Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 15  ·  33.3%
Chú Ơi, Em Sẽ Ngoan Mà
Chương 5: Vị Hôn Phu Giả Bước Ra Ánh Sáng
10/02/2026 15:08· 1,347 từ

Bắt đầu từ chương này đổi xưng hô của nam là “ tôi - em” và nữ 9 là "chú - em” Giờ thì vào truyện thôi nào.

****************************

Căn phòng Thiền vốn được kế để xoa dịu tâm nhưng đối với Liễu Minh Nguyệt đó, nó chỉ là một nhà bằng lụa và kính.

Cô không thể ngủ. Mỗi vải trên chiếc ga trải dường như đều được dệt bằng căng thẳng; mỗi âm thanh tĩnh đều là một lời nhắc nhở sự hiện diện không cần của Chiến Minh Thành ngay vách.

Nằm đó, Liễu Minh Nguyệt còn là Kỹ sư mã bị săn đuổi, mà là một tin được khoác lên chiếc áo nhung của sự xa hoa.

Cô mở mắt, nhìn chằm vào khu vườn Thiền bị trăng rọi vào. Tán lá trúc động như một đàn rắn đang thầm.

Đó không chỉ là một ngữ khoa học mà hắn dùng để mô tả mối liên bất đắc dĩ của họ. Nó một trạng thái tồn tại mới.

Cô đã thấy ánh mắt hoàng của hắn khi cô vào chiếc hộp Phượng Hoàng. Hắn thấy nỗi tuyệt vọng của cô dòng mã hóa Ánh Dương Lụa. hai đều bị trói buộc những "con tin nội tâm" mình.

Cô đưa tay lên sờ má, nơi dư âm nụ mạnh bạo nhưng dịu dàng vẫn nóng hổi. Đó là một nụ giao ước, một sự khẳng định lực và cũng là một thử về sự kết nối xúc.

Phải bắt đầu hành động một cô dâu, không phải tin. Lời nói lạnh lùng của vang vọng.

Liễu Minh Nguyệt bật cười một tiếng cười mỏng manh pha lê sắp vỡ. Cô dâu? hôn phu giả?

Cô là một kẻ mạo được rèn luyện để giải và sinh tồn, chứ không phải mỉm cười và nói lời thề tuếch.

Khi ánh bình minh đầu rọi qua bức tường kính, không mang lại sự yên bình là một lời báo hiệu. Ngày bố đã đến.

Đúng 6 giờ sáng, cánh nối liền bật mở không tiếng động.

Chiến Minh Thành bước vào. đã thay một bộ âu màu đen than chì, đường cắt sảo như lưỡi dao, nhấn mạnh uy quyền lạnh lùng.

Không một nếp nhăn, không sợi tóc thừa. Hắn là thân của sự kiểm soát tuyệt

Hắn không nói gì, chỉ ánh mắt hổ phách khóa cô.

Ánh mắt đó quét qua như một chiếc máy quét ninh tinh vi, kiểm tra xem có vi phạm bất kỳ "luật nào của hắn trong đêm không.

Liễu Minh Nguyệt đứng dậy, váy lụa trắng hơi nhàu.

Cô đối diện với hắn, gắng giữ cho vẻ mặt không bộc lộ một chút sợ hay lo lắng nào.

“Trang phục của em đâu?” hắn trầm thấp và không xúc, như đang hỏi về một dụng vô tri.

“Em cứ nghĩ chú đã bị rồi.” Cô đáp lại một giọng tỉnh táo đến đáng ngạc.

Sự căng thẳng đã lên đỉnh điểm và đã chuyển thành một trạng thái bình tĩnh tạo.

Chiến Minh Thành nhếch mép, nụ cười nửa vời chỉ tăng thêm vẻ nguy hiểm.

Hắn vẫy tay. Lập tức, người phụ nữ mặc đồ mang đến một chiếc hộp nhung lớn, đặt nó trên chiếc bàn điểm cổ điển rồi nhanh chóng lui.

“Một món quà nhỏ cho hôn thê’ của tôi.”

Liễu Minh Nguyệt tiến đến hộp. Bên trong là một váy dạ hội màu trắng ngọc thiết kế ôm sát tôn lên đường cong, với những chi tiết đá lấp lánh như sương

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chu-i-em-se-ngoan-ma&chuong=5]

Nhưng điều khiến cô chú nhất không phải là sự hoa, mà là đường cắt cổ Nó được thiết kế để lộ một khoảng da nhỏ phía sau – nơi chứa đựng hình mã hóa của cô.

Liễu Minh Nguyệt không nói chỉ gật đầu. Cô bước phòng thay đồ.

Năm phút sau, Liễu Minh bước ra. Chiếc váy trắng trai biến cô thành một tác điêu khắc sống động.

Cô không phải là mà là một Nữ hoàng giá đang chuẩn bị bước vào chiến.

Sự sợ hãi đã biến thay vào đó là một chí sắt đá: cô phải tồn

Chiến Minh Thành đứng ánh mắt hắn thoáng qua sự biến đổi cực nhỏ – cái nhíu mày nhanh chóng, một siết tay vô hình, rồi biến

Sự thay đổi nhỏ không phải là sự ngưỡng lãng mạn, mà là sự thỏa của một chiến lược gia khi quân cờ của mình hoàn hảo.

Đừng lo lắng, bảo bối,” Minh Thành như đọc được nghĩ của cô.

“Bí mật của em vẫn toàn. Chiếc áo này sẽ chắn hoàn hảo. Nhưng tôi muốn lời nhắc nhở tinh tế rằng đang ở trong tầm kiểm soát tôi. Một sợi dây chuyền thể tháo rời.”

Hắn không cần dùng dây Hắn dùng sự tinh tế quyền lực để trói buộc cô.

“Rất chu đáo, Chiến thiếu Liễu Minh Nguyệt lạnh lùng đóng hộp lại. “Vậy chú muốn thể hiện sự căng thẳng của cô dâu sắp về nhà chồng thế nào? Run rẩy? Hay mắt?”

Chiến Minh Thành tiến đến đặt tay lên vai cô, nắm không hề nhẹ. Hắn nghiêng đôi mắt hổ phách sắc lạnh sâu vào cô.

“Không cần nước mắt. sắp bước vào Chiến gia khóc. Cô ta kiểm soát sự hãi của mình.” Hắn thì thầm, thở nóng rực phả vào tai

"Em phải cho họ thấy kiêu hãnh. Sự quyến rũ độc. Hãy để mọi người tin em xứng đáng với quyền lực rằng em là người duy nhất thể chế ngự được con thú Chiến Minh Thành này.”

Hắn buông ra, lùi lại bước, ánh mắt lướt xuống tay cô.

“Và đừng quên,” Hắn nói, trở nên trầm hơn. “Sáng chúng ta sẽ đeo nhẫn. Lễ hôn khẩn cấp, mọi thứ đều hoàn hảo.”

Đúng lúc đó, một cơn đầu nhói lên trong đầu đi kèm với một hình ảnh lóe lên: một con rồng đen vặn mình trong lửa.

Cô biết đó là cơn mộng mà hắn đã cảnh Và cô cũng biết, đó không là ác mộng. Đó là Linh Bí Mật đang rỉ máu vào trí cô.

Liễu Minh Nguyệt siết chặt tay đang đeo nhẫn vào tay Chiến Minh Thành, mỉm cười nụ cười rạng rỡ, hoàn hảo giả tạo. Cô nghiêng đầu vào hắn một cách tự nhiên đáng sợ.

Cô chính là tôi, chính là cô.

Lời thì thầm của hắn vọng trong đầu cô.

Cô phải hành động. phản chiếu lại sự tự tàn nhẫn của hắn.

“Sẵn sàng rồi chứ, Chiến gia,” cô nói khẽ, giọng thách thức. “Hãy cho họ thấy hôn phu” của chú là ai.”

Và sau đó, Chiến Minh dẫn cô đi, bước vào đèn sân khấu, mỗi bước đi một lời thề rỗng tuếch được bố giữa Giao Ước Bằng Lửa Băng. Màn kịch đã bắt

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận