Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 6  ·  83.3%
Bảy Ngày Phán Quyết
CHƯƠNG 5: SỰ OÁN GIẬN CỦA THAI NHI 5
23/08/2026 17:00· 2,839 từ

CHƯƠNG 5: SỰ OÁN GIẬN CỦA NHI 5

"Im miệng!" Lâm Khinh Hứa sốt nước mắt rơi lã chã, nói cũng run bần bật: "Dù ma nữ đi chăng nữa cũng phải qua đó! Cậu không chết, Điêu Linh, cậu không chết! Đều tại Mộ Yếm, đều cậu ta! Bổn tiểu mà gặp lại, nhất sẽ chém chết cậu ta!"

Màn hình điện thoại rung lắc dội, Lâm Khinh Hứa vừa vừa chạy. Nếu không nhờ Điêu dẫn dụ con ma đi, tuyệt đối không thể nào hoàn nhiệm vụ bắt buộc. Cô không bỏ mặc Điêu Linh một mình!

Sau đó, khuôn mặt không chút xúc của Mộ Yếm đột xuất hiện trên màn hình.

Đôi chân đang chạy thục mạng Lâm Khinh Hứa bỗng phanh

Trong màn hình, má của Mộ ửng hồng, cô nàng thở nhẹ, nhịp thở không mấy đều nhưng giọng điệu vẫn bình đến mức khiến người ta ngứa "Tôi ở đây, cậu chém hiện tại cậu ấy không nói được."

Cô nàng khựng lại một chút, như đang nhận diện tầng tầm mắt hơi lệch đi: "Khu tầng bốn, cậu đến đây Hoặc cậu muốn rời khỏi tòa văn phòng cũng được, đập sổ rồi nhảy xuống hay thì tùy, Điêu Linh thời chưa đi được."

Trong phút chốc, Lâm Khinh Hứa biết nên vui hay nên Mộ Yếm, bờ môi mấp máy bận, cuối cùng phỉ nhổ cái thật mạnh: "Điêu Linh không tôi cũng không đi!"

Cô dùng sức lau đi nước chuyển điện thoại sang tay tay phải siết chặt chiếc trống chưa từng dừng lại, không nguyện mở miệng: "Này, bên phía cậu rốt cuộc đã xảy chuyện gì thế? Tại sao tôi nghe thấy tiếng máu tung tóe?"

Mộ Yếm nghiêng đầu, giống như nhìn thứ gì đó, rồi nhạt nói một câu: "Cậu qua rồi sẽ biết."

Màn hình tắt phụt. Lâm Khinh tức đến mức suýt chút vứt luôn điện thoại. Cút xéo cái đồ Mộ Yếm chết Vừa rồi tại sao cô không chết cô nàng luôn chứ?

Khu A tầng bốn, hành lang nặc mùi máu tanh dày Mộ Yếm ngồi xổm trên đất, mặt cô nàng là Điêu đang tựa vào góc tường, sắc trắng bệch như tờ giấy. tay phải của cô ấy vết thương sâu hoắm mức nhìn thấy cả máu men theo cánh tay xuống, nhỏ giọt xuống mặt Cô ấy cắn chặt không thốt ra tiếng, trán toàn là mồ hôi lạnh.

"Đừng động đậy." Mộ Yếm chẳng xé từ đâu ra một vải, động tác tuy vụng về lực quấn rất chắc chắn, bó phía trên vết thương để máu: "Cậu thật sự không chết à?"

Điêu Linh nhếch khóe miệng, muốn nhưng lại đau đến mức răng trợn mắt: "Tớ... chẳng phải chưa chết đấy thôi..."

"Sắp rồi." Mộ Yếm cũng không đầu lên: "Mất máu quá cũng chết được đấy."

"Cậu không thể nói câu nào tai hơn chút được à?" Linh uể oải đảo mắt một

Giờ thì cô ấy đã hiểu sao Lâm Khinh Hứa lúc cũng bị Mộ Yếm chọc tức mức muốn đánh người rồi. hiện tại còn thừa chút sức cô ấy cũng muốn tặng Mộ Yếm một cú đấm.

Người này sao nói năng khó đến thế không biết...

Mộ Yếm ngước mắt nhìn cô trong đôi đồng tử luôn lùng kia có thứ gì đó lên, rồi lại nhanh chóng mắt xuống, trả lời câu hỏi nãy: "Không thể."

Điêu Linh: "…"

Ở phía bên kia hành lang, nữ đang lặng yên nằm trên mặt đất, giống như bị gì đó áp chế, cơ khẽ phập phồng nhưng từ đầu cuối vẫn không hề nhúc Trên mặt đất xung quanh một vòng tròn với văn màu đỏ thẫm, giống như một trận pháp đơn được vẽ bằng máu.

Điêu Linh nhìn theo tầm mắt Mộ Yếm, thấp giọng hỏi: rồi, tại sao cậu lại ngăn vẽ trận pháp?"

Năm phút trước, sau khi quỷ dừng lại, ma nữ vẫn tục bám đuổi Điêu Linh không Mắt thấy sắp bị đuổi Mộ Yếm đột ngột xuất hiện, sức vác Điêu Linh lên chạy theo hướng ngược lại.

Điêu Linh cũng không ngờ cô lại có sức lực lớn vậy, một người gầy gò khẳng như cây tre vậy mà cô ấy chạy vừa nhanh lại vững.

"Thả tôi xuống! Tôi tự đi Cô ấy vùng vẫy.

Mộ Yếm không thèm đếm xỉa cô ấy, chỉ lo cắm lao về phía trước, bước chân nhanh vừa gấp. Cô nàng tay ra, nhét một tờ giấy nhúm vào tay Điêu Linh.

Điêu Linh bị cô nàng xốc mức ruột gan lộn nhào vẫn cúi đầu nhìn vào tờ Đó là một trang nhật nét chữ méo mó vặn vẹo, về sau càng cẩu thả, như được một người viết ra lúc đang cực kỳ sợ.

[Đều nghe thấy rồi, đều nghe rồi! Những thầy giáo trực đêm đều nghe thấy tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh! phải chỉ có một mình tôi thấy! Lão Trương, tiểu Trần nghe thấy cả. Mỗi buổi tối, đầu từ lúc trời tắt nắng, âm thanh lập tức truyền đến từ lang, tiếng sau lại càng tai hơn tiếng trước...]

[Tôi biết chuyện của sinh viên ả mang thai vào phòng giám thị cố ý gây khó ả không qua được kỳ nên đã tự tử lúc còn mang thai. Những giám thị quan đã bị xử lý: người điều đi, người bị thải. Nhưng dù thế đi nữa, sinh viên đó không nên đến tìm đám giáo trực ca đêm chúng tôi để gây phức chứ!]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/bay-ngay-phan-quyet&chuong=5]

Mắt Điêu Linh lướt nhanh xuống dẫu cho bị Mộ Yếm chạy xóc lên xóc xuống, cô vẫn đọc hết phần nội còn lại.

[Vậy mà tôi đã tận mắt thấy! Tôi tận mắt nhìn ả cứ đứng ở bên ngoài sổ phía cuối hành lang, bụng gồ lên như sắp nổ toàn thân đầy máu. Ngày sau, lão Trương phát điên rồi, luôn miệng gào 'không tôi, không phải tôi', ngày thứ ba ông ấy treo cổ tự tử trong trực ban.]

[Tôi sợ quá, tôi sợ người theo sẽ là tôi! Làm có thể là tôi được, tôi hề làm tổn thương ả, và ả chẳng có một chút hệ nào! Tại sao ả trong trường học, tại sao

[Hôm nay trường học mời đại đến, đại sư bảo chúng đi tìm hài cốt của ả, khi tìm được thì phong vào trong một chiếc hũ, miệng dùng giấy bùa niêm phong Đại sư nói chỉ cần không vào tờ giấy bên con oán quỷ đã này sẽ không ra ngoài loạn. Đại sư còn để lời nhắn, nói nếu ngày tờ giấy bên bị rách, xuất hiện dấu hiệu lẻo, có thể dùng pháp sau đây để tạm phong ấn oán quỷ. Tôi phải thêm vài lần, vẽ thêm vài đại sư nói phải dùng để vẽ, dùng máu, dùng máu...]

Trang giấy đến đây thì đứt

Nửa trang sau đã bị người xé mất, vết rách nham không có quy tắc, giống như giật xuống trong lúc vội

Tiếng bước chân của ma nữ sau càng lúc càng gần, Linh nhận ra rõ ràng Mộ sắp không chạy nổi nữa

Trận pháp.

Điêu Linh cần cái trận pháp Gần như không hề do cô ấy đột ngột thoát khỏi Mộ Yếm, cơ thể nghiêng một bên, cả người tuột khỏi Mộ Yếm rơi xuống.

Cô ấy lập tức đứng vững hình, hướng về phía cửa bên cạnh tung một cú đấm, kính không hề vỡ, cô lập tức vác dụng cụ phòng chữa cháy trên mặt đất nện xuống hết phát này đến khác.

Thủy tinh vỡ tan theo tiếng tay Điêu Linh bị cứa nhưng chút máu này căn bản không đủ.

"Cậu làm cái gì thế!" Bước Mộ Yếm khựng lại, quay nhìn cô ấy.

Điêu Linh không trả lời, cúi nhặt mảnh thủy tinh vỡ đất lên, giơ tay định rạch đường lên cánh tay mình.

"Điêu Linh!" Giọng của Mộ Yếm ngột trở nên cao vút, nàng lao tới, đưa tay ra lấy mảnh thủy tinh nhọn

Cổ tay của Điêu Linh bị Yếm siết chặt, hai người co một lúc trong hành lang hẹp. Sức lực của Điêu vốn không lớn nhưng nhát đó ấy rạch cực kỳ mạnh khi Mộ Yếm đoạt lấy thì tay cô ấy bị đi, mũi nhọn thủy chệch khỏi hướng ban đầu, rạch trên lớp da phía cánh tay nữa mà xéo vào bên trong.

Phập.

Tiếng thủy tinh ngập vào da trầm đục mà rõ mồn vang lên cực kỳ rợn người hành lang yên tĩnh, đây chính là lý do tại sao Khinh Hứa lại nghe thấy máu phun tung tóe.

Tay của Mộ Yếm vẫn đang lấy cổ tay cô ấy lực đạo đã nới lỏng. Cô cúi đầu, nhìn vết thương hoắm trên cẳng tay phải của Linh, máu từ chỗ bị trào ra ngoài, men theo cánh chảy xuống, ngón tay nàng khẽ run lên chút: "…Tôi không cố ý."

Điêu Linh cắn chặt môi, cúi nhìn nhìn cánh tay của nhếch khóe miệng: "Không sao, đằng cũng phải lấy máu."

Sau đó chính là việc hai phối hợp dẫn dụ con vào trận pháp, khống chế được

"Bởi vì đã từng sai một Mộ Yếm siết chặt đoạn giọng nói đều đều, trả lời hỏi vừa rồi của Điêu "Trận pháp là do tôi tìm trong văn phòng cố vấn. nhớ tờ giấy hướng dẫn cắt dây rốn mà Lâm Hứa nhặt được không? không nghĩ trên đời lại nhiều sự trùng hợp đến ngay đúng lúc tôi lại văn phòng thì thấy cách giải quyết ma nữ."

“Ầy, con người ta lúc nào phải trả giá cho việc nghiệm sai sót, vấn đề là hay thấp thôi. Cùng lắm tôi cầm chân ma nữ, cậu đi." Điêu Linh chỉnh lại quần áo nhăn nhúm, cô ấy nhận ra điều gì, ngột đứng phắt dậy điện thoại: "Cậu tắt cuộc rồi à?"

"Ừm?" Mộ Yếm không hiểu tại Điêu Linh lại căng thẳng vậy, tuy kỳ lạ nhưng vẫn nhận hành vi của mình, gật đầu.

"Mẹ kiếp! Chạy mau! Ma nữ khống chế được rồi nhưng có thai quỷ nữa mà! Nó dựa vào trống lắc để dịu, không có tiếng trống lắc, lại sắp đuổi theo chúng rồi!" Điêu Linh túm lấy Mộ vắt chân lên cổ chạy, bản năng sinh đã kích phát tiềm năng kỳ lớn của cô ấy, là kiểm tra thể bình thường thì cô đã sớm mệt lử nằm sấp rồi.

Hiện tại cô ấy cảm thấy còn có thể chạy thêm vòng nữa!

Giữa việc chết vì chạy đến sức và bị ma giết, suất cái nào lớn hơn thì ấy vẫn biết rõ.

"Tôi ghi âm rồi." Mộ Yếm tĩnh giơ điện thoại lên, Điêu Linh trở lại, ấn cô ngồi xuống đất: "Có thể ngơi."

Điêu Linh: "..."

Tiếng trống lắc cất lên từng từng hồi, vang vọng trong lang sực mùi máu tanh.

Ở phía xa, ma nữ vẫn nằm bò trên mặt đất, trận pháp màu đỏ máu đè đến mức không thể cử Vùng bụng rách nát rõ ràng không còn thứ gì bên thế nhưng vẫn có thể nhìn nó đang phập phồng nhịp điệu của tiếng lắc, co rút theo từng gõ.

Điêu Linh tựa vào tường, chằm nhìn ma nữ vài giây, ngẩng đầu nhìn lên trần nhà lang. Cảm giác khủng hoảng nề bao trùm, trong môi trường thế này cô ấy căn không cách nào thả lỏng được.

Cô ấy hít sâu một hơi thở ra, điều hòa lại thở, cảm thấy bản thân tạm có thể chạy tiếp được mở miệng: "Hỏi Khinh Hứa xem đâu rồi, hai người các đập cửa sổ hoặc phá cửa rời khỏi tòa nhà đi."

Mộ Yếm quay đầu nhìn sang, mắt mang theo một tia hiểu: "Vậy còn cậu?"

Điêu Linh vịn tường đứng dậy, thương trên cánh tay phải đoạn vải thắt chặt đến mức tức nhưng máu đã cầm kha khá.

Cô ấy cúi đầu nhìn vòng trận pháp màu đỏ thẫm mặt đất, giọng điệu cực kỳ túc: "Đây là một địa của nhiệm vụ bắt buộc, sau chưa biết chừng chúng ta phải quay lại nơi này, tôi phong ấn con ma lại."

Nói xong câu này, chính cô cũng cảm thấy hơi ngượng gãi gãi đầu: "Ha ha, tôi thật đấy, cậu không thấy bị ảo tưởng sức mạnh chứ? thực sự muốn phong ấn ma lại, vạn nhất sau này ta còn phải quay đây thì sao?"

Mộ Yếm cũng đứng lên, phủi lớp bụi trên ống quần, không cảm xúc nói: "Lâm Khinh mà nói câu này tôi nghĩ là bị ảo tưởng sức còn cậu thì tôi không vậy."

Bởi vì Điêu Linh chắc chắn làm.

Thực ra cô nàng khá ghét người của Điêu Linh, có những việc không chiếm ưu rõ ràng không có lợi gì, vậy mà vẫn cứ đâm vào làm.

Giống như cô ấy luôn vui thử sức với mấy chuyện vãnh mà không biết mệt vậy?

Trong mắt Mộ Yếm, đây là hành vi vô cùng ngu nhưng cũng vì thế mà cô đem lòng khâm phục người cùng phòng này.

Từ lối vào cầu thang truyền một hồi tiếng bước chân dập, đi kèm là tiếng chửi thở dốc hồng hộc: "Cậu ai ảo tưởng sức mạnh cơ!"

Lâm Khinh Hứa ló đầu ra phía dưới cầu thang, mái xõa tung một nửa, trên mặt còn vương vệt nước mắt khô. Tay phải cô siết chặt trống lắc, chẳng biết từ giờ, tay trái đã có thêm cây rìu chữa cháy.

Cô tăng tốc, ba bước gộp bước lao lên mấy bậc cuối cùng, nhìn thấy cánh tay Linh quấn đoạn vải, vành lại đỏ lên một vòng nhưng kiên quyết không để nước rơi xuống. Cô giơ chiếc rìu nghiến răng nghiến lợi "Mộ Yếm! Có phải bán đứng Linh bảo không? dạ của Linh bảo lương chứ tôi thì không tôi phải thay Linh chém chết cậu!"

Mộ Yếm: "Ừm, chém đi."

Lâm Khinh Hứa càng thêm tức giơ rìu lên định bổ Tuy nói miệng như vậy nhưng ai thực sự xuống tay.

Mộ Yếm không ngốc nên biết tránh, Lâm Khinh Hứa thì gào mồm thế thôi, Điêu Linh can hai câu là cô rìu xuống.

Cô nện cây rìu cứu hộ mặt đất phát ra một xoảng chói tai, cái cằm hếch thật cao: "Linh bảo không tôi cũng không đi! Linh bảo phong ấn ma, tôi cũng Ai mà chưa từng nghĩ đến làm đấng cứu thế Phong ấn! Bắt buộc phong ấn! Sau này, bản thư sẽ là một đạo trâu bò từng phong ma!"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận