Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 6  ·  66.7%
Bảy Ngày Phán Quyết
CHƯƠNG 4: SỰ OÁN GIẬN CỦA THAI NHI 4
16/08/2026 17:00· 2,559 từ

CHƯƠNG 4: SỰ OÁN GIẬN THAI NHI 4

Đến khi hai người phản lại thì đã muộn, không còn dây rốn trói buộc, thể người mẹ không còn bị quỷ áp chế nữa. luồng sức mạnh đạt thế cân bằng, ma nữ nhếch miệng nở một nụ cười dị, điên cuồng húc mạnh vào ván cửa, còn đứa thì lao vút về phía lầu mà Lâm Khinh đang đứng.

Điện thoại của Điêu Linh luôn bật, Lâm Khinh Hứa đã kiến toàn bộ quá này từ đầu đến cuối. Cô cắt không còn giọt cầm lấy điện thoại chân lên cổ mà chạy!

"Mộ Yếm! Tại sao cậu nghe lời Điêu Linh hả?"

"Đừng mắng nữa! Chạy trước Mộ Yếm chặn chặt cửa vào!" Linh quả quyết sử dị năng. Thai quỷ vừa chạy ngoài giống như bị cỗ sức lực kéo quay ngoắt trở lại, liên tục vào tấm ván cửa.

Rầm! Rầm! Rầm!

Tiếng va đập ngày một mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trán Điêu Linh. nhẩm đếm số giây trong lòng, mười lăm giây gần lại sử dụng dị một lần nữa.

Bắt buộc phải tranh thủ gian chạy trốn cho Lâm Khinh

Rầm rầm rầm! Tiếng va trở nên dồn dập, vụn gỗ xuống lả tả. Hai ma phát hiện sức lực đơn của mình không thể tung cửa, thai quỷ một lần nữa chui tọt vào bụng mẹ.

Hai thực thể ma quỷ vào nhau thành một khối đường dị hình, vùng bụng cao lên, giống như muốn chọc lớp da thịt mỏng kia. Nó còng lưng rồi đột ngột bật thẳng người, bộ cơ thể tông mạnh cửa.

"Bùm!"

"Mộ Yếm!" Điêu Linh gấp gọi tên Mộ Yếm, cả người ấy suýt chút nữa bật văng ra ngoài, tình hình hai người họ không đỡ được bao lâu

Cô ấy dựa lưng vào ván cửa, dùng hết sức bình để cản lại, một rút điện thoại ra hỏi Lâm Hứa: "Cậu đã chạy ngoài chưa?"

"Không, không chạy ra được!" Khinh Hứa thở dốc hồng hộc, điện thoại lên: "Rốt cái thằng ranh con nào Cửa, tất cả các đều bị khóa chặt Phía các cậu thế nào rồi? đã, cái gì kia? Á..á..á…á!"

Màn hình video đột ngột đen, dường như điện thoại của Khinh Hứa đã rơi xuống đất, tim Điêu Linh thót một cái.

"Khinh Hứa! Lâm Khinh Hứa!"

Mặc cho cô ấy gọi gào thét thế nào, đầu dây kia của cuộc gọi vẫn không một tiếng phản hồi.

Bỗng nhiên, thứ ngoài cửa lại. Sự im lặng chết chóc ngột khiến tim của người họ treo ngược lên tận họng. Cạch, cạch, tiếng chân kéo lê loẹt vang vọng khắp lối đi bộ.

Điêu Linh nhíu mày, dị của cô ấy mất tác dụng sao?

Sao có thể chứ? Khoan

"Cửa sau! Đến cửa sau!" ấy lao như một mũi tên đến cửa sau, chặn trước khi con ma kịp vào.

Suýt chút nữa, chỉ suýt nữa thôi, suýt nữa thì con đã phá cửa xông rồi.

Nó không hề rời đi, là đi vòng sang cửa sau. ma này thông minh mức rồi.

Cô ấy thở dốc dữ bên tai toàn là tiếng tim của chính mình. Hai phải cùng chặn một cánh cửa ngăn được con ma hợp thể húc cửa vào nhưng như vậy thì sẽ một cánh cửa bỏ trống ai chặn.

Chỉ cần con ma nhanh họ một bước, nó sẽ lọt vào phòng. Cô ấy chặt môi, vị máu tanh lan trong khoang miệng. Cứ tục thế này, sớm gì họ cũng vì kiệt sức bị lệch nhịp thời gian con ma rồi bị giết chết.

Điêu Linh đã thử nghiệm dị năng có thể sử dụng tục. Cô ấy đổi cho bạn cùng phòng rời đi không phải là không chỉ là Lâm Khinh vừa nói trong điện thoại rằng rời khỏi tòa nhà văn đã bị khóa, hiện tại họ thể ra ngoài.

Lũ ma đều đang ở cô ấy, trong tòa nhà này chắn còn có người hoặc con ma khác...

Nhưng dù thế nào đi hiện tại Lâm Khinh Hứa tạm an toàn. Cô ấy cần cầm chân con ma, để người khác tìm manh mở cửa lớn để đi!

"Khi tụi nó đi ra sau, chúng ta sẽ rời khỏi cánh cửa này." hạ thấp giọng, nhấn rõ từng một: "Cậu đến văn cố vấn đi. Cửa bị khóa chặt, con ma vẫn đuổi theo tớ, nhất định có nguyên do! Khinh Hứa nói vấn đã biến thành mặc vest không mặt, cậu nhát gan, rất có vì sợ hãi sót nhiệm vụ rồi!"

Mộ Yếm nghe rất nghiêm chỉ là… Tại sao cứ phải chằm chằm vào vậy chứ?

Điêu Linh quay đầu lại cách lịch sự, cười gượng gạo chút dáng vẻ giật mình: "Sao thế?"

Mộ Yếm thu hồi tầm bình tĩnh lên tiếng: "Con ma nhìn cậu, mục tiêu chúng là cậu."

Điêu Linh gãi gãi đầu: à, ha ha ha ha..."

Thấy Mộ Yếm còn muốn gì đó, cô ấy không cho mình cơ hội nào, tiếp giật phăng cửa lao ra "Chắc tại tôi nghiêng nghiêng thành! Hợp gu ma quỷ chăng!"

Đèn cảm ứng âm thanh ngoài chẳng biết đã hỏng từ nào, lối thoát hiểm cuối hành lang tỏa ra ánh xanh rợn người. Cả con ma đều đuổi Điêu Linh, xung quanh Mộ Yếm nên yên tĩnh.

"Điêu Linh..." Cô nàng hạ gọi khẽ nhưng đáp lại chỉ tiếng bước chân ngày xa dần và tiếng kéo lê nháp, nặng nề của quái vật kia.

Mộ Yếm nín thở, nhắm lại, cô nàng đã sớm nghe Điêu Linh đếm nhẩm giây rồi. Hiện tại cô nàng đối an toàn.

Điêu Linh bảo cô nàng văn phòng cố vấn tìm manh đây không phải lựa chọn lý trí. Hiện tại, Yếm nên lập tức khỏi tòa nhà giảng văn phòng này. Cô nàng có đoán được Điêu Linh đã gì, cho nên người khóa cửa có thể là người, không phải ma.

Mộ Yếm cắn chặt môi lại nghĩ đến ánh mắt vừa của Điêu Linh - bị cô nàng nhìn đến mức tật giật mình, gãi cười gượng gạo bảo tại tôi nghiêng nước nghiêng thành, gu của ma quỷ chăng."

Nụ cười đó quá đỗi nhõm khiến lồng ngực của Mộ nghẹn lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/bay-ngay-phan-quyet&chuong=4]

Thôi bỏ đi, không lý thì không lý trí vậy!

Mộ Yếm chạy lên tầng nếu không tìm ra cách giải hai con ma này, nàng sẽ phải nhặt xác cho Linh mất. Cô nàng muốn thế đâu, phiền chết đi được.

Cùng lúc đó, Điêu Linh đang câu giờ. Cô ấy đã đến tầng bốn rồi, lo Lâm Khinh Hứa ở B nên cứ lượn suốt ở khu A. này phổi của cô ấy nóng như bị ai bóp chặt, một nhịp thở đều mang theo gỉ sắt . Cứ này, sớm muộn gì cũng chúng nó đuổi kịp.

Thời gian bị kéo dài tận, Điêu Linh chạy ngày một Cô ấy không ngừng dụng dị năng để con quái dị hình hợp thể vẫn luôn bám đuổi sau, từng tràng tiếng cười khúc dán chặt sau lưng, lọt màng nhĩ. Cô ấy có cảm thứ đó đang ngày đến gần, ngỡ như giây theo nó sẽ leo lên cổ mình vậy.

Điêu Linh chạy lên thêm tầng nữa, thứ đó vẫn luôn sát theo sau nhưng không bắt được cô ấy.

Năm giây.

Ba giây.

Một lượt dị năng lại thúc.

Cô ấy tiếp tục sử dị năng, phía sau phát ra xương cốt vặn vẹo rắc kỳ quái. Khi đi qua góc cua, Điêu Linh thấy thai quỷ từ bụng ma nữ nhảy tót ra thong thả bò trườn phía cô ấy.

Tim cô ấy thót mạnh, lạnh thấu xương xộc thẳng từ bàn chân lên đến

đầu. Cô ấy rốt cuộc hiểu ra rồi.

Thứ đó căn bản không là không đuổi kịp, mà là khi biết mình không đuổi theo người khác, nó bèn theo phía sau để đùa cô ấy! Giống mèo vờn chuột nhắt sắp chết, cô ấy hao cạn chút tàn cuối cùng. Nó đang đợi, cô ấy hoàn toàn chạy nổi nữa, đợi hai cô ấy bủn rủn sụp xuống đất, chủ dừng lại để bị nó giết

Dị năng lại dùng hết lần nữa.

Trước mắt tối sầm từng sự tuyệt vọng như thủy triều chửng lấy toàn bộ xác, cô ấy thực sự sắp gượng nổi nữa rồi, sự sắp chết rồi.

Điêu Linh cúi đầu nhìn thoại, màn hình vẫn là một đen kịt. Cô ấy sâu một hơi, hy vọng các cùng phòng có thể chóng tìm ra manh hy vọng thời gian của họ dùng, và càng hy vọng...

Cô ấy chặn đứng những nghĩ tồi tệ lại, nở nụ biết đâu họ đã thoát ra ngoài rồi thì sao?

Ngay khoảnh khắc hai chân ấy bủn rủn, định từ bỏ chạy trốn để ngã xuống, màn hình điện thoại bỗng sáng rực lên! Toàn Điêu Linh khựng lại cô ấy vội ổn định thân tiếp tục chạy.

"Điêu Linh? Cậu hiện tại ở đâu vậy? Tớ nói cho nghe, vừa rồi, vừa tớ không cẩn thận bị thứ đó vấp ngã, cậu ổn chứ?" Giọng của Khinh Hứa oang oang trong ống Tuy không nhìn thấy chính khuôn mặt , nhưng Điêu Linh thấy được bàn tay chỉnh lại góc áo của Khinh Hứa.

Cô ấy thở phào một Lâm Khinh Hứa không sao. Tốt rồi.

Cổ họng cô ấy thắt vừa định mở miệng thì nghe Lâm Khinh Hứa hét một tiếng, khuôn mặt kinh hoàng hết cả màn hình thoại: "Cậu, sao cậu bị đuổi theo nữa rồi? Không là Mộ Yếm bán đứng đấy chứ? Tớ rủa cả nhà ta, cút xéo đi! đó, Linh bảo, cậu ráng đỡ thêm chút nữa, đến cứu cậu ngay Không được, trạng thái hiện tại cậu không ổn! Không kịp nữa Điêu Linh, cậu mau âm lượng điện thoại to hết lên!"

Điêu Linh đã không còn lực để suy nghĩ nữa, cô thậm chí không nhìn thứ Lâm Khinh Hứa giơ lên gì, run rẩy bàn bật âm lượng lên lớn nhất.

Tùng tùng, tùng tùng…

Tiếng trống lắc lanh lảnh quỷ dị trong nháy mắt vang khắp cả hành lang, tới từng ngóc ngách. Sau khi thanh vang lên, Điêu cảm nhận rõ rệt bước chân của thứ phía sau một chậm lại, động tác trở nên trì trệ.

Lâm Khinh Hứa cũng nhận hiệu quả, lắc chiếc trống lắc tay càng thêm điên "Hiện tại cậu đang ở đâu? ở khu A chứ? đi tìm cậu! Trong tớ còn có một bức thư một cây nến, trên đó mấy thứ tớ nhìn không hiểu, hình như là trận áp chế oan hồn, tớ dám thao tác, sợ giống như vừa rồi..."

Chiếc trống lắc trong tay Khinh Hứa vẫn tiếp tục lắc, điện thoại truyền đến thở dốc đứt quãng, nhưng Điêu hoàn toàn không trả cô.

Chuyện gì thế này?

Tim cô hoảng hốt từng không tự chủ được mà rảo nhanh hơn. Đèn hành đã tắt, xung quanh rất tối, trừ tiếng bước chân cô ra thì không bóng dáng nào khác.

Đôi khi một mình cô bước đi trên hành lang, môi yên tĩnh đến một độ nhất định thì sẽ khiến ta sinh ra ảo như có ai đó đi theo sau lưng mình. Lâm Hứa nhát gan, cũng cực kỳ dễ sụp đổ. Từ cô đã lớn lên sự nuông chiều của bố chưa từng chịu khổ, từng chịu mệt.

Xoạt xoạt xoạt.

Tiếng sột soạt truyền vào sau lưng cô, mồ hứa lạnh tục ứa ra, Lâm Hứa chạy càng lúc càng nhanh. thể có người được, thể nào, là ảo của cô, nhất định là vậy!

"Linh bảo, cậu phải gắng vào đấy, cậu nhất định phải chống đỡ, bổn tiểu đi cứu cậu ngay đây, hu hu, Linh bảo, tớ quá, ngàn vạn lần không được xảy ra chuyện gì

Cô biết trạng thái của Linh không ổn, vừa nãy đã ra rồi, mặt Điêu trắng bệch như người chết vậy.

Lúc lên lầu nộp hồ cô đã phát hiện ra người cùng phòng Điêu Linh giống với một người bình thường cô nữa rồi, cô có năng lực thu quỷ quái.

Lúc đó Điêu Linh nói gì ấy nhỉ? Dị năng?

Lâm Khinh Hứa phỉ nhổ cái, Linh bảo của cô lòng lương thiện, nhất định cứu Mộ Yếm nên mới bị ma đuổi! Đợi khi họ an toàn, nhất định sẽ xử đẹp Mộ

"Lâm Khinh Hứa..."

Trong máy đột nhiên truyền giọng của Điêu Linh, Lâm Khinh mừng rỡ, giơ điện lên, giọng nói sốt sắng: "Linh Cậu thế nào rồi, không hề ngừng lắc lắc đâu, nó chắc là không theo cậu nữa rồi, đừng đậy, mau dừng lại đi, tớ tìm cậu!"

Đầu dây bên kia điện truyền đến tiếng phập phập, nghe tiếng cổ họng bị thủng,máu phun tung tóe.

Mặt Lâm Khinh Hứa trắng "Điêu Linh! Điêu Linh, đừng dọa

Điêu Linh bừng tỉnh ra, mặt trắng bệch ghé sát vào hình, dùng hết sức sinh gào thét: "Đừng đến! Đừng đây! Ả... Ả vẫn ở đây!"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận