Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 25 / 264  ·  9.5%

Chương 25: Nước dừa nấu cá

Cuối cùng thì Tân Án cũng về từ biển, chiếc túi lưới cô căng phồng, đựng ắp chiến lợi phẩm. Lương Việt ngạc nhìn Tân Án đổ hết trong túi ra, cứ như họ đang ở một nhà buffet hải sản cao cấp Nào là bào ngư, tôm hải sâm, ốc biển, cá thứ gì cũng có.

“Cái này… dễ bắt vậy sao?” Việt không khỏi nghĩ, cảm giác chỉ cần có tay bắt được hết.

Tân Án lấy một thùng nước để giữ cho đám hải sản sống. Nếu cô đoán nhầm, Tưởng Bạch Thanh và Hà chắc chắn sẽ tìm đến cô. lý do vì sao nay cô đã cố tình nhiều hải sản hơn bình

Tân Án vốn muốn ăn món nấu nước dừa, nhưng hiện tại vẫn muốn giữ lại mái để lấy trứng, nên không nỡ ăn thịt chúng. Vì quyết định dùng cá thế, làm món cá nấu dừa.

Đầu tiên, cô làm sạch cá, thành từng miếng vừa ăn, rồi với muối và tiêu Sau đó, cô khoét một lỗ trên đầu trái dừa, bỏ cá ướp vào bên trong, rồi lên lửa nấu chín. hoang dã có vị tươi đặc biệt, cách chế biến giản nhất này sẽ giữ hương vị tự nhiên của cá, quyện cùng vị ngọt thanh nước dừa, tạo nên món ăn vừa thanh đạm vừa đà.

Trong khi Tân Án bắt đầu trình ẩm thực của mình, đạo cũng mở rộng tầm quan sát. Ông cố gắng lờ cái bụng đang réo òng ọc đói, chuyển sang theo dõi hình của đội hai người.

Đội hai người hiện tại đang được tốt cho lắm. Dù trên đồ có vẻ như chỉ ở ngay bãi cát bên nhưng khoảng cách thực tế lại hề nhỏ. Hai người đã bộ từ sáng sớm, chỉ đi được một nửa Tất nhiên, một phần cũng họ cứ đi một đoạn nghỉ ngơi một chút.

“Cứu mạng… mệt quá!” Tưởng Bạch cầm nốt ngụm nước cuối cùng bình, uống cạn rồi phịch xuống bãi cát.

“Mới đi được có một nửa đó.” Hà Thư cũng nhìn về trước, nơi chân trời xăm, thở dài.

“Cậu nói xem, lỡ như chúng đến mà chị Án không chào thì sao?” Tưởng Bạch lo lắng hỏi, nhìn dáng vẻ đẹp tự tại của Tân Án, vẫn có chút bất an Tân Án sẽ không chịu họ vào đội.

“Chúng ta cố gắng giúp chị làm việc, chắc là được thôi Hà Thư an ủi.

“Đúng rồi, chúng ta mau đi đến đó xem có gì có giúp được.” Tưởng Bạch nghe vậy lại có thêm động đứng dậy tiếp tục đi về trước.

Đến lúc này thì ngay cả diễn cũng thấy thương cảm cho hy vọng họ có sớm tìm được Tân Án.

Còn về đội ba người, sau bàn bạc chán chê từ sáng cuối cùng họ quyết ăn trưa xong sẽ lên đường. khi đi, Trần Tiệp còn tranh bắt hết đám cá trong bơi” tạm thời của họ, của anh không ít thời Thế là, đội ba người lỉnh kỉnh thùng nước, hành bắt đầu hành trình cậy nhờ gian nan.

“May mà cậu thông minh vớt đám cá đi. Đến lúc đó không ăn hết thì ta còn có thể giúp chị Án.” Lâm Thi Quý khen ngợi Tiệp: “Vất vả cho cậu

“Không sao đâu, đằng nào không thì cũng bỏ phí.” Trần Tiệp ngô cười.

“Mấy con cá này… các cậu định chia cho người khác chứ?” Lị Lị hỏi với mặt kỳ lạ.

“Thế thì sao?” Lâm Thi Quý ngược lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chan-ong-thien-kim-toan-nang-thu-nap-an-em-trong-show-truyen-hinh&chuong=25]

“Cá này là lương thực duy của chúng ta trong ba ngày đó! Sao có thể tiện cho người khác được?” Hứa Lị lớn tiếng nói. Dù mỗi ăn cá ở đây cô ngán đến tận cổ, nhưng đó không có nghĩa thể đem nguồn lương quý giá của mình dâng cho người khác.

“Cô đi tìm người ta giúp còn muốn tay không bắt sói à?” Lâm Thi Quý mai nói.

Nhưng Hứa Lị Lị vẫn không ra sự mỉa mai trong lời của Lâm Thi Quý, vẫn tiếp tục phân tích theo mình: “Chúng ta đi, tuy nói tìm kiếm sự giúp đỡ, chẳng phải vì bên nhiều đồ ăn nên ta mới đến sao? Hơn chúng ta thêm ba người cũng là giúp cô ta còn nếu không có bạn đồng giúp đỡ, một mình ta sống sao nổi?”

Trần Tiệp và Lâm Thi Quý xong chỉ biết nhìn nhau, trong đều có vẻ cạn

Hứa Lị Lị đúng là ngốc đến mức không thể hiểu được, ta – Tân Án đã sống thoải mái dễ chịu đây hai mùa rồi, đâu phải có nhiều đồ ăn. lực của bản thân mới là quan trọng nhất. Hứa Lị Lị lại rằng họ tìm đến Tân chỉ vì bên kia có nhiều tư.

[Thật là ngu xuẩn hết chỗ Lâm Thi Quý thầm nghĩ.

“Mặc kệ cô nghĩ thế nào, con cá này là tôi vớt tôi có quyền quyết Trần Tiệp không muốn nói nhiều xách thùng nước đi thẳng.

Nhưng Hứa Lị Lị vừa nghe nổi đóa: “Anh có ý gì? là vật tư chung cả đội, cái gì mà của

“Vậy thế này đi.” Trần Tiệp đầu lại: “Tôi chia cho cô phần ba số cá tự ở lại đây mà tự mình đi mà vớt cá.”

“Anh!” Hứa Lị Lị tức giận đỏ cả vành mắt, không ngờ Tiệp, người luôn giữ thái lịch thiệp, lại có thể chuyện với cô như vậy.

“Đi thôi.” Lâm Thi Quý biết cãi nhau này chắc chắn sẽ cắt bỏ khỏi chương Để tránh cho đội của họ có chút hình ảnh nào lên Lâm Thi Quý đành nhẫn cho xong chuyện.

Nói xong, hai người bỏ đi, Lị Lị tất nhiên không dám lại một mình, đành mày xám xịt lủi thủi đi

Trong khi đó, Tân Án vẫn tận hưởng cuộc sống khỏe mạnh mình. Cô ăn no, lại ngủ một giấc trưa.

[Thật sự là Tân Án sống thái nhất.] Lương Việt thầm nghĩ, tiếng đạo diễn ở bộ đang nổi giận quát mắng ba người vì cãi nhau, cô thấy mình quá may mắn được đi cùng đội của Án.

Buổi chiều, vì hải sản vẫn đủ ăn cho một bữa nữa, Án không xuống biển Thời tiết hiện tại vẫn còn lạnh, cô không muốn bị cảm đây. Vì vậy, cuối Tân Án quyết định vào sâu tiếp tục khám phá, may mắn bắt được thêm con gà rừng nữa thì

Cô đến chỗ bẫy đã đặt, tra và gia cố lại bẫy, bắt đầu đi về bắc.

Khu rừng rậm này quả nhiên một kho báu. Tân Án mới được một đoạn đã hiện ra cây sắn trên mặt Đây là loại cây có nhiều bột và rất giàu năng Cô lấy con dao nhỏ cắt cành, rồi đào sắn Để phòng hờ phía sau tìm được thứ gì khác, sợ sọt không đủ chỗ chứa, Án chỉ đào khoảng năm củ sắn rồi dừng đồng thời đánh dấu vị trí

Tiếp tục đi sâu vào rừng, Án còn may mắn tìm thấy ớt hiểm dại, mọc từng chùm, ngoài ra còn có mây, một loại rau dại giàu dưỡng, và cả cây sả, thể dùng làm gia vị. thể nói, chuyến đi này hoạch bội thu. Sọt của Án đã đầy ắp đồ.

Lương Việt đi phía sau nhìn vẻ mạnh mẽ, bước đi vững của Tân Án, thậm cảm giác như đang nhìn người dân bản xứ thực thụ.

Đang lúc Tân Án cúi người ớt hiểm, cô chợt nghe thấy nói chuyện nhỏ nhẹ phía không xa truyền đến. Tân lần theo tiếng động nhìn sang, thấy đội hai người, Tưởng Thanh và Hà Thư, đang tình trạng vô cùng chật

“Đã bảo cậu đi dọc bờ rồi mà cứ nhất định đòi rừng cây. Đấy, thấy ngoài mấy cái bánh mì ra có tìm được cái gì đâu, lạc mất phương hướng nữa Tưởng Bạch Thanh nhỏ giọng trách.

Hà Thư cũng rất xấu hổ, vốn nghĩ đi dọc đường trong có thể tìm được đó mang đến cho Tân ít nhất cũng không đến tay đi nhờ vả người Nhưng kết quả càng đi sâu, cuối cùng lại lạc

“Hai vị?” Tân Án cất tiếng nhắc nhở sự hiện diện của

“Tân Án!!!” Tưởng Bạch Thanh mừng như nhìn thấy cứu tinh, nhào phía Tân Án. Hà cũng rụt rè đi theo sau.

“Hai người lạc đường sao?” Tân hỏi.

“Đúng vậy, may mà gặp được Tưởng Bạch Thanh cảm động muốn “Chúng em nhặt được nhiều bánh mì nhỏ, còn có… nữa!”

“Đúng đúng đúng, ở đây có đồ ăn lắm, chị cũng đến đồ ăn hả?” Hà hỏi, tranh công khoe với Tân ba lô bánh mì nhỏ và họ nhặt được.

Khụ… Tân Án nên nói thế đây. Cô hình như không mấy ăn đồ ăn vặt tổ chương trình phát cho thì

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận