mùi của con người thu gấu rồi mang một rơm đắp lên người tôi.

 

Sau đó tôi chứng kiến bố mẹ tôi bị gấu công, ăn thịt. Kinh khủng hơn mẹ tôi nằm dưới đầu chỉ cách tôi vài xăng mét.

 

Dù thân dưới đang bị ăn nhưng miệng mẹ vẫn thầm nói với tôi.

 

“Bôn… lấy t..tiền về Đà s..sống đi con.”

 

Sau đó tôi thấy tay nhanh chóng luồng xuống dưới thả một cái chìa khóa trước tôi rồi rút tay

 

Chết.

 

Con gấu quả thực không thấy tôi, chờ đến  lúc cứu cũng đã sang ngày hôm

 

Cả gia đình năm người cắm trại, chỉ còn mình sống sót.

 

Sau khi hỏa táng cho mẹ anh trai, tôi ôm lọ tro cốt sắp xếp đồ bị về Đà Lạt.

 

Trong tình cảnh như này, không cho phép mình khóc. chỉ còn mỗi mình tôi thôi, phải mạnh mẽ để đình nơi chín suối yên tâm mắt.

 

Trong khoảng thời gian đó khó khăn, tôi vừa lo táng vừa lo dọn đồ rồi bán căn nhà.

 

Sau vài năm làm nên ra thì bố mẹ cũng góp đủ tiền mua một căn ở nơi tất đất vàng, chi phí sinh hoạt cũng đắt, cứ cuối tháng là cả đình lại phải ăn mì

 

Hiện tại bố mẹ đã tài sản đều về tay trong tài khoản có khoảng năm triệu. Nói ít cũng ít, nói nhiều cũng không nhiều.

 

Tôi hiểu tại sao mẹ lại muốn tôi về Đà sống. Chi phí sinh hoạt ở Lạt rẻ hơn nhiều với ở Sài Gòn, năm trăm chưa nói đến tiền lo ma cho gia đình, việc xây cũng là một vấn đề rồi.

 

Hơn nữa tôi cũng không ở lại nơi nhiều kỷ này. Bố mẹ anh em đều hết rồi, trong nhà còn mình tôi, ở lại đây gì nữa?

 

Một nhà năm người, đồ ít. Sau khi bán được hộ với giá cao, tôi thuê chiếc xe 9 chỗ đồ cùng hành lý rồi đi vào sáng sớm.

 

Đường đi đến Đà Lạt yên bình, không có việc xảy ra cả. Trên đường, bác bắt chuyện với tôi nhiều, nào là sao tôi đi mình, ba mẹ tôi đâu.

 

Tôi không muốn nói rằng đình tôi đã chết, từ đám tang đến giờ tôi chỉ một lần trong đám

 

Bạn bè, thầy cô, hàng xung quanh tôi đều an tôi, khen tôi mạnh mẽ nhưng ra tôi rất hèn

 

Tôi không dám thừa nhận bố mẹ đã chết.

 

Ừm, tôi không nở. Có đêm dài, nằm trong căn vốn ấm áp mà giờ lại tanh như nhà xác. tôi đau vô cùng, đau đến nước mắt rơi không nỗi, đau độ tự lừa bản thân bố mẹ anh em chỉ đi lịch thôi chứ chưa hề chết.

 

Tôi hèn nhát thế đấy, dám đối mặt với sự cũng không dám ở lại nhà vì sợ mình lại đến sinh hoạt trong gia đình còn cha mẹ.

 

Ngồi trên xe, bác tài hỏi tôi suốt mặc dù đã né tránh nên đành bảo trước khi vô Đà thì tấp xe vào ăn lấy

Con đường đi trên dốc mà lại có một quán tôi bước xuống xe thì rùng vì lạnh, tôi đành lại lấy áo khoác mặc lên rồi xuống.

 

Bác tài ngồi bên ngoài điếu thuốc còn tôi thì gọi đĩa cơm rang gà luộc dừa.

 

Trong khi chờ, tôi nhìn bên ngoài, con đường không lắm nên có thể thấy được nước non sau hàng sắt.

 

Nhưng tôi chỉ thấy được ngoài toàn sương mùa mặc giờ là một giờ chiều. Lạ

 

Đồ ăn bưng ra thì cũng không chú ý nửa, cúi ăn cơm. Gà hấp chấm tỏi ngon lắm nhưng như tôi bị cắt đứt dây giác vậy.

 

Cơm ăn vô như đang sắt, gà mềm ăn như củi. Tôi biết không phải do là do tôi đang gia đình thôi.

 

Tôi nhớ những lần mẹ cơm cho tôi, tay nghề không xuất sắc như ba nhưng rất ngon, bởi mẹ sóc tôi từng tí một. Biết không thích ăn hành, mỗi lần cơm đều bỏ một phần tôi trước rồi mới bỏ hành

 

Tôi nhớ những lần ba tôi xuống ăn cơm, ông một người cộc tính, cứ hễ mề là càm ràm xưa tôi ghét ba càm ràm giờ chỉ ước mong ba càm mỗi ngày.

 

Tôi nhớ những lần anh đội mưa đón tôi tan anh là một người cộc tính cũng rất ấm áp. luôn lựa những món phần đùi thịt nhất cho tôi, tính tôi nhát hơn so với các nam khác nên dễ bị bắt Mỗi lần thế là anh lại mui gõ đầu từng thằng, chửi cả cái xóm mới thôi.

 

Em gái tôi là bé được cưng nhất trong nhà. ngoan lắm, cứ hễ trời có sấm là chui vào phòng tôi, khóc òa mẹ. Con bé cũng rất thương khi tôi về nhà với vết thương thì con bé băng cho tôi.

 

Thế mà giờ tôi không gặp họ lần nào nữa, mất rồi.

 

Tôi ăn mà nước mắt lúc nào không hay, bỗng một người ngồi xuống đối diện

 

Tôi theo bản năng ngẩng lên nhìn, là một cô xinh đẹp, cô mỉm cười lịch chào hỏi tôi:

 

“Chào nhóc, chị ngồi đây không?”

 

Tôi vội lau nước mắt, ngoãn gật đầu: “Được ạ.”

 

Sau đó tôi không nói nữa, chỉ cúi đầu ăn nghe chị gái đối diện hỏi:

 

“Sao em ngồi đây một thế? Ba mẹ em đâu?”

 

Tính cách tôi vốn nhút nhưng cũng có ngoại lệ, thường sẽ dễ nói chuyện hơn những người có tính dịu dàng hoặc đối tốt với

 

Tôi cảm nhận được chị đối diện không hề có xấu nên nhỏ giọng nói:

 

“Ba mẹ em đang ngủ xe ạ.”

 

“Em đi đâu mà ăn đây?”

 

Tôi không hiểu lắm, đối quán ăn còn có một cổng to chà bá ghi: “Chào đến với Đà Lạt” Không đi Đà Lạt thì đi

 

Nhưng tôi không dám nói chỉ đáp: “Em đến Đà sinh sống luôn ạ.”

 

“Oa, vậy à? Đà Lạt này lạnh lắm á, em quần áo chưa chị cho.”

 

Tôi lắc đầu, không được đồ của người lạ. Cô cũng không làm khó tôi, ăn đi luôn, trước khi còn nói:

 

“Hẹn gặp lại nha Bôn.”

 

Tôi kinh ngạc, Bôn là ở nhà của tôi chỉ người thân và bạn thân biết. sao chị gái này Tôi nhìn kĩ lại gương mặt rồi cũng thấy quen quen không nhớ mình đã từng ở đâu.

 

Tài xế thấy tôi ăn thì bảo tôi đứng lên luôn.

 

Lúc mở cửa xe, tôi đầu lên thấy có một chàng khuôn mặt sáng sủa, mặc trắng quần đen dài tôi.

 

Tôi thấy rõ anh ta mấp máy tôi, nhìn tôi rất đẹp nói: “Mừng em về Lạt.”

 

Tôi theo phép lịch sự gật đầu rồi leo lên

 

Ngồi trên xe, nhìn phong bên ngoài, đèo Đà Lạt khuỷu không dễ đi khi bị mù bao phủ.

 

Tôi ngẩn ngơ nhìn sương dày đặc, nhớ lại anh hồi nảy. Gương mặt góc cạnh rất đẹp nhưng nụ cứ thấy kỳ quái kiểu gì

 

Đôi mắt đen chỉ phản mỗi hình bóng của tôi, cười rất đẹp nhưng đầy ẩn

 

Tôi không hiểu gì cả, gương mặt hai người mới rất quen nhưng tôi nhớ không là ai.

 

Nhưng tôi nhanh chóng vứt việc này ra sau đầu, vô tình gặp thôi không quan tâm làm gì.

 

Tôi nằm dựa vào ghế, nhắm lại, ngủ.

 

 

Lúc tỉnh dậy thì tôi ngoài trời đang mưa, mở thoại lên nhìn thì thấy đã giờ rồi.

 

“Bác ơi, khi nào mới ạ?”

 

“Cỡ một tiếng nữa con, đi đến đường Ngô Văn à?”

 

“Vâng, con định dọn đồ nhà, đêm nay ngủ ở sạn mai dọn dẹp ạ.”

 

Khi mới tỉnh, tôi dễ chuyện hơn nhiều, tôi đang quay qua thì chợt nhớ ra mẹ mất rồi. Cả đường này chỉ có mình tôi tôi mím môi ôm tro cốt đình vào lòng.

 

Gần một tiếng sau, xe lại trước cổng một khách tôi hỏi:

 

“Bác ơi, chưa đến ạ, cư cháu ở không phải sạn ạ.”

 

Bỗng bác tài biến sắc, bác tái mét đuổi tôi xe rồi chạy đi.

 

Kỳ vậy trời, tôi nhìn vị chung cư trên điện Chỉ còn cách khách sạn 2-3km sao không trở mình luôn?

 

Tôi thử lên app bắt nhưng lạ là không ai cả, được một lúc thì cũng tính hiệu.

 

Cũng không lạ, chung cư sâu trong núi, bao quanh rừng thông rất ít người qua nên tính hiệu chập cũng dễ hiểu.

 

Tôi đành bất lực nhìn hành lý to đùng, tiền thiếu nhưng không ai chở cả. tôi còn định sạn ở tạm mà nó cũng cửa mất rồi.

 

Chả nhẽ giờ ngủ ngoài

 

Tôi bất lực ngồi xuống hành lý, tay ôm tro của cha mẹ mà buồn.

 

Giữa rừng thông chỉ còn tôi thôi, không còn ai

 

Tôi nhớ nhà, tôi nhớ tôi nhớ mẹ, tôi nhớ hai, tôi nhớ em út.

 

Tôi cô đơn quá, tôi quá.

 

Ba, mẹ, anh hai, bé Mọi người không cần con sao?

 

--

 

Tôi gục đầu xuống khóc nở, tôi kìm nén cảm rất giỏi khi ở cạnh người nhưng tôi rất yếu khi ở một mình.

 

Giống như chẳng có ai tôi tin tưởng mà dựa vai họ khóc cả, chỉ có ôm tro cốt khóc mình.

 

Nếu ai chê tôi yếu thì tôi cũng nhận, mọi trong thời gian quá nặng nề một đứa trẻ mười tuổi như tôi.

 

Càng về đêm nhiệt độ Lạt càng xuống, tôi đã chiếc áo dày nhất của mình nhưng vẫn lạnh.

 

Bỗng có một chiếc xe tô dừng trước mặt tôi, nói một người đàn ông vang

 

“Bôn, sao con lại ở

 

Tôi ngẩng đầu lên, bất là người nói chuyện với phụ nữ nhưng giọng lại đàn ông.

 

Tôi lau nước mắt cảnh nhìn chiếc xe trước mắt, xe bốn chỗ ngồi, trong xe hai người một đàn đang lái xe và một người nữ trông rất đẹp.

 

“Con biết dì ạ?”

 

“Thằng nhóc này lâu rồi gặp, quên mất dì luôn

 

Nói rồi người phụ nữ một bức ảnh ra cho xem, trong ảnh ngoại trừ cha anh tôi và tôi còn có thêm cặp vợ chồng hai đứa trẻ.

 

Cặp vợ chồng trong ảnh hệt hai người trên xe, cố lục đống ký ức của lại cuối cùng cũng ra cái gì đó.

 

Thực ra tôi không sinh ở Sài Gòn, từ lúc ra đến năm tuổi tôi sống Đà Lạt mãi sau mới chuyển sang nơi khác sống.

 

Tôi nhớ khi đó gia tôi sống trong một hộ cũ, chỗ đó cách khá với trung tâm lại hẻo lánh, hay mất sóng nhưng cái là giá rất rẻ.

 

Nhà tôi có quan hệ tốt với hàng xóm, có khoảng thời gian anh trai tôi bệnh nặng đành gửi nhờ nhà hàng xóm để ba đưa anh đi Sài Gòn chữa

 

Tôi không chắc chắn lắm, nói: “Dì Vân ạ?”

 

“Đúng rồi, Bôn giỏi quá, cả dì luôn.”

 

Tôi cười gượng, im lặng biết nói gì.

 

“Con muốn về chung cư Có cần dì và chú đi không?”

 

Mặc dù tôi khá nhát mà hai người trước mặt tính là người lạ. Hơn nữ cũng từng sống với một khoảng thời gian rồi, có tin tưởng được.

 

“Vậy phiền dì với chú ạ.”

 

Nghe vậy hai người trên liền nở nụ cười kỳ họ đi xuống cầm hành lý cậu đưa lên xe.

 

“Cảm ơn ạ.”

 

“Bôn ngoan quá ta.”

 

Bác trai đưa tay ra đầu tôi, còn tốt bụng cửa cho tôi vô nữa.

 

Xe bắt đầu lăn bánh, vẫn ôm tro cốt của đình nhìn hàng cây thông bên

 

Tôi nhớ hai người phía là vợ chồng hàng xóm của tôi. Bác trai tên là Lâm, bác gái tên Trần Minh Vân, con cả bác Trần Thư, con út là Trần

 

Ban đầu tôi không nhớ hai bác là ai nhưng nhớ ra tôi lại nhớ cả tên gia đình bác.

 

Lạ thật.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chung-cu-lam-vien&chuong=2]

Tôi nhớ chung cư chỉ chỗ tôi mới đứng 2 3 km mà. Khi xe chạy, gian trôi qua đã rồi vẫn chưa đến chung cư, đường chỉ toàn những cây thông thoáng sau làn sương mù.

 

Tôi nhìn điện thoại thì đã chín giờ, tôi đi và chú đã được nửa rồi.

 

Ngay lúc này, chiếc xe lại, một căn chung cư xuất hiện trong tầm mắt

 

‘Chung cư Lâm Viên (1893)’

 

Căn chung cư cũ kỹ có từ khi Đà Lạt tên Lâm Viên, vậy là đến cũng được 131 năm

 

Chung cư được bao phủ làn sương mù khiến nó kinh dị hơn bao giờ hết.

 

Tôi xuống xe, muốn cầm lý xuống thì bị bác ngăn lại.

 

“Căn hộ của con ngay căn hộ của dì, để mang lên cho, con đi theo đi.”

 

“Cảm ơn chú ạ.”

 

Tôi lí nhí cảm ơn, sao tôi cũng không xách đám vali này mà căn hộ tôi ở tầng sáu

 

“Nào, Bôn đi thôi con.”

 

Bỗng dì nắm lấy bàn tôi kéo đi, tôi ngạc nhìn hai bàn tay đang dính nhau.

 

“Dì ơi, con tự đi ạ.”

 

“Nít nôi biết gì mà

 

Dì không buông tay tôi tôi chỉ có thể thất đi theo dì. Bề ngoài tòa cư nhìn khá bên trong lại rất mới.

 

Như mấy căn chung cư thường khác, hơn nữa còn thang máy lên tầng cao. Dì tôi vô thang máy ấn tầng năm.

 

Mắt thấy cửa thang máy lại, tôi chợt nhớ ra trai vẫn chưa vào.

 

“Dì ơi, bác trai vẫn vào ạ.”

 

“Kệ ông ta đi, ổng lắm. Bôn đi đường dài rồi, con có định ở đâu

 

“Con định dọn đồ vô hộ rồi thuê khách sạn tạm ạ, trễ rồi con không nhà được.”

 

“Trên đường đi con thấy đó, quanh căn chung cư làm gì có khách sạn cũng có xe đưa đón

 

Tôi im lặng không biết gì, đúng thật, khách sạn nhất thì đi hơn nữa tiếng tới mà chỗ đó đóng cửa mất rồi.

 

Nếu nghĩ lại thì thật tôi cũng không sợ bẩn tạm trong căn hộ cũng

 

“Hay là con ngủ một ở nhà cô đi.”

 

Nghe vậy thì tôi im suy nghĩ.

 

“Dạ thôi ạ.”

 

“Người thân với nhau cả con khách sáo làm gì, nhà dì đi. Hồi bé ở có sao đâu.”

 

Tôi nghĩ kĩ, thấy cũng

 

Trong ký ức của tôi, còn nhớ gia đình của khá là tốt bụng. Thường ngày món ngon gì đều qua chia cho nhà tôi một mỗi lần qua còn mua kẹo tôi.

 

Tôi cũng từng có một thời gian sống chung với nên giờ ngủ tạm một đêm không sao đâu nhỉ?

 

“Vậy thì phiền dì rồi

 

“Không có gì đâu.”

 

Chúng tôi không nói nữa, tôi mới để ý, trong máy còn có một người nữa.

 

Là một người đàn ông áo bà ba nâu kiểu trông khá cao ráo, tôi chỉ tới ngực người đàn đó thôi. Đùa chứ cậu cao mét bảy lăm mà cao chỉ ngực người đàn ông này.

 

Người này phải cao tới mét chứ đùa!

 

Nhưng mà sao người này để tóc dài che hết vậy nhỉ? Trong không gian thang u ám như vậy người này hơi kinh dị chút.

 

Bỗng ánh mắt tôi chạm mắt người đàn ông đó tôi giật mình cúi đầu không nhìn nữa.

 

Ánh mắt người đàn ông đen láy sâu thăm thẳm, như còn không có tròng trắng chắc tôi nghĩ nhiều do tóc che khuất thôi.

 

Đợi tôi và bác gái khỏi thang máy, cửa thang đóng lại rồi tôi mới dám

 

“Dì ơi, người hồi nãy ai vậy ạ?”

 

“Chủ chung cư này, hắn đứng trong thang máy đi đi xuống lắm. Con gặp thì hắn đi.”

 

Tôi ngoan ngoãn: “Dạ.”

 

Dì vẫn còn đang nắm tay tôi, lạ thật. Rõ đã nắm chặt tay tôi lúc xuống xe đến nhưng nhiệt độ giữa hai bàn vẫn lạnh.

 

Căn hộ của tôi và nằm ở cuối dãy hành nhưng đi mãi với chưa thấy cùng.

 

“Đến rồi.”

 

Giọng nói của dì vang kéo tôi hoàn hồn, hồi còn thấy một dãy hành lang mà giờ đến cuối rồi.

 

Tôi thấy bác trai đang trước cửa nhà số 5A5, cầm hai bịch đồ, trên vai vác thêm vali.

 

Tôi sửng sốt, biết bác khỏe nhưng từng tuổi này cả đống này khá khó. Hơn nảy chú có đi tôi với dì lên thang máy mà lại lên nhanh hơn hai cháu nhỉ?

 

“Con mở cửa nhà đi, đồ trong phòng rồi qua chú ngủ một hôm.”

 

“Vâng.”

 

Tôi móc chìa khóa ra, cúi đút chìa khóa vô cửa. Vì quay lưng về phía chú nên tôi không được đôi mắt đỏ như máu, lên giữa màn đen của hai đang nhìn chằm chằm tôi.

 

Tôi mở cửa ra nhường để bác để đồ vào để xong thì dì kéo tôi nhà dì.

 

Căn hộ bốn người ở, rộng nhưng khi bước vào tôi lại cảm thấy một cơn lạnh.

 

Tôi khẽ quan sát xung căn hộ sạch sẽ gọn ngăn nắp nhìn không ra cái cả.

 

Tôi lẽo đẽo theo dì nhà, chú đi đằng sau kéo lấy vai tôi khiến tôi mình.

 

“Sao vậy ạ?”

 

“con mặc đồ này đi, của chú mới giặt xong.”

 

Tôi lịch sự từ chối: về lấy một bộ là ạ.”

 

Bỗng chú im lặng, không gì nhìn chằm chằm tôi tôi hơi sợ, mồ hôi chảy trán.

 

Thấy tôi bối rối bác mới mỉm cười nói: “Được.”

 

Tôi mới thở phào, đi khỏi nhà chú, chỉ là nụ cười kia trông cứ là

 

Lúc tôi đi ra thì mình, người chủ chung cư nãy còn ở trong thang máy giờ lại đứng trước nhà tôi.

 

Đôi tóc xõa dài che khuôn mặt khiến người ngoài vào trông giống ma nữ, vô rùng rợn.

 

Tôi sợ hãi chào một rồi qua căn hộ bên lấy quần áo, lấy xong tôi khóa cửa cẩn thận.

 

Quay người thì lại thấy chung cư đứng đối diện giờ tôi mới để ý, bác đối diện chờ tôi hai lần thì chắc chắn có muốn nói.

 

“Có việc gì không ạ?”

 

Chủ chung cư không nói mà đưa cho tôi một giấy cũ nhàu nát, tôi hơi rối định mở miệng phát hiện bàn tay to lớn chủ chung cư đang sờ tay

 

Một tay nắm chặt lấy cổ tay tôi, tay còn sờ mó bàn tay tôi. Đôi tay trắng như xác to gấp đôi người bình thường lạnh nữa chứ.

 

Tôi hơi sợ rụt tay nhưng không được, lực tay chủ chung cư quá mạnh.

 

Tôi đành hỏi: “Sao vậy

 

Chủ chung cư không nói hết, vẫn cứ sờ tay khiến tôi sởn cả gai ốc. tôi định kêu cứu cùng chú ở hộ bên cạnh bác mới buông tay tôi ra, người đi luôn.

 

Được giải thoát cái là chạy sang căn hộ bên trốn, sợ chủ chung cư quay quấy.

 

Lúc tôi bước vào thì thấy chú cùng dì đứng sẵn rồi, thấy tôi thì hai mỉm cười. Dì chỉ một căn phòng rồi nói:

 

“Nhà tắm bên này, con đi không hết nước nóng.”

 

“Vâng ạ.”

 

Tôi nghe lời cầm đồ tắm, phòng tắm thế mà bồn tắm rộng như vậy.

 

Tôi xả nước vào bồn dùng vòi tắm sơ qua, bông mới nằm xuống ngâm

 

Nước vào giờ này thế vẫn còn nóng, cả người trong nước ấm khá thoải mái.

 

Tôi thở dài một hơi, ngày đi đường khiến cơ tôi đã mệt nhoài. Giờ ngâm bồn nước nóng làm thể tôi mềm như bùn, tôi mắt lại thả hồn vào mây.

 

Chờ nước lạnh rồi mới lên lau người rồi mặc

 

Khỉ thật, tôi quên mang đồ lót rồi. Thôi thì mặc đại vậy dù sao cũng ngủ có một đêm lại quần khá rộng không có hàng.

 

Thế là tôi mặc một áo thun trắng, quần đùi đi ra ngoài. Thấy dì cùng còn đang ngồi xem vi thì mới lại gần, lễ hỏi:

 

“Con ngủ ở đâu ạ?”

 

Hai người nhìn tôi từ đến dưới, ánh mắt còn phần thân dưới của tôi tôi ngại ngùng.

 

Cuối cùng bác trai chỉ một căn phòng, tôi gật cảm ơn rồi đi vô phòng.

 

Căn phòng trông rất sạch cũng rất ít đồ, chỉ cái giường.

 

Chắc đây là phòng dành khách.

 

Tôi ngồi xuống giường định thì chợt nhớ ra tờ bác chủ chung cư đưa

 

Tôi móc trong túi lấy giấy ra đọc.

 

[Quy tắc chung cư Lâm

1. Phải về nhà trước giờ tối, không được ngủ đêm.

2. Mỗi tối sau mười dù có chuyện gì cũng được mở cửa cho người lạ. được nhìn qua mắt

3. Không được nói chuyện người đàn ông mũ đỏ.

4. Đừng bao giờ tin bất kỳ ai.

5. Không được mở cửa lúc ba giờ sáng, đêm tròn phải mở các cửa trong

6. Những đêm trăng tròn được bật điện chỉ được nến.

7. Tránh xa những vùng nước, những nơi có đống

8. Bác bảo vệ là người tốt tính hiền lành, cho kẹo thì hãy nhận kẹo. mặc bộ áo màu nâu không mặc màu tím, được tin tưởng bác bảo vệ áo bà ba màu nâu. chung cư chỉ có một bác vệ.

9. Khi gặp người trong cư có dấu hiệu kỳ thì hãy hỏi tên họ.

10. Người trong chung cư là người tốt, có thể tưởng.

11. Mỗi khi đi ngủ khóa cửa phòng.

(Nguyễn Thái 1895-1925)]

 

Đọc xong, tôi nhíu mày, quy tắc này thật kỳ Thà quy tắc là không được ồn các thứ thì tạm được nhưng sao còn có quy tắc kinh dị vậy?

 

Đã thế nó còn mâu với nhau, giữa quy tắc với quy tắc 10 trái ngược Không được tin tưởng kỳ ai và có thể tin là sao nhỉ?

 

Hơn nữa tên ở cuối là tên của chủ chung nhưng hàng số bên cạnh là Nhìn như năm sinh mất nhưng không thể nào, chả là số điện thoại, cũng không

 

Tôi nghĩ hoài rồi lại đầu, thôi đành gác lại quy tắc này lại.

 

Tôi để tờ giấy bên đứng dậy tắt đèn rồi lên giường ngủ.

 

Cả ngày đi đường mệt cũng đã đến lúc nghỉ rồi. Lưng tôi vừa đặt xuống liền ngủ luôn.

 

 

 

 

 

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận