Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Bẫy Mamba Đen

Chương 68

Ngày cập nhật : 2026-05-03 10:14:25



Thời tiết cùng với sự khởi đầu oi bức cũng bắt đầu có mưa dông, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng sấm chớp ngoài cửa sổ.


Ngày Tề Diễn Trạch đi, Tạ Thành Vẫn ngồi trong văn phòng, cho đến khi nhìn thấy thời gian đến giờ cất cánh mới rời mắt khỏi lịch trình. Cảm giác hụt hẫng đột ngột đó quá khó tả, không phải buồn bã cũng không phải gì khác, mà là cảm giác trái tim trống rỗng ngay lập tức, như thể sự vướng mắc ngọt ngào đau khổ gần một năm này đã hoàn toàn kết thúc, anh hít một hơi thật sâu cố gắng kìm nén những cảm xúc phức tạp đang dâng trào trong lòng, chặn tất cả các phương thức liên lạc của đối phương. Có mấy đêm sau khi xã giao về nhà, nhìn căn hộ rộng lớn trống rỗng và u ám, anh cảm thấy một nỗi mất mát khó tả, dù lúc đó anh và Tề Diễn Trạch đã chia tay gần hai tháng, nhưng cảm xúc này chưa từng xuất hiện. Có lẽ vì cậu luôn ở đó, mỗi ngày đi làm đều có thể nhìn thấy, nhưng bây giờ sẽ không còn ai ngồi co chân trên ghế sofa, vừa làm việc vừa nhìn anh về nhà sau xã giao và cười nói: "Luật sư Tạ, anh về rồi."


Đây có lẽ là vết thương lòng dai dẳng và khó chữa nhất đối với anh. Những hình ảnh thân mật ngày xưa cứ như hình với bóng khắc sâu vào tâm trí anh, nhưng tình yêu ngọt ngào ngày nào lại mang đến cho anh nỗi đau rõ rệt đến thế. Một đêm nọ, anh nhận được một tin nhắn từ một số điện thoại nước ngoài, hỏi: "Luật sư Tạ, gần đây anh có khỏe không?" Anh nhìn chằm chằm vào mấy chữ ngắn ngủi đó rất lâu, cuối cùng vẫn nhấn xóa và chặn số.


Sau khi Tề Diễn Trạch đi, cuộc sống của anh dường như không thay đổi nhiều, vẫn công việc đó, cuối tuần thỉnh thoảng có thời gian nghỉ ngơi, Nguyên Dã vẫn đến tìm anh, nhưng vì đã nói rõ ràng nên đối phương cũng không có ý định gì khác, chỉ như một người em trai bình thường mà đối xử, thỉnh thoảng cũng nghe cậu ấy kể về công việc.


Có lẽ vì cùng làm trong ngành công nghệ internet, cộng thêm tính chất công việc của Nguyên Dã, Tạ Thành Vẫn cũng thường nghe cậu ấy kể về tốc độ mở rộng của Công Nghêj Phàm Vinh. Ngay từ khi Tề Diễn Trạch vào công ty luật, anh đã biết công ty đối phương đang đối mặt với vấn đề tài chính, vì họ khởi nghiệp bằng nền tảng tìm việc làm cho du học sinh nước ngoài trong giai đoạn chuyển tiếp, sau đó vì ngày càng có nhiều doanh nghiệp từ các quốc gia khác nhau tham gia, Phàm Vinh dần dần độc chiếm thị trường tìm việc làm còn trống này.


Có lẽ nhờ sự hỗ trợ từ gia đình Lâm Tử Phàm và việc gọi vốn thành công, Phàm Vinh gần đây mới chính thức nghiên cứu và phát triển các sản phẩm internet của riêng mình, lần lượt ra mắt các sản phẩm nội dung dưới dạng ứng dụng hỏi đáp, và các sản phẩm công cụ dưới dạng ứng dụng dịch vụ hỗ trợ và có tính chất xã hội nhất định, thành công thâm nhập vào các nhóm khách hàng trẻ tuổi khác ngoài du học sinh. Nghe nói bây giờ họ còn muốn phát triển riêng các sản phẩm giao dịch, chủ yếu cung cấp các dịch vụ ảo như trả phí kiến thức.


Tạ Thành Vẫn muốn không biết cũng khó, gần đây hầu hết giới trẻ đều tải về và sử dụng. Thị trường hiện nay cạnh tranh gay gắt, chỉ có thể nói Lâm Tử Phàm có tầm nhìn tốt, khởi nghiệp sớm đã nắm bắt được khoảng trống thị trường, có được cơ hội này và khoản tiền đầu tiên, cộng thêm nền tảng có sự hỗ trợ của các ông lớn trong ngành, nhìn chung Công Nghệ Phàm Vinh hiện đang ngày càng phát triển. Trần Tân Vũ vì có liên lạc gián đoạn với Tề Diễn Trạch, còn riêng tư nhắc đến việc đối phương hiện đang làm thị trường Bắc Mỹ, khảo sát triển vọng ứng dụng phiên bản quốc tế.


Đôi khi Tạ Thành Vẫn cảm thấy Tề Diễn Trạch như chưa từng rời đi, ngoài anh ra, mọi người trong nhóm vẫn giữ liên lạc với đối phương, anh vẫn có thể nhận được thông tin và động thái về người này một cách mật thiết.


Những ngày như vậy bình thường và giản dị, mùa hè trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc thành phố A đã vào thu se lạnh, Tạ Thành Vẫn cũng cuối cùng đã đón sinh nhật tuổi ba mươi của mình sau vài tháng.


Vào ngày sinh nhật, anh nhận được rất nhiều lời chúc và quà, liên tục ăn mấy bữa tiệc sinh nhật. Tối sinh nhật, An Địch nhân lúc Khương Dục ra nước ngoài cùng đồng đội câu lạc bộ của mình tham gia giải vô địch thế giới, đã cùng Lucas và những người khác mang bánh tự làm và một bộ vest đặt may từ một thương hiệu nhỏ ở Bắc Âu đến tận nhà.


"Luật sư Tạ, điều ước sinh nhật năm nay của cậu là gì?"


Tạ Thành Vẫn cụp mắt xuống, cười có chút bất lực: "Điều ước năm ngoái còn chưa thành hiện thực."


"Không phải là tìm người yêu chứ?" An Địch chớp mắt, Lucas thì đã kể hết cho anh ta rồi.


Tạ Thành Vẫn bất lực thở dài không trả lời.


Lucas chen ngang đùa: "Luật sư Tạ hầu hết là không vừa mắt, anh xem tôi tự nguyện dâng mình cho Luật sư Tạ ngủ mà anh ấy còn không muốn."


Tạ Thành Vẫn đã quen với phong cách nói chuyện của Lucas, anh nhìn chiếc bánh sô cô la tinh xảo trước mặt, có chút cảm thán rằng càng lớn tuổi càng thấy thời gian trôi quá nhanh, năm nay xảy ra quá nhiều chuyện, nhiều đến mức có những chuyện anh không muốn nhớ lại. Kỳ vọng của anh ở tuổi hai mươi chín thật đơn giản, chỉ là ông trời quả thật đã gửi món quà đến trước mặt anh trong năm nay, nhưng khi mở ra thì hiện thực lại là một quả bom lố bịch.


"Cái giới này quá hỗn loạn, thật sự rất khó tìm." An Địch tự mình cũng không nghĩ ra ngoài mình và Tạ Thành Vẫn, xung quanh có mấy người đồng tính bẩm sinh mà không hẹn hò lung tung.


"Không sao, không cưỡng cầu, ba mươi tuổi lập nghiệp, sự nghiệp ổn định là được."


Tạ Thành Vẫn cảm thấy bây giờ đã bước vào giai đoạn tê liệt, thậm chí không còn nghĩ đến việc tìm một người bạn đời ổn định nữa, có lẽ một mình độc thân, độc lập về kinh tế và tinh thần cũng rất tốt, anh thực sự không đủ khả năng để chịu đựng cảnh không được yêu và đánh cược lần thứ hai tấm lòng chân thành.


Lời anh vừa dứt thì cửa bị gõ, Lucas liếm dĩa nhìn ra cửa chính: "Luật sư Tạ tối nay còn có khách sao?"


"Không có chứ..." Tạ Thành Vẫn đứng dậy, cũng có chút nghi hoặc, anh đi đến cửa nhìn thì thấy là người giao hàng, anh vừa mở cửa đối phương đã nhét một cái hộp lớn vào trong nhà, "Giao nhầm rồi sao?"


"Không có, anh không phải là anh Tạ sao? Đây không phải là tòa nhà hai, đơn vị một sao?"


"Đúng vậy." Tạ Thành Vẫn nhìn tờ thông tin trên cái hộp lớn này, xác nhận lại đúng là của mình, "Không sao, chắc là ai đó gửi đến, cảm ơn."


"Ừm, vậy tôi đi đây."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/bay-manba-en&chuong=68]

Người giao hàng nói xong liền rời đi.


Tạ Thành Vẫn mở hộp ra, phát hiện bên trong còn có một hộp quà lớn, trong hộp quà có rất nhiều thứ, cơ bản toàn là hàng hiệu xa xỉ, có nước hoa, kính râm, thắt lưng, cặp tài liệu và dao cạo râu, tổng cộng không biết giá bao nhiêu, chỉ có một món quà đơn giản nhất bên cạnh có một tấm thiệp nhỏ, đó là gối kê cổ máy bay, trên đó chỉ viết hy vọng anh có thể nghỉ ngơi thật tốt, chúc mừng sinh nhật, thậm chí không có chữ ký, nhưng tay Tạ Thành Vẫn cầm tấm thiệp này lại trở nên cứng đờ, nét chữ này anh quá quen thuộc rồi.


"Ai tặng vậy? Giàu có thế, còn tặng nhiều thế, quan trọng là đều rất thiết thực và phù hợp với công việc, đây là bù đắp quà mấy năm rồi." An Địch đi đến nhìn thấy trong hộp giật mình.


Lucas nghe vậy cũng ghé đầu lại, suýt nữa thì chửi thề, nhưng kịp dừng lại khi lời sắp bật ra, trực giác mách bảo là bạn trai cũ của Tạ Thành Vẫn tặng, câu "Cái này cũng quá có tâm rồi" quanh quẩn trong miệng chỉ có thể nuốt ngược lại thành: "Cái này cũng quá khoa trương... rồi."


Tạ Thành Vẫn không nói gì, cũng không lấy bất cứ thứ gì trong hộp ra, chỉ đóng lại rồi đặt sang một bên.


An Địch nghe Lucas nói vậy, rồi nhìn thấy vẻ mặt trầm xuống của Tạ Thành Vẫn, đại khái trong lòng đã hiểu rõ, đoán cũng đoán được tình hình thế nào, anh ta trực tiếp bỏ qua chủ đề: "Mà này Luật sư Tạ, cuối tháng sau có một bữa tiệc after party của một thương hiệu, cậu có muốn tham gia không? Ngắm trai đẹp cho đỡ mỏi mắt."


"Cuối tháng sau?" Tạ Thành Vẫn lắc đầu, "Đầu tháng sau nữa tôi phải đi công tác, mùng một đã phải đi rồi, lúc đó có rất nhiều việc, chắc không được."


"Đi đâu vậy? Lại có thể ăn đặc sản địa phương rồi."


"Mỹ."


Lucas trợn tròn mắt: "Mỹ?!"


Công việc phi tố tụng cơ bản là khách hàng ở đâu thì bạn ở đó, họ vốn dĩ làm rất nhiều công việc liên quan đến nước ngoài, trong một năm ngoài việc đi khắp cả nước, khi có dự án liên quan đến nước ngoài cũng thường xuyên đi công tác nước ngoài, chỉ là sau khi chuyển sang công ty vốn trong nước, tần suất Tạ Thành Vẫn ra nước ngoài đã giảm đi rất nhiều, vì nhiều việc có thể thảo luận và giải quyết qua hội nghị video.


"Vậy... Cậu ấy không phải đang ở Mỹ sao."


Tạ Thành Vẫn dừng lại một chút, sau đó bình tĩnh nói: "New York lớn như vậy, làm sao mà dễ gặp được, tôi làm xong việc sẽ chơi vài ngày rồi về."


"Cũng đúng, ngay cả khu trung tâm thành phố A còn chưa chắc đã gặp được, đừng nói New York." Lucas bĩu môi, "Luật sư Tạ đi chơi tiện thể ăn chút 'món Tây', quên cậu ấy đi."


Tạ Thành Vẫn nghe vậy suýt nữa bị nước sặc, An Địch bên cạnh cười gần chết: "Luật sư Tạ, tôi có một người bạn người mẫu quen ở đó, nếu cậu buồn thì tìm cậu ấy chơi, cậu ấy một mình cũng khá buồn chán."


"Sao cậu ấy lại một mình?"


"Cậu ấy có hoạt động thương mại, lịch trình dài lắm. Đúng lúc người yêu cậu ấy đang thi đấu, gần đây không phải là giải vô địch thế giới HOC sao, mấy ngày trước thi đấu vòng loại ở Mexico, cậu đi đúng lúc chung kết ở New York. Cậu ấy không giỏi tiếng Anh lắm, hoạt động lại cùng với người mẫu nước ngoài, ngoài công việc ra bình thường một mình không biết chơi gì, nên tôi nói nếu cậu có thời gian muốn đi đâu có thể tìm cậu ấy."


Tạ Thành Vẫn nghĩ, ngoài việc ăn uống với khách hàng, chơi golf và nói chuyện công việc, nếu có bạn đồng hành trong thời gian còn lại cũng không tệ: "Là nam hay nữ?"


"Nam, người yêu cũng là nam. Cậu gặp cậu ấy sẽ biết, khí chất khó nói... cậu ấy không giống gay chút nào, chắc là kiểu nửa đường xuất gia, bây giờ vẫn đang học đại học, năm tư."


"Sao tuổi tác đều nhỏ thế." Tạ Thành Vẫn cảm thấy năm nay mình như chọc phải ổ sinh viên đại học.


"Cậu cũng không già mà, mới ba mươi, đây chính là tuổi vàng của đàn ông, đừng lúc nào cũng vì giao tiếp xã hội mà lầm tưởng mình đã già." An Địch vừa nói vừa đẩy WeChat của đối phương cho Tạ Thành Vẫn, "Cậu nhớ thêm cậu ấy nhé, rất đẹp trai, chỉ là có thể kiểu này không phải gu của cậu, nhưng ở xứ người mà được chơi với trai đẹp thì tâm trạng sẽ tốt hơn, cậu nói đúng không Luật sư Tạ."


Tạ Thành Vẫn khẽ cười: "Có lẽ vậy."


Mấy người lại trò chuyện một lúc, gần mười một giờ thì An Địch nhận được điện thoại của Khương Dục hỏi anh ta về chưa, nói mấy ngày nay bận quá cuối cùng mới rảnh muốn gọi video xem anh ta thế nào, dù sao cũng đã khuya rồi, Khương Dục lại nói mình đang ở trong phòng khách sạn, An Địch trực giác không phải là video nghiêm túc gì, vừa đối phó với Khương Dục nói đang trên đường, vừa cúp điện thoại rồi chào tạm biệt Tạ Thành Vẫn, Lucas thấy thời gian cũng không còn sớm nên tiện đường cùng An Địch rời đi.


Sau khi tiễn hai người đi, căn phòng rộng lớn bỗng trở nên yên tĩnh và lạnh lẽo, lại chỉ còn lại một mình anh. Tạ Thành Vẫn nhìn cái hộp lớn, ánh mắt trầm xuống, vốn dĩ nhờ thời gian chữa lành đã lâu không còn cảm giác đau nhói đó, giờ đây dường như lại mơ hồ ập đến, đặc biệt là sắp tới anh phải đi New York, vừa nghĩ đến việc lại đứng trên cùng một mảnh đất với đối phương, anh lại có một cảm giác khó tả trong lòng, sợ rằng lỡ đâu thật sự sẽ gặp nhau trên đường.


Hơn năm tháng, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, dù sao cũng đã gần nửa năm rồi, nhưng cả hai đều đã mở ra một chương mới trong cuộc đời. Tạ Thành Vẫn hít một hơi thật sâu gạt bỏ những suy nghĩ đó, không muốn nghĩ đến người ở mảnh đất đó, anh dọn dẹp bàn rồi chuẩn bị đi tắm rửa về phòng, cho đến khi quay người hoàn toàn kết thúc ngày đầu tiên của tuổi ba mươi, anh cũng không biết trong điện thoại có một tin nhắn bị chặn từ rạng sáng hôm nay, viết: Luật sư Tạ, chúc mừng sinh nhật.


Bình Luận

0 Thảo luận