Sáng / Tối
Khi Chung Nhất Nhiên tỉnh dậy, anh cảm thấy cổ họng mình như muốn rách ra, quả nhiên ăn uống lung tung sẽ bị quả báo.
Hứa Trạch bưng bát cháo nóng hổi từ bếp vào phòng, liền thấy Chung Nhất Nhiên há miệng mấy lần, nhưng không nói được lời nào, chỉ có vài âm tiết khàn khàn.
Cậu nhíu mày, đi tới mở hé cửa sổ.
“Thở chút không khí, mặc áo vào.” Hứa Trạch tìm trong tủ quần áo cho anh một chiếc áo khoác lông vũ dày cộm, “Giơ tay lên.”
Chung Nhất Nhiên lúc này vì cảm lạnh nặng, đang ở trong trạng thái vô cớ chột dạ, bất kể Hứa Trạch nói gì với anh, anh đều ngoan ngoãn nghe lời, và làm theo.
Sau khi mặc áo khoác lông vũ, anh cảm thấy hơi nóng, nhưng anh cũng biết đổ mồ hôi nhiều sẽ giúp cảm lạnh mau khỏi, nên anh không hề lên tiếng.
Hứa Trạch đặt bàn ăn trên giường, bày một đĩa giấm nhỏ, rồi bưng bát cháo trắng đến.
“Tự ăn? Hay để tôi đút cho anh?” Hứa Trạch xoa đầu anh hỏi.
Chung Nhất Nhiên đưa tay nhận lấy thìa từ tay đối phương, ý tứ quá rõ ràng.
Hứa Trạch cũng không để tâm, ngồi bên giường nhìn anh uống cháo: “Cảm thấy mùi vị thế nào?”
Chung Nhất Nhiên uống cháo xong, cảm thấy cổ họng dễ chịu hơn nhiều, tuy nói ra vẫn là giọng vịt đực, nhưng ít nhất cũng nói được: “Cũng khá ngon.”
Nghe giọng anh, Hứa Trạch liền không vui: “Nói ít thôi, uống nhiều nước vào.”
“Được.” Chung Nhất Nhiên lần này dùng giọng khẽ khàng trả lời, dáng vẻ đáng yêu không chịu nổi, khiến Hứa Trạch cứ muốn trêu chọc anh.
Uống hết một bát cháo, Chung Nhất Nhiên nhìn đĩa giấm nhỏ kia tỏ vẻ không hiểu.
Hứa Trạch giải thích: “Uống được không? Nếu uống được chua thì uống một hơi hết luôn, uống giấm diệt khuẩn.”
Chung Nhất Nhiên nuốt nước bọt, ngoan ngoãn uống hết giấm, thực ra anh khá thích ăn đồ chua, nên vẫn có thể chấp nhận được.
Loạt hành động này khiến Hứa Trạch đặc biệt hài lòng, cậu dựa vào đối phương, đầu chạm đầu, thử nhiệt độ xác định không sốt rồi mới lùi ra: “Tôi đi pha thuốc cho anh, lát nữa uống xong thì ngủ một giấc.”
Chung Nhất Nhiên lúc này mới phản đối: “Có thể lát nữa rồi ngủ không? Tôi không buồn ngủ.”
Nghĩ đến việc từ sáng đến giờ anh đã ngủ gần bảy tiếng rồi, Hứa Trạch miễn cưỡng gật đầu: “Vậy được.”
Có rất nhiều loại thuốc cảm, tổng hợp lại uống một đống chắc chắn sẽ hiệu quả, nhưng Hứa Trạch xưa nay không thích coi người khác như bình thuốc, chỉ chọn loại thuốc bột và thuốc kháng viêm không có tác dụng phụ lớn mà lại có thể giảm bớt triệu chứng cảm. Chung Nhất Nhiên uống thuốc xong theo lời dặn của đối phương, với tay lấy điện thoại di động của mình từ đầu giường.
Đã ba ngày trôi qua kể từ khi tin tức về bộ phim anh đóng chính bị hủy hoại được tiết lộ trên Weibo, độ hot của Weibo đã giảm đi rất nhiều, nhưng vẫn có những người không chịu bỏ cuộc, như đeo kính xuyên thấu, muốn tìm kiếm manh mối từ các bài đăng tiết lộ được sao chép và dán.
Chung Nhất Nhiên ba ngày nay vẫn không lên tiếng về chuyện này, thực ra đã bỏ lỡ thời điểm tốt nhất để làm rõ, nhưng sự thật buộc anh phải đứng ra nói vài lời.
@Chung Nhất Nhiên mỗi ngày đều muốn làm giàu V: Mấy ngày nay đã khiến mọi người lo lắng rồi, thời tiết lạnh giá, cẩn thận đừng để bị cảm nhé [tim] Mong tất cả những người tôi yêu và yêu tôi đều bình an [hôn] [ảnh]
- Mẹ Ran V: Phúc oa Nhiên bị cảm rồi sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ban-trai-tu-tren-troi-roi-xuong&chuong=32]
Chẳng trách mấy ngày nay không có hoạt động [khóc] Nhất định phải nghỉ ngơi thật tốt nhé!
——Vịt nhảy xoay tròn: Đó là bát thuốc sao?
——Trời lạnh thật: Phải tự chăm sóc bản thân thật tốt nhé!
- Hút một hơi sữa fufu V: Nghỉ ngơi thật tốt! Tag tay @Hứa Trạch lão sư giúp chúng tôi chăm sóc tốt cho Nhiên Nhiên nhé!
——Mỗi ngày đều muốn nhìn Nhiên Nhiên: Xin nhờ thầy!
——Quạt nhỏ đáng yêu nhất: Xin nhờ thầy!
Ngay sau những bình luận hot ở tầng hai, đều là những câu “Xin nhờ thầy” đồng loạt, Chung Nhất Nhiên không nhịn được đưa điện thoại đến trước mặt Hứa Trạch: “Xem đi.”
Hứa Trạch đang ngồi bên giường gọt lê, viêm amidan ăn lê là hiệu quả nhất, cậu ngẩng đầu nhìn thấy những tin nhắn đó, đặt quả lê đang gọt dở xuống, dùng điện thoại chụp một bức ảnh, rồi chia sẻ lại Weibo của Chung Nhất Nhiên.
“Tôi đã chia sẻ rồi.” Hứa Trạch cười tủm tỉm nhìn anh.
“À?” Chung Nhất Nhiên vốn chỉ muốn Hứa Trạch xem thôi, không ngờ đối phương lại nhanh tay đến vậy, vừa quay lại giao diện chia sẻ làm mới một cái liền thấy.
@Hứa Trạch: Cảm lạnh mau khỏi nhé, sẽ luôn ở bên anh [hôn] [ảnh] //@Chung Nhất Nhiên mỗi ngày đều muốn làm giàu V:…
Chung Nhất Nhiên ho khan một tiếng, lại uống thêm hai ngụm nước nóng, mới nói: “Khi nào cậu làm xác minh Weibo vậy?”
“Cái gì?” Hứa Trạch không hiểu ý anh.
“Xác minh danh tính, số lượng người theo dõi của cậu không đủ, nhưng số lượng fan đã đủ từ lâu rồi, có thể đăng ký được.” Chung Nhất Nhiên nói, “Như vậy cậu đổi tên Weibo gì đó cũng tiện hơn.”
“Được.” Hứa Trạch lại gần Chung Nhất Nhiên, theo lời khuyên của đối phương, cậu đã tăng số lượng người theo dõi từ hai lên năm mươi, rồi đăng ký “Xác minh V”.
Chung Nhất Nhiên dùng Weibo của mình để chia sẻ lại xác nhận cho Hứa Trạch, sau đó lại nhờ Lương Thành chia sẻ.
Lương Thành chia sẻ xong, lập tức gọi điện thoại đến: “Hai đứa bây giờ đang ở cùng nhau à?”
“Ừm.” Chung Nhất Nhiên vừa định trả lời, Hứa Trạch nhắc anh bật loa ngoài, thay anh trả lời: “Anh ấy bị khàn giọng, không tiện nói chuyện.”
“…Thôi được rồi.” Lương Thành thở dài, “Không ra ngoài chứ? Mấy ngày nay phóng viên cứ rình rập ở cổng công ty, như ruồi bọ vậy, đuổi cũng không đi.”
“Không, tôi ở đây chăm sóc anh ấy, anh cứ yên tâm.”
Lương Thành vô cớ được gọi là “anh”, có chút thụ sủng nhược kinh: “Nhất Nhiên em nghỉ ngơi thật tốt, anh đã nói chuyện với công ty rồi, vừa hay gần đây cũng không có thông báo tốt nào, em có thể tạm nghỉ hai tuần.”
“Được, cảm ơn anh Lương Thành.” Lần này Chung Nhất Nhiên chủ động lên tiếng cảm ơn.
“Không có gì, dưỡng bệnh thật tốt là quan trọng nhất.” Lương Thành nghiêm túc nói, “Còn về những kẻ điên trên mạng, chúng ta cứ đi theo con đường pháp luật là được.”
“Làm phiền anh rồi.” Chung Nhất Nhiên thực ra cảm thấy khá có lỗi, mỗi lần anh gặp chuyện, đều là Lương Thành thay anh lấp lỗ hổng, tuy đây là công việc chính của anh ấy với tư cách là người quản lý, nhưng ngày nào cũng phải đối mặt với những chuyện phiền phức này, không phải là chuyện đáng vui.
“Đã biết phiền phức thì mau chóng… trưởng thành hơn đi.” Lương Thành từ khi Chung Nhất Nhiên ra mắt, đã luôn ở bên cạnh anh. Thực ra tính cách của Chung Nhất Nhiên không hợp với giới giải trí hỗn tạp này, không có tâm cơ, không tranh giành, nên mới bị người khác bắt nạt.
Chung Nhất Nhiên nghe anh nói vậy, rất lâu sau mới lên tiếng: “Anh Lương Thành, trước đây em nghĩ không tranh giành thì sẽ không gây chuyện, như vậy fan của em cũng sẽ không bị người khác ghét bỏ, nhưng bây giờ em phát hiện không phải như vậy, em càng không có địa vị, họ càng dễ bị người khác bắt nạt, càng bị người khác coi thường. Yêu em đã vất vả như vậy rồi, làm sao em có thể để họ vì những chuyện vặt vãnh mà chịu ấm ức nữa?”
“Em biết là tốt rồi.” Lương Thành có lẽ không ngờ Chung Nhất Nhiên lại nói ra những lời này, rất ngạc nhiên.
“Em à… cũng muốn cho họ những điều tốt nhất.” Chung Nhất Nhiên nói xong, rụt cổ lại, tự thấy hơi ngại ngùng, “Thôi không nói nữa, em uống thuốc xong muốn ngủ rồi.”
Sau khi cúp điện thoại, Chung Nhất Nhiên chui thẳng vào chăn, Hứa Trạch phải mất rất nhiều sức mới kéo anh ra: “Ngại à?”
Mặt Chung Nhất Nhiên đỏ bừng, rõ ràng là sau khi nói ra những lời này, lại ngại ngùng một cách chậm chạp.
“…Không có!” Anh khẽ kháng nghị.
Hứa Trạch sảng khoái cười một tiếng: “Ngủ đi, ngủ dậy là có canh lê tuyết uống rồi.”
“Được.” Chung Nhất Nhiên ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Hứa Trạch dọn dẹp đồ đạc ra khỏi phòng, cho đến khi đứng yên trong phòng khách, mới gọi điện cho Tống A Mễ.
“Phim điện ảnh và truyền hình của ‘Ám Hà’ đã được đàm phán xong chưa?”
“Đàm phán xong rồi!” Giọng Tống A Mễ phấn khích truyền đến từ đầu dây bên kia, “Caauj có biết đối phương đã bỏ ra bao nhiêu tiền để mua không?”
Hứa Trạch dựa vào bàn, nhàn nhạt nói: “Giá cả không quan trọng, quan trọng là ai sẽ quay. Đến lúc chọn diễn viên, tôi sẽ đích thân đến hiện trường.”
——
Tác giả:
Phỏng vấn một chút, Hứa lão sư đã theo dõi hai người nào?
Hứa Trạch:…
Hứa Trạch: Chung Nhất Nhiên, và siêu thoại Chung Nhất Nhiên.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận