Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 19 / 163  ·  11.7%
Câu Chuyện Thoát Nghèo Của Cô Gái Dân Tộc Miêu
Chương 19
18/02/2026 13:17· 1,372 từ

"Chương 19

Lúc 6 giờ sáng, chiếc thoại bên gối rung Trương Ý Trì mở mắt, với chiếc điện thoại mới Dương Chương Vinh mua hôm Tắt chuông báo thức cách thuần thục, định trở dậy lập tức thì chợt mình đang “nghỉ dưỡng”, không phải dậy sớm.

Bên ngoài cửa sổ tối như mực, trời ở núi sáng muộn hơn so với thức của anh. Màn điện thoại là nguồn sáng nhất lúc này. Những gà trống đang gáy, tiếng gần xa, nối tiếp nhau.

Lại nhìn giờ, anh bật khẽ.

Chiều qua anh ngủ một dài, tối đến 9 đã bị Long Hướng Mai đuổi phòng. Đêm ở núi tĩnh, tiếng tivi cách xa trăm mét vọng lại, hiệu quả hơn cả bản nhạc

Anh gần như chìm vào ngủ ngay khi đầu gối, rồi ngủ một mạch đến giờ sáng. Nếu không báo thức, có lẽ anh ngủ đến tận trưa.

“Thì ra mình cũng có ngủ nướng như vậy...” Ý Trì lẩm bẩm.

Đột nhiên, phía sau nhà lên tiếng động lạ. - xoẹt - xoẹt...

Rất nhẹ, rất nhịp nhàng. lẫn với tiếng gà cục tác, ngay lập tức khiến Ý Trì tò mò. không có thói quen nằm trên giường, anh trở bật đèn, mặc quần áo, gấp rồi lần theo tiếng đi ra khỏi phòng khách, cầu thang bên trái vòng ra phía sau.

Phía sau nhà có một đèn không sáng lắm, dây điện dài lòng thòng, thả chỉ cách mặt đất một mét.

Trong vùng ánh sáng nhỏ Long Hướng Mai búi ngồi trên chiếc ghế nhỏ, đang đó từng nhát

Trương Ý Trì bước lại nhìn rõ những lá trắng bó thành bó trong tay và con dao ít nhất 20 cm trong phải, mỗi nhát dao có những mảnh cải vụn rơi thớt. Chẳng mấy chốc thành một đống nhỏ. Rồi đặt con dao nằm dùng tay gạt, con dao biến vật đựng, đổ đống vụn vào chiếc thau inox bên

“Sao dậy sớm thế?” Long Mai liếc thấy Trương Trì, cười hỏi.

“Tôi quen dậy lúc 6 Trương Ý Trì cười “Em đang làm gì vậy?”

“Thức ăn cho gà.” Long Mai giải thích: “Cắt rau, thêm ít cám, múc một cơm trộn đều, là ăn thông thường cho gà

Trương Ý Trì ngồi xổm thớt, hỏi: “Không có ăn chế biến sẵn bán sao?”

“Có, đắt. Không đủ tiền Long Hướng Mai cười: em nuôi gà theo cách truyền tỷ lệ chuyển hóa chậm lớn, thịt sẽ hơn. Vài hôm nữa giết một con nấu canh cho ăn.”

“Chương trình xóa đói giảm không cấp thức ăn Trương Ý Trì hỏi.

Long Hướng Mai bật cười: đánh bại nghèo đói sự chăm chỉ, không phải thức Em thà họ cho trợ cấp bằng tiền mặt, làm nhiều hơn, tiết nhiều hơn. Tích lũy đủ vốn, thoát khỏi vòng luẩn của nghèo đói. Không thì...”

Cô chỉ ra sân: “Nuôi gà còn không dám, gì thoát nghèo?” Lời nói của Hướng Mai bình thản, chút ngượng ngùng đặc trưng hộ nghèo, cũng không sự gai góc do nghèo khó giũa.

Phía trước cô dường như một ngọn đèn rực khiến cô tin chắc chỉ cần lực, mọi khó khăn tiêu tan.

Trương Ý Trì cảm thấy động, hôm nay Long Mai không mặc bộ trang phục tộc đẹp đẽ như qua, mà là một bộ bông ngụy trang. Áo làm từ chất liệu chống gió, nhẹ ấm áp, dễ động. Nhiều người trong làng loại này.

Về mặt thẩm mỹ, không nói là đẹp. Nhưng Long Hướng Mai mặc, lại toát một vẻ quyến rũ Anh vội vàng tránh ánh cười ngượng: “Em không mấy chuyện này.”

“Hiểu làm gì?” Long Hướng đổi chủ đề: “Anh lạnh không? Em nhóm lửa cho nhé?”

Trương Ý Trì lắc đầu: đợi trời sáng hơn sẽ đi chạy bộ.”

Long Hướng Mai hỏi qua “Anh có thói quen thể dục?”

“Ừ. Chuyên ngành của tôi cầu thể lực cao, lực kém thì không làm được.”

“Chuyên ngành gì vậy?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/cau-chuyen-thoat-ngheo-cua-co-gai-dan-toc-mieu&chuong=19]

Trương Ý Trì ngập ngừng: không thích chuyên ngành mình, tôi không muốn nói, cũng muốn nói dối em.”

“Tự nghĩ ra một cái, nữa ứng phó với làng.” Long Hướng Mai không quan nhanh chóng cắt rau cải, từ túi vải cạnh lấy hai nắm bưng thau inox vào bếp. Chẳng chốc cô từ bếp ra, trong thau inox đã thêm một nắm gạo xay, cô dùng muỗng khuấy đều, mấy con gà đã lại, kêu cục tác sốt ruột chân.

Long Hướng Mai cho gà xong, rảnh tay hỏi Ý Trì: “Bọn em thường ăn lúc 10 giờ, anh sớm thế chắc đói, em trứng cho anh, lát cùng ăn.”

“Bữa sáng muộn thế?”

“Ừ, làng chỉ ăn hai một ngày.” Long Hướng giải thích: “Sáng dậy cho gà vịt ăn, không rảnh cơm. Lo cho gia súc cầm xong, mới đến người.”

Trương Ý Trì: “...” Anh thấy cô đang ám anh...

Nhưng Long Hướng Mai không ý đó, cô tiếp giải thích: “Vì ăn no mới làm ruộng. Ruộng không định ở gần nhà, đi mất công. Làm một đến khoảng 4 giờ chiều, khi sáng yếu mới về cơm. Tranh thủ ánh sáng ngày, ăn cơm trong hoặc nhà, đỡ phải thắp đèn tối.”

Trương Ý Trì nghẹn lời: nên tôi cảm thấy xuyên không về thời cổ cũng sai!”

“Thế còn thoải mái hơn cổ nhiều.” Long Hướng vừa nói vừa vào nhà củi, một cái đòn gánh đôi quang gánh ra: “Nhưng nhà em bán sớm không cần nấu cám, em đi sớm hái rau mang chợ bán. Anh có muốn cách tập thể dục leo núi không?”

Trương Ý Trì gật đầu quan tâm, lại hỏi: có thể giúp em làm gì?”

“Giúp gì chứ? Anh đâu biết, cũng không cần Mang theo điện thoại, nhổ vài cải chơi, chụp ảnh, dành đăng facebook là được Long Hướng Mai ném quang gánh xuống sân sau, lại bếp lần nữa, lần mang ra một cốc nước đưa cho Trương Ý “Uống chút nước rồi đi rửa em làm đồ ăn anh, xong ngay.”

Trương Ý Trì lại bị chỉ một lần nữa. bếp củi nhà quê anh thực không biết dùng, lửa không nhóm nổi, đành ngồi xuống, chọc chọc vào gà mái già không sợ người, khẽ: “Hai ta cùng ngộ, nhưng mày đẻ được tao làm được gì?”

Sự nhanh nhẹn của Long Mai không phải chuyện Trương Ý Trì còn chưa nói xong với gà mái, trong bếp đã cháy rừng Đặt nồi, đun nước, nhanh chóng lấy hai cái bát, vào mỗi bát một trứng, đũa đánh loạn xạ, lách cách vang lên, tan thành hỗn hợp. Từ tủ lấy sữa bột, pha nước ấm, đổ vào một bát, đều lần nữa. Bát lại cho nước lã, và tiêu. "

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận