Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Bạn Trai Từ Trên Trời Rơi Xuống

Chương 23

Ngày cập nhật : 2026-03-01 15:14:56

Sau đó, khi tắm suối nước nóng, Hứa Trạch luôn giữ một khoảng cách nhất định với Chung Nhất Nhiên, đối phương vài lần muốn đến gần đều bị cậu tránh đi.


Chung Nhất Nhiên cũng không nhận ra chuyện gì, chỉ vui vẻ trò chuyện với đối phương.


Phòng nghỉ trong quán suối nước nóng nằm ngay cạnh bể suối nước nóng mà họ đang ngâm. Cả căn phòng mang phong cách Nhật Bản, giường cũng là chiếu tatami, vì rất mềm mại nên ngủ rất thoải mái.


Chung Nhất Nhiên hoàn toàn thư giãn, thở phào một hơi như thể sắp ngủ thiếp đi bất cứ lúc nào.


"Bạn tôi đã tìm thấy Hứa Thành rồi." Hứa Trạch sau nhiều lần cân nhắc, vẫn quyết định nói cho Chung Nhất Nhiên, người trong cuộc, biết tiến độ hiện tại.


Cơn buồn ngủ của Chung Nhất Nhiên lập tức bay biến, anh quay đầu nhìn người đàn ông nằm bên cạnh mình: "Cậu đã đi tìm cậu ta sao?"


"Mới hôm qua tôi mới biết chuyện này, anh nghĩ tôi có thời gian đi tìm cậu ta sao?" Hứa Trạch buồn cười nhìn anh.


"Cũng đúng, chúng ta đang quay chương trình." Chung Nhất Nhiên chợt hiểu ra.


"Bạn tôi nói hành vi của cậu ta nếu không có gì bất ngờ sẽ bị kết án, nhưng tiền đề là anh sẽ báo cảnh sát, nếu hòa giải thì không có chuyện kết án." Hứa Trạch giải thích, "Anh trước đây đã nói định giao cho pháp luật xử lý, anh sẽ báo cảnh sát chứ?"


"Cậu muốn tôi báo cảnh sát sao?"


"Tại sao lại hỏi tôi như vậy?" Hứa Trạch không hiểu.


"Cậu ta là em trai cậu, là người thân của cậu." Chung Nhất Nhiên nói, "Chẳng lẽ cậu không nên quan tâm việc tôi có báo cảnh sát hay không hơn tôi sao?"


"Tuy là ruột thịt, nhưng gia đình chúng tôi từ năm tôi về nước đã không còn thừa nhận sự tồn tại của cậu ta nữa rồi." Hứa Trạch từ từ nói, "Năm đó cậu ta bị đuổi học vì đánh nhau, nhưng sau này chúng tôi mới biết cậu ta yêu sớm làm cho cô gái có thai, cuối cùng còn hại cô gái đó sảy thai."


Chung Nhất Nhiên nghe cậu nói vậy, vẻ mặt kinh ngạc nhìn cậu: "Cậu ta như vậy... ba mẹ cô gái đâu?"


"Cô gái đó là trẻ mồ côi." Hứa Trạch nói những chuyện này với vẻ mặt quá nghiêm túc, "Ba tôi sau khi biết chuyện này, đã cố gắng hết sức để tài trợ cho việc học và cuộc sống tương lai của cô gái đó."


"Ba cậu thực sự rất vất vả." Chung Nhất Nhiên cảm thấy một chút buồn bã, anh không ngờ Hứa Thành lại là người như vậy, bây giờ mình thoát khỏi đối phương mà trong lòng lại tràn đầy may mắn.


"Thật ra ba mẹ tôi cũng đã nghĩ đến việc giáo dục cậu ta thật tốt, nhưng thực sự đã thất bại sau nhiều lần thử." Hứa Trạch quay đầu nhìn Chung Nhất Nhiên, "Ngoài chuyện này, cậu ta còn có chuyện cờ bạc mà anh biết đấy, cậu ta nợ rất nhiều tiền bên ngoài, những năm đầu ba tôi đều đã trả thay cậu ta, nhưng sau này cậu ta lại lừa tiền của anh, điều đó cho thấy cậu ta còn một đống nợ bên ngoài."


"Ừm." Chung Nhất Nhiên gật đầu.


"Trên đời này có ba thứ dính vào là nghiện, cờ bạc, ma túy và tình yêu." Hứa Trạch rất nghiêm túc kể lại suy nghĩ của mình.


Chung Nhất Nhiên bật cười thành tiếng: "Tình yêu thì tính là gì?"


"Sau này anh sẽ biết." Hứa Trạch lật người nhìn anh, "Em trai tôi dính vào cờ bạc là vì những người bạn xấu đó. Ba tôi lúc đó đã giúp nó trả hơn một triệu tiền nợ cờ bạc, kết quả là nó còn trộm đồ trong nhà đi bán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ban-trai-tu-tren-troi-roi-xuong&chuong=23]

Ba tôi vốn tính tình hiền lành, nhưng lúc đó cũng hoàn toàn đau lòng, đưa cho cậu ta một khoản tiền rồi đuổi cậu ta đi."


Sau khi đuổi Hứa Thành đi, gia đình họ Hứa không lâu sau đó đã chuyển nhà vì công việc của ba Hứa Trạch, còn Hứa Trạch cũng vì viết tiểu thuyết nổi tiếng mà tự lập có nhà riêng. Từ đó, gia đình họ Hứa không bao giờ nhắc đến Hứa Thành nữa.


Chung Nhất Nhiên vẫn luôn nhìn Hứa Trạch, nhận thấy vẻ mặt cậu thoáng qua sự đau buồn, liền giơ tay nhẹ nhàng vỗ hai cái vào đầu cậu: "Hai người đã làm đủ nhiều rồi."


"Có lẽ chính vì lúc đó đã làm quá nhiều, nên nó mới không biết hối cải như vậy." Hứa Trạch thở dài, "Tôi định sau khi quay xong chương trình này sẽ đi tìm nó, còn anh thì sao?"


"Nếu tìm thấy thì nói cho tôi biết một tiếng, tôi muốn trực tiếp tát câuh ta một cái." Chung Nhất Nhiên nắm chặt tay, "Chuyện này tôi phải tự mình giải quyết!"


"Được." Hứa Trạch nghe anh nói vậy, trong lòng cũng vui vẻ, quay đầu cười tủm tỉm nhìn anh.


Khi Chung Nhất Nhiên nhận ra, đối phương vẫn còn đang cười, vẻ mặt dịu dàng vô cùng. Anh không kìm được giơ tay chạm vào khóe môi Hứa Trạch: "Tôi thích dáng vẻ cậu khi cười."


Hứa Trạch sững sờ, nắm chặt tay anh: "Tại sao?"


"...Đẹp trai hơn một chút." Chung Nhất Nhiên muốn rút tay mình về, nhưng đối phương sức mạnh lớn, anh không giằng ra được, đành để đối phương nắm.


"Bình thường không đẹp trai sao?" Hứa Trạch không kìm được trêu chọc anh.


"Cũng... đẹp trai." Chung Nhất Nhiên ấp úng trả lời, anh bắt đầu hối hận vì vừa rồi không nên chạm vào đối phương như vậy.


"Bình thường tôi không thích cười nhiều." Hứa Trạch thành thật nói.


"Tôi biết mà, cậu trước mặt người khác đều rất... khi làm chương trình cũng vậy, không hay cười."


Hứa Trạch trông thực ra rất nghiêm túc, thường xuyên có vẻ mặt nghiêm nghị, không thích cười, cười cũng chỉ nhếch mép, tạo cho người ta một cảm giác xa cách rất lớn.


"Nhưng trước mặt anh tôi sẽ thường xuyên cười." Hứa Trạch hôn vào lòng bàn tay Chung Nhất Nhiên, "Ngủ sớm đi, ngày mai tôi sẽ gọi anh dậy, chúng ta còn phải lén lút quay về nữa."


"...Được." Chung Nhất Nhiên thấy cậu buông tay mình ra, cẩn thận đặt xuống bên cạnh, rồi ngoan ngoãn đáp lời.


Sáng hôm sau, hai người dậy khi trời còn chưa sáng, vì khu suối nước nóng bắt đầu dọn dẹp hồ bơi từ năm giờ sáng để chuẩn bị cho ngày kinh doanh mới, nên khách qua đêm thường được yêu cầu rời đi từ năm đến bảy giờ.


Hứa Trạch và Chung Nhất Nhiên thay quần áo rồi quấn kín mít, đến quầy lễ tân làm thủ tục rồi rời khỏi khu nghỉ dưỡng.


Khu suối nước nóng và "Quán trọ Tình Yêu" cách nhau khá gần, đi bộ khoảng hai cây số là đến.


Hai người lợi dụng bóng đêm chưa hoàn toàn tan, từ từ đi bộ dọc theo con phố, khi họ gần đến "quán trọ Tình Yêu" thì chưa đến năm rưỡi.


"Này!"


Chung Nhất Nhiên đang vừa đi lùi vừa nói chuyện với Hứa Trạch, kết quả là khi đi qua góc cua thì vô tình va phải một người.


Hoảng hốt quay đầu định xin lỗi, Chung Nhất Nhiên mới phát hiện người mình va phải lại là Phan Xảo.


"Ôi, chị Phan Xảo, chào buổi sáng." Chung Nhất Nhiên khá ngượng ngùng chào hỏi.


"Chào buổi sáng, sao hai đứa lại ra ngoài sớm thế này?" Phan Xảo hỏi xong, đột nhiên nhận ra điều gì đó, cười nói, "Hôm qua ra ngoài à?"


Chung Nhất Nhiên không để lại dấu vết nhìn Hứa Trạch một cái, liền nghe Hứa Trạch nói: "Vâng, ra ngoài ngâm suối nước nóng, có thời gian thì đưa Nhất Nhiên đi thư giãn một chút."


"Tốt quá nhỉ." Phan Xảo cười nói, "Biết thế chị cũng đi ngâm suối nước nóng với chồng rồi, khu suối nước nóng ở đâu vậy?"


"Ngay phía trước này, không xa đâu, đi bộ là đến." Chung Nhất Nhiên cười chỉ đường cho cô.


"OK, dù sao bây giờ buổi tối cũng kết thúc quay sớm, ra ngoài cũng tiện." Phan Xảo gật đầu, "Vậy chị tiếp tục chạy bộ đây, hai đứa vào trong à?"


"Vâng, chúng em về 'quán trọ Tình Yêu'." Chung Nhất Nhiên nói, "Chị Phan Xảo dậy sớm tập thể dục thế này, làm em thấy xấu hổ quá!"


"Đâu có, cũng chỉ là hôm nay tình cờ dậy sớm thôi." Phan Xảo xua tay nói, "Không tập thể dục dễ già lắm."


"Chị xinh đẹp thế, trông cứ như mười mấy hai mươi tuổi ấy!"


"Chỉ có em là miệng ngọt." Phan Xảo đưa tay nhẹ nhàng chạm vào má Chung Nhất Nhiên, rồi nhanh chóng rụt tay về, "Vậy chị tiếp tục chạy đây, lát nữa còn phải về sớm nữa."


"Được rồi." Chung Nhất Nhiên cúi chào Phan Xảo, cho đến khi nhìn theo đối phương chạy xa, mới thu lại ánh mắt.


"Cô ấy đang nói dối." Giọng nói của Hứa Trạch khiến Chung Nhất Nhiên đang suy nghĩ miên man hoàn toàn tỉnh táo lại, tay đặt lên má Chung Nhất Nhiên như muốn lau đi điều gì đó.


"Hả?" Chung Nhất Nhiên ngạc nhiên nhìn cậu.


"Anh cũng nghĩ vậy đúng không?" Hứa Trạch chạm vào mũi anh, "Đều viết hết lên mặt rồi."


"Diễn xuất của tôi tệ đến vậy sao?" Chung Nhất Nhiên giơ tay che mũi, như muốn che giấu điều gì đó.


Hứa Trạch lắc đầu: "Không tệ, chỉ là tôi nhìn ra được."


Chung Nhất Nhiên có chút ngượng ngùng nhìn cậu, buông tay xuống nói: "Tôi cảm thấy cô ấy đang nói dối, chưa kể là ra ngoài chạy bộ lúc năm giờ sáng, lại còn không mặc đồ thể thao, dù sao tôi cũng là người từng diễn đối thủ với cô ấy mà."


"Ừ, anh là một diễn viên đạt chuẩn."


"Cô ấy cũng vậy, nhưng màn trình diễn vừa rồi của cô ấy trước mặt tôi thực sự..." Chung Nhất Nhiên thở dài, đối phương rõ ràng là một diễn viên rất giỏi, nhưng ngay khoảnh khắc đó, đối phương lại vì một lý do nào đó mà nói dối một cách vụng về.


"Đừng nghĩ nhiều như vậy, có lẽ cô ấy chỉ có chút chuyện riêng cần giải quyết." Hứa Trạch kéo Chung Nhất Nhiên, "Vào nhà trước đi."


"Ừ."


Lúc đó Chung Nhất Nhiên nghĩ, nếu thực sự chỉ là chuyện riêng thì cũng không sao, nhưng khi nhìn thấy An Trì, anh lại không nghĩ như vậy nữa.


“Mấy người có thấy Phan… Xảo Nhi không?” An Trì không ngờ mình ra ngoài sớm như vậy để tìm người lại gặp Hứa Trạch và Chung Nhất Nhiên chưa về nhà sau một đêm.


“Hả? Chị ấy đang chạy bộ buổi sáng bên ngoài, vừa mới gặp.” Hứa Trạch thay Chung Nhất Nhiên trả lời câu hỏi này.


“Cảm ơn.” An Trì nói xong lời cảm ơn, không quay đầu lại rời khỏi nhà.


Bình Luận

0 Thảo luận