Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 15  ·  13.3%
Chú Ơi, Em Sẽ Ngoan Mà
Chương 2: Căn Cứ Bí Mật và Kỹ Sư Nhiệt Trị Liệu
10/02/2026 15:07· 2,568 từ

Chiếc xe hạng sang vào bóng tối như nuốt chửng đêm, không còn là vệt trắng xóa trên đường nhựa là một khối kim loại đen lướt đi vô thanh tức. Lệnh chuyển hướng Chiến Minh Thành đã Liễu Minh Nguyệt ra bờ vực của một sạn tầm thường, đẩy cô sâu thẳm một lãnh bí ẩn hơn: “Căn cứ Bí Cái tên không gợi bất kỳ hình ảnh hoa nào, chỉ có sự hiếp và quyền lực biên.

Trong khoang xe, không đã cô đặc lại, biến thành chất liệu vô hình, nề, ép chặt lồng ngực Liễu Nguyệt. Hơi nóng từ cơ thể Minh Thành vẫn phả nhưng không còn là thôi thúc thú tính kích động bởi rượu. vào đó, đó là loại nhiệt độ bệnh lý, dội và dai dẳng, những đường gân xanh trên trán nổi lên rõ rệt ánh đèn đường mờ lướt qua.

Liễu Minh Nguyệt ngồi người, nhưng tư thế của cô phải là thư giãn. như một dây cung bị kéo sẵn sàng bung ra bất cứ nào. Cô đang ở gần hắn, gần đến có thể đếm được nhịp thở nặng nhọc.

“Kỹ sư Sinh hóa…” Minh Thành khẽ lặp lại danh cô vừa đưa ra, nói khàn đặc như tiếng đá xát. “Năm nay bao nhiêu tuổi?”

“Hai mươi mốt ạ.” Cô đáp, giọng nói đã lấy sự ổn định.

Hắn bật cười khẩy, âm thanh khô khốc, mỉa mai. trẻ. Quá liều lĩnh. gái hai mươi mốt tuổi đột vào xe của Chiến Minh Thành tự xưng Kỹ sư hóa, và nắm giữ tin có thể thay cục diện Chiến gia? muốn một câu chuyện tích?”

Liễu Minh Nguyệt không lời chế giễu làm cho nao “Tôi không bán câu cổ tích. Tôi bán dữ liệu công thức. Tập đoàn Sương Đêm sử dụng một hợp mới để vô hiệu hệ thống bảo mật trắc học của Chiến đó là nguyên nhân những cuộc tấn công gần Tôi đã tìm ra thức đối kháng, nhưng họ phát ra trước khi tôi thể gửi đi.”

Sự im lặng của Minh Thành kéo dài vài giây, trong khoảnh khắc đó, Minh Nguyệt có cảm giác như đang dùng tia X xuyên thấu lời cô nói, từng tim cô đập.

“Nếu đó là sự Hắn nói, kéo cô sát lại một lần nữa. “Thì không phải là con tin. tài sản quý giá nhất của đêm nay.”

Hơi nóng của hắn trùm cô, không chỉ là nhiệt cơ thể mà còn hơi thở quyền lực nguy hiểm. không nói về tình dục, hắn về quyền sở hữu. Minh Nguyệt hiểu, việc đổi thân phận từ phụ nữ giả” thành tin” và giờ là sản” không làm cho tình của cô dễ dàng mà còn đẩy mức độ nguy lên gấp bội.

Chiếc xe dừng lại một bức tường đá đen khổng tưởng chừng là một núi tự nhiên. Một ánh sáng màu xanh quét qua, và bức từ từ dịch chuyển, ra một lối vào tăm.

Liễu Minh Nguyệt bị ra khỏi xe một cách không tiếc. Cô không còn thấy lạnh vì bộ váy đã sũng, thay vào đó là sự váng trước cảnh tượng trước. Căn cứ Bí không phải là một ngầm cũ kỹ. Đó một tổ hợp kiến tối tân, ẩn mình hoàn dưới lòng đất, với sáng LED màu xanh lam và lạnh lẽo chiếu rọi. kim loại sạch sẽ, sát trùng và một loại khí được lọc tinh bao quanh.

Mọi người ở đây mặc đồng phục đen, cử động nhẹn và không phát tiếng động. Không một ai dám thẳng vào Chiến Minh Thành hay gái đang bị hắn chặt tay.

“Phòng y tế… không. thí nghiệm sinh học cấp 3.” Hắn ra lệnh bằng giọng sắc lạnh. “Nhanh lên.”

Liễu Minh Nguyệt bị vào một khu vực vô trùng toàn. Căn phòng được bị những thiết bị hiện đại không kém gì các viện nghiên hàng đầu thế giới. này làm cô có sự đánh giá lại Chiến Minh Thành không chỉ là một phiệt, hắn còn là một có liên quan sâu đến lĩnh vực khoa học công cao.

Hắn buông cô ra, lưng vào bàn thí nghiệm bằng không gỉ. Gương mặt giờ đây đã lộ rõ, không bị che khuất bởi bóng tối. đường nét góc cạnh, sảo, đẹp một cách nhẫn. Đôi mắt màu phách đang nheo lại cơn sốt, và hơi hắn phát ra tiếng rít

“Đây là dụng cụ cô.” Hắn chỉ vào một chiếc tiệt trùng đã mở chứa đầy những dụng cụ thí ống nghiệm và một bộ đồ hộ màu trắng. “Cô mười phút để tổng Nếu không, tôi sẽ phương pháp truyền nhiệt tiếp của cô.”

Liễu Minh Nguyệt hít hơi sâu. “Tôi cần nguyên liệu. Kỹ sư Sinh hóa thể làm gì nếu không liệu cơ bản.”

“Nói ra.”

“Gừng tươi, tiêu đen, quan trọng nhất… một loại thuốc đau gốc Morphin liều Chất đối kháng nhiệt độ của cần một chất nền gây ức thần kinh nhẹ để chặn phản ứng tự dịch của cơ thể khi nhiệt độ giảm ngột.”

Một người đàn ông đồ đen bước tới, đặt một hộp kim loại nhỏ bàn. “Thưa Chiến thiếu gia, đây tất cả những gì chúng tôi trong kho dược liệu cấp. Có đủ Morphine thấp và một loại mộc có tác dụng đương gừng.”

Liễu Minh Nguyệt mở Cô thấy một lọ tinh dầu xuất từ rễ cây biệt và những viên thuốc giảm mạnh. Không có nhiều thời gian phàn nàn. Cô lập mặc bộ đồ bảo bắt tay vào việc.

Tiếng kính lọc, tiếng lỏng được hút lên, tiếng máy tâm chạy rầm rì. làm việc nhanh chóng, đôi tay thoắt và chính xác, không chút rẩy. Cô không còn cô gái sợ hãi xe, cô là một gia đang làm nhiệm

Thời gian trôi qua, Minh Thành vẫn đứng dựa vào ánh mắt hắn dán vào cô. Không phải là sự sát tình dục, mà là sự tra một đối thủ, bộ não mà hắn phải nắm giữ.

Mười phút.

“Xong.”

Liễu Minh Nguyệt đứng dậy, trên tay cô là một tiêm nhỏ, bên trong một chất lỏng màu vàng nhạt, sánh.

“Đây là công thức vừa tổng hợp. Nó sẽ hạ độ của chú trong năm phút, nhưng có thể gây cơn co giật nhẹ và ảo tạm thời. Tác dụng là không thể tránh

Chiến Minh Thành chậm tiến lại gần. Hắn không nói lời nào, chỉ nhìn vào đôi mắt cô. Sự tự trong mắt Liễu Minh Nguyệt làm thích thú. Hắn đưa ra.

Cô đưa ống tiêm hắn. Hắn không tiêm ngay, mà cầm nó xoay xoay các ngón tay, như đang cân một viên độc dược.

“Cô nghĩ tôi sẽ tưởng một ‘con tin’ vừa bị đuổi, vừa bị thương, muốn trao đổi thông tin bằng ‘hợp đồng giả’?”

“Chú không cần phải tôi.” - Cô đáp, giọng nói thản. “Chú hãy tin mục đích sống của tôi. Tôi sự bảo vệ của chú để đi thông tin, và cần thông tin đó đánh bại kẻ thù.”

Hắn nhếch môi, nụ nửa vời và đầy nguy hiểm.

“Không. Tôi tin vào tuyệt vọng của cô.”

Nói rồi, hắn nhanh tiêm thẳng chất lỏng vào tĩnh tay. Không một chút dự, không chút sợ hãi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chu-i-em-se-ngoan-ma&chuong=2]

Chỉ vài giây sau, Minh Thành lảo đảo. Cơ thể bắt đầu rung lên cách dữ dội. Liễu Minh Nguyệt đây là phản ứng của cơ đối với việc nhiệt bị kéo xuống quá

“Ngồi xuống!” Cô lập đẩy hắn ngồi xuống một chiếc kim loại gần đó.

Mồ hôi lạnh túa trên trán hắn. Cơn sốt đang tranh với chất đối Hắn cắn chặt răng, nhưng đôi hổ phách đã bắt đầu lờ chìm vào ảo giác.

“Thông tin… cô bé…” lẩm bẩm, giọng nói bị bóp “Đưa thông tin cho

Liễu Minh Nguyệt không gì. Cô biết hắn đang dần kiểm soát. Cô không giao thông tin trong tình trạng Cô cần một giao ước rõ không phải là lời hẹn trong cơn mê

Cô kéo chiếc ghế gần, đối diện với hắn. Hơi từ cơ thể hắn giảm đi đáng kể, nhưng sự động của hắn lại tăng lên.

“Thông tin đó không là vật chấ..” - Cô nhắc giọng nói như một thần chú. “Nó nằm trong bộ cơ bắp của tôi, một chuỗi hóa tôi phải tự mã lại bằng sự táo. Tôi đã bị vào đầu, tôi cần gian để hồi phục.”

Hắn đưa bàn tay rẩy ra, bấu chặt vào cánh cô. Lực siết mạnh mức Liễu Minh Nguyệt nhăn mặt, cô không giãy giụa.

“Truyền nhiệt trực tiếp… nói…” Hắn nghiến răng. “Tổn thương cả hai…”

Hắn đột ngột kéo sát vào. Liễu Minh Nguyệt chỉ cảm nhận được sự giá đột ngột từ cơ thể Cơn sốt đã được kiểm soát, nhiệt độ cơ thể đang giảm xuống quá Đây là lúc cô thực hiện phương pháp hai – việc mà muốn tránh nhất.

“Làm đi,” hắn gằn khuôn mặt chôn vào hõm cổ hơi thở giờ đây buốt. “Trước khi tôi… chết cóng.”

Liễu Minh Nguyệt biết, không hành động, hắn sẽ rơi trạng thái sốc nhiệt có thể chết. Cô không hắn chết, không phải vì cô tâm, mà vì hắn lá chắn duy nhất cô.

Cô đưa tay lên, qua gáy hắn. Hành động này phải là ve vuốt, sự định vị. Cô dùng mạnh của một Kỹ sư Sinh để ổn định hệ

“Phương pháp truyền nhiệt tiếp không phải là sự trao nhiệt độ thông thường…” thì thầm vào tai hắn, như đang tiết lộ một bí mật dành cho hai người. là sự đồng bộ nhịp tim và hệ kinh. Tôi phải trở một phần của chú.”

Không để hắn kịp ứng hay từ chối, Liễu Minh dùng toàn bộ sức lý trí, đẩy khuôn mặt lại gần, và khóa môi với

Không phải là nụ đam mê, mà là một sự ép sinh học.

Cô không truyền hơi cô truyền sự sống. Cô hít hơi thật sâu, ép mình làm việc nhanh hơn, buộc tim của cô phải đồng điệu nhịp đập đang loạn trong lồng ngực hắn. đẩy luồng sinh lực áp của mình qua qua hơi thở.

Hắn ban đầu cứng rồi đột ngột đáp trả, không bằng sự dịu dàng, bằng sự chiếm đoạt dữ dội. hắn siết chặt lấy eo cô, cô nghiến vào cơ mình. Nhiệt độ của thấp hơn nhiệt độ sự khác biệt gây một cú sốc điện mạnh chạy dọc cơ thể

Liễu Minh Nguyệt cảm một cơn đau nhói ở đầu. mã hóa mà cô cố gắng bảo vệ bỗng dưng sáng trong tâm trí. Sức nóng hắn, sự lạnh lẽo hắn, sự kích động hắn, sự tuyệt vọng cô – tất cả quyện vào nhau, tạo một luồng điện năng sinh cực mạnh.

Cả hai cùng run trong sự kết nối ép buộc Liễu Minh Nguyệt gần cảm thấy được nỗi đau kiểm soát bị mất đi của Minh Thành, cô gần cảm thấy được dòng thông tin đang bị trộn trong não mình.

Khoảnh khắc đó, không là thương lượng hay đe dọa. là sự hợp nhất hai cá thể đầy nguy hiểm một trận chiến sinh tồn tuyệt

Sau một lúc lâu, Minh Thành đột ngột đẩy cô Hắn thở hổn hển, hôi ướt đẫm trán. Đôi mắt phách không còn lờ đờ, nhưng lại dán chặt vào với một biểu cảm toàn mới: sự kinh và cơn thịnh nộ kiềm chế.

“Cô vừa làm gì…” hắn thì thầm, nhưng uy lực bất cứ lời quát nào.

Liễu Minh Nguyệt gần gục xuống vì kiệt sức. Cô dốc, mắt mở to, đầu vẫn còn âm vang tiếng của các chuỗi mã hóa.

“Truyền nhiệt trực tiếp.” đáp, giọng run rẩy nhưng kiên “Nhiệt độ cơ thể đã ổn định. Nhưng tôi đã nhiễm một phần cảm xúc và nhớ của chú. Và lại.”

Cô nhìn thẳng vào mắt lạnh lùng của hắn, đôi mà giờ đây cô thấy quen thuộc một cách kinh

“Hợp đồng giả đã kích hoạt rồi, chú Minh Thành. giờ, chúng ta là kẻ đồng lõa.”

Chiến Minh Thành đứng nhìn xuống cô với ánh mắt lạnh, đầy nguy hiểm, không thể phủ nhận sự tỉnh đã trở lại.

“Không!” - Hắn nói, nụ cười lạnh lùng và tàn nhất mà cô từng

“Cô là vợ chưa của tôi. Trong vòng một tuần. sẽ tự mình giải thông tin đó. Cảm xúc nhớ của tôi là của cô, của cô… là của

Hắn nắm lấy tay kéo cô đi khỏi phòng thí sạch sẽ.

“Chuẩn bị cho một đầy đủ kịch tính, Liễu Minh Bắt đầu từ bây

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận