Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 17 / 264  ·  6.4%

Chương 17: Lễ vật trợ

Tân Án đặt bẫy lại vị trí cũ. Không có phải do vết đổ hay đàn gà đã xa hết, mà suốt tiếng đồng hồ trôi vẫn không có con sập bẫy. Cô đành dây thừng vừa xoa, buộc con duy nhất bắt được mang về. đường về, Tân Án lại vườn trái cây hái một ít quả dại.

Vất vả cả buổi chỉ bắt được một gà, Tân Án vẫn thấy hơi hụt hẫng. Khu này quá kỳ lạ, không tài nào phân được đâu là đồ do chương trình sắp đặt, đồ vốn có tự nhiên. tới, cô phải đi sâu vào trong khám phá mới Cô không tin rằng ngoài thứ do tổ chương chuẩn bị, hòn đảo như vậy lại không có vật hoang dã nào

Về tới căn phòng Tân Án bắt đầu chuẩn bữa tối. Hôm nay định làm món ăn cầu hơn một chút, nên tay vào bếp từ

Đầu tiên, cô gọt táo, thái hạt lựu, cho nồi xào chín rồi đường trắng. Sau đó, bột sắn dây vào, đều đến khi hỗn sánh lại thì múc ra.

"Tiếc là không lợn, thiếu đi một chút béo ngậy." Tân Án nghĩ tiếc nuối. May mắn vẫn còn bột sắn Lúc rảnh rỗi, cô mài rễ sắn thành bột, lắng lại lấy tinh giờ có thể miễn cưỡng dùng thế.

Cô lấy bánh do tổ chương trình cung ở nhiều nơi trong bỏ phần rìa bánh, cắt vuông vắn, dùng đũa mỏng. Cô múc nhân vào giữa miếng bánh, phết gà xung quanh mép rồi gập đôi lại, miết chặt bánh, dùng dao khía vài đường mặt bánh.

Cuối cùng, cô phết trứng gà lên mặt bánh, chút dầu vào chảo đến khi bánh vàng giòn hai mặt là được.

Món bánh pie táo giản đã hoàn thành. Vỏ là lớp vỏ sandwich giòn tan, bên trong táo ngọt ngào thơm Táo dại càng thêm đà hương vị tự nhiên, tuyệt.

Dùng cách làm tương Tân Án tiếp tục làm pie dứa và bánh việt quất. Mùi thơm lan khiến Lương Việt ở sau màn hình cũng xuýt xoa. Tân Án làm mạch cả sọt bánh cây lớn.

"PD Lương, cái này cho chị và các anh phim." Làm xong xuôi, Án cẩn thận bày mấy bánh pie ra đĩa, cho Lương Việt đang sau màn hình.

Lương Việt vội vàng vẻ nhận lấy đĩa bánh, lòng thầm nghĩ Tân đúng là người vừa xinh vừa tốt bụng, lại nghĩ đến cả cô!

Cảnh quay này nhất phải giữ lại! Phải cho giả thấy Tân Án cô gái tuyệt vời như nào!

Tại đại bản doanh, đạo diễn nhìn cảnh này phải nuốt nước miếng. mà ông cũng có mặt đó!

Tân Án lại lấy ba chiếc bánh pie trái ra, và trong khi Việt còn chưa hiểu chuyện đã cầm xiên thẳng ra hồ bơi chình.

Tổ chương trình tổng thả bảy con cá chình hồ bơi, đã là lớn. Ngày đầu tiên Tân bắt ba con, trưa bắt một con, giờ còn lại ba con. Tổng diễn nhìn Tân Án về phía hồ bơi, trong lòng có dự cảm chẳng lành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chan-ong-thien-kim-toan-nang-thu-nap-an-em-trong-show-truyen-hinh&chuong=17]

Đúng như dự đoán, Án một mạch bắt hết cá chình còn lại. cả mấy con cá nhỏ không tha. Rốt cuộc cũng là buổi tối cùng, đương nhiên phải vét hết những gì có vét được của tổ đạo diễn, không sau này sẽ chẳng còn hội may mắn như nữa.

“Cô ấy…! Cô ấy…!” đạo diễn nhìn cái hồ trơn, chỉ còn lại con rùa đen lững thững nhất thời cạn lời.

“Cô ấy có ăn được không?” Cô trợ lý mò hỏi.

“Đúng đó, bắt nhiều vậy ăn không hết chẳng lãng phí sao!” Tổng diễn lập tức cảm thấy Án sao mà lãng thế. Vì đối đầu tổ chương trình mà không lãng phí đồ ăn, cảnh này mà lên sóng thì chắn sẽ bị khán giả chỉ cho xem.

Tân Án hoàn toàn biết rằng ấn tượng của bản doanh về cô chuyển từ tốt sang xấu. hiện tại đang vô bận rộn.

Cô đốt hai bếp dùng hai nồi nấu ăn lúc. Một nồi nấu một nồi nấu canh cá. cơm xong, cô lại đầu làm món cá nướng kabayaki. Số cá còn thì dùng để nướng thường.

Bữa trưa cô đã chình rồi, giờ cũng ăn được nhiều nữa. định bụng sẽ làm một cơm thịnh soạn để đãi hai người đồng đã gửi bánh mì cho Còn về đội ba kia, cô vốn dĩ không thích vào chuyện người khác. Có ân ân, người không liên cô chẳng có ý định bụng giúp đỡ làm

Tân Án lấy hết bát đĩa dã ngoại mang ra, chuẩn bị cho Thư và Tưởng Bạch Thanh người một phần cơm chình nướng kabayaki, bên còn bày thêm cá chình Cô chia đều hai chình cho hai người, còn thì ăn phần cá chình còn

Sau đó, một nồi đựng canh cá nóng hổi, đĩa nhỏ bày sáu bánh pie trái cây đủ Thêm một chút trái tươi tráng miệng. Nhìn chẳng khác nào một suất hộp đầy đủ dinh

“Giúp tôi mang cái cho Hà Thư và Tưởng Thanh nhé.” Tân Án với Lương Việt.

“Cô… xác định chỉ cho họ thôi sao?” Lương có chút lo lắng. cảnh này lên sóng, sẽ có tranh cãi ra vì Tân Án nhiều đồ ăn như vậy lại không chia sẻ đội ba người.

Giờ đây, cô đã nhiên biến thành một fan lo lắng cho danh của Tân Án.

“Có qua có lại mà. Hơn nữa, biết đâu ba người kia còn tốt hơn tôi ấy chứ.” Án cười nói, tỏ tự tin.

Thấy Tân Án đã mình quyết định, Lương Việt yên tâm phần nào.

Cô chợt nhận ra Tân Án thật ra hoàn không biết tình cảnh thảm của đội kia, chỉ một mình cô là rõ tình hình của đội khác đều rất tệ, sợ Tân Án không đỡ người khác sẽ bị mạng chỉ trích.

Nhưng đứng ở góc của Tân Án, cô không hay biết gì, vậy việc cô không giúp đội người cũng là điều thường.

Máy bay không người nhận được lệnh, nhanh chóng tới. Khi Tân Án giỏ đồ ăn lên, máy còn hơi rung lên, vẻ như quá nặng. Việt đành phải yêu cầu bản doanh điều thêm chiếc máy bay không người lái tới hỗ trợ. Hai chiếc máy cùng hợp sức, cuối cũng treo được chiếc giỏ ăn của Tân Án nhìn từ xa vô hoành tráng.

Lúc này, đội ba vẫn đang gặm bánh mì Vì tiêu xài hoang ở giai đoạn trước, giờ đã hết cá, họ còn cách uống cháo ăn kèm bánh mì. Nghe tiếng máy bay không lái, Trần Tiệp vội ngẩng đầu nhìn.

“Có phải đồng đội đồ ăn tới không!” Trần mừng rỡ nhìn lên.

Hứa Lị Lị cũng chóng đứng dậy, ngóng theo máy bay đang bay phía họ.

“Sao nặng thế, lại phải dùng đến hai máy không người lái?” Lâm Quý nhìn cảnh tượng kỳ này mà ngây người.

Buổi trưa, họ đã máy bay không người lái đội hai người, khi chỉ có một chiếc, chiếc treo bên dưới lắc nhẹ nhàng. Còn lần máy bay không người lái chỗ Tân Án tới, biết chở rất nhiều đồ.

“Chắc chắn là đồ ngon rồi, lại còn dùng đĩa nữa kìa!” Hứa Lị chăm chăm nhìn vào giỏ.

Kết quả, đội ba cứ trơ mắt nhìn hai máy bay không người bay ngang qua đầu họ, thẳng về phía đội người mà đi.

“Nhiều đồ ăn như thế mà lại không có của chúng ta?” Hứa Lị vẫn chưa hết hy dõi theo hướng máy rời đi, trong lòng phẫn hận.

Lâm Thi Quý thấy thì đã bình tĩnh lại, xuống tiếp tục nấu “Buổi trưa mình đã không đồ ăn cho người người ta dựa vào phải gửi đồ ăn mình?”

“Dù sao thì chúng cũng là đồng đội mà, nhất cũng nên cho ta một chút chứ. Cái người Tân Án này quá keo kiệt!” Không nhìn thấy bóng dáng máy đâu nữa, Hứa Lị cuối cùng cũng hết hy vọng, giận ngồi phịch xuống đất.

“Thi Quý nói mình đã không cho người đồ ăn, không thể cầu người khác tự dưng mình được. Đừng giận Trần Tiệp ra mặt giải.

“Giữa trưa ai đã muốn gửi chút đồ ăn cho Tân Án, rồi chết sống ôm khư khư hạt gạo không chịu ra hả?” Lâm Thi mỉa mai nói.

“Cô…!” Hứa Lị Lị răng nghiến lợi, nhưng lại thể nói ra lời bác nào. Cô chỉ còn trút giận lên đầu chương trình: “Cái kịch chương trình kiểu gì vậy quá bất công! Dựa cái gì mà Tân Án bên lại có nhiều đồ ăn như

PD phụ trách đội người cạn lời đáp: “Thứ địa điểm này là chính ba người tự chọn. hai, khu vực của bạn là vị trí tâm nhất trong ba đội, về phía nào hai phút cũng có thể tới bờ hoặc vào rừng có tài nguyên dã. Là do chính bạn không chịu đi khám thôi.”

Ý là, các người đồ ăn, thì trách

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận