Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Ám Độ

Chương 6

Ngày cập nhật : 2026-06-02 14:38:54

An Miểu tự thấy, điều kiện này có sức hấp dẫn rất lớn.

"Cậu nghĩ đi, chỉ là giúp tớ làm cái app nhỏ thôi, tớ mời cậu đi chơi, còn ở lại một ngày, lịch trình tớ sắp xếp, cậu không cần động não."

Đương nhiên, cô thừa nhận, có một phần nguyên nhân là chính cô cũng muốn đi dạo một vòng, vừa khéo tìm người đi cùng.

Bùi Độ gõ gõ bàn phím một lúc lâu mới trả lời: "Tôi không thạo làm cái này."

An Miểu cảm thấy đây đúng là nói hươu nói vượn: "Vậy cậu thạo cái gì?"

Bùi Độ dừng tay, nghiêng đầu nhìn thẳng cô, bình thản nói.

"Nằm mơ."

"..."

Chỉ là hôm qua ở siêu thị mắng cậu nằm mơ thôi mà, cần phải thù dai đến tận bây giờ sao!

An Miểu cạn kiệt kiên nhẫn, kiêu ngạo tuyên bố: "Dù sao hôm nay cậu làm cũng phải làm, không làm cũng phải làm!" Qua hai giây, thấy người này thế mà không có ý định khởi nghĩa vũ trang, cô lập tức tươi cười hớn hở, được đà lấn tới, cười tủm tỉm nói: "Cậu thật tốt, lát nữa tớ gửi thực đơn cho cậu nhé."

Bùi Độ không nói gì nữa, bắt đầu chuyên tâm gõ code, An Miểu ngồi trên giường sau lưng anh nghịch điện thoại. Bao năm sống chung như vậy, cô đã thấu hiểu một chân lý...

Bùi Độ là một kẻ rất hay ra dẻ.

Cậu ta không từ chối, chính là đồng ý.

Cô chọn vài điểm tham quan hot hit, lại thuận tiện xem qua khách sạn và homestay. Chiều hôm qua ngủ nhiều quá nên buổi tối không thấy buồn ngủ lắm, ngáp một cái, An Miểu cảm thấy cơn buồn ngủ ập tới.

Còn chưa ăn cơm sao?

...

"Ăn cơm thôi!"

Hứa Như mở cửa phòng, thấy bên bàn chỉ có mình Bùi Độ ngồi: "Tiểu Cuốn đâu?"

Bùi Độ lúc này mới đứng dậy, tháo kính ra, phát hiện An Miểu đã nằm trên giường mình ngủ rồi.

Hứa Như cười: "Mẹ đi xới cơm, con mau gọi con bé dậy đi."

Trong phòng lại yên tĩnh trở lại, Bùi Độ dựa vào tường cụp mắt nhìn. Cô ngủ ngon lành thật, dép lê đá văng ra, nằm thẳng cẳng trên gối của anh, coi như là đang ở nhà mình vậy.

Thậm chí cái gối anh đặt bên cạnh để che mặt cũng bị cô ôm vào lòng làm gối ôm, cô nằm nghiêng, hai chân kẹp chặt lấy cái gối. Bùi Độ không nhịn được cau mày, chống tay lên mép giường, định rút cái gối ra.

... Rút không nổi.

Anh nắm lấy mắt cá chân cô, dùng chút sức. An Miểu chỉ cảm thấy trong mơ như gặp phải con rắn nào đó quấn chặt lấy chân mình, giây tiếp theo, lực ở hai chân bỗng nhiên biến mất...

Cô mở choàng mắt, trong tầm nhìn, Bùi Độ đang chậm rãi đứng dậy.

Cô phản ứng mất ba giây: "Cậu sờ chân tớ làm gì?"

Bùi Độ: ?

An Miểu ngồi dậy, thấy anh đặt cái gối sang một bên, lúc này mới nhận ra, anh chắc chỉ đang kéo cái gối thôi.

Hù chết cô rồi.

Nghe thấy tiếng bát đũa ngoài phòng khách, chắc là ăn cơm rồi. Cô xỏ dép, lề mề đi ra bàn ngồi xuống, bỗng nhiên nghe thấy Bùi Độ bên cạnh mở miệng.

"Sau này đừng có ngủ trên giường tôi."

?

Cô ngẩn ra một giây, nghĩ thế nào cũng không ngờ Bùi Độ dám chê bai cô.

An Miểu lập tức bật chế độ phòng thủ: "Tớ cứ ngủ đấy, tớ không chỉ ngủ trưa ở đây, tối nay tớ cũng sang đây ngủ. Ngày mai tớ cũng đến ngủ, tớ ngủ sập giường cậu luôn."

"..."

Bùm bùm một tràng xong, Bùi Độ im lặng.

An Miểu cũng hí hửng bắt đầu thưởng thức bữa trưa, tưởng rằng chủ đề này coi như kết thúc.

Kết quả ăn cơm xong, bọn họ ra cửa chuẩn bị về trường, Bùi Độ người đã đi ra được nửa bước, lại quay lại nói với Hứa Như: "Nhà mình đổi khóa xong, vân tay ghi vào đã đến giới hạn chưa ạ?"

Hứa Như nghĩ ngợi: "Chưa đâu, cái này không phải vẫn luôn do con làm sao?"

"Vâng." Bùi Độ nói nhạt, xách An Miểu như xách gà con đến trước mặt: "Thêm cả vân tay của cậu ấy vào đi ạ."

Hứa Như: "Sao thế?"

Bùi Độ liếc nhìn cô, đầy ẩn ý nói: "Cậu ấy bảo tối nay muốn sang phòng con..."

An Miểu: ???

Cô nhảy dựng lên bịt miệng Bùi Độ, dùng hết sức lôi anh ra ngoài.

"Không có gì đâu dì ơi! Bọn con đi đây!"

Lúc về cô đi ké xe Bùi Độ, mức sống của tên này cao khủng khiếp, gọi xe cũng phải gọi xe sang, nhà có tiền là một chuyện, bình thường cậu ta nhận mấy dự án bên ngoài cũng kiếm được không ít, ăn mặc ở đi lại chưa bao giờ ngược đãi bản thân.

Cô xuống xe trước một con phố, mua bánh mì cho sáng mai ở tiệm bánh ngọt, rồi lững thững đi bộ về ký túc xá. Không xuống xe cùng anh, cũng sẽ không bị ai phát hiện mối quan hệ của bọn họ.

Lúc nãy trên xe, cô đã tổng kết sơ qua những yêu cầu cho app nhỏ, thuận tiện gửi hết hình ảnh cho anh. Buổi tối nhận được tin nhắn của anh gửi mã QR, cô quét một cái, app nhỏ hiện ra mượt mà vô cùng.

Cơ mà không biết dạo này anh bị sao, lại thích nhắn tin SMS trò chuyện với cô?

An Miểu không rảnh để tâm chuyện đó, thấy không có gì cần sửa, kiểm tra lại đồ đạc cần chuẩn bị cho cuộc họp ngày mai rồi đi ngủ sớm, đương nhiên, trước khi ngủ, cô tiện thể gửi cho Bùi Độ một bài tâng bốc dài 100 chữ, khen ngợi tốc độ làm việc của anh.

Ngày hôm sau là một ngày thứ Hai may mắn, vì không có tiết 1 tiết 2 buổi sáng.

An Miểu ngủ đến hơn 10 giờ mới dậy, ăn trưa xong thì cùng Hà Dao đến văn phòng.

Nội dung hôm nay là triển lãm hoạt động của tất cả các gian hàng.

An Miểu bày biện máy móc trước bàn của mình, đợi mọi người đến trải nghiệm xem có cần cải tiến chỗ nào không.

Rất nhanh, người trải nghiệm đầu tiên đã đến.

Cậu nam sinh đứng trước bảng giới thiệu gian hàng của cô, đồng tử rung động ngay lập tức, quay sang hỏi thằng bạn: "Cái này là cái gì thế???"

"Thử chút không?" Hà Dao nín cười nói: "Hoàn thành thử thách nối hình trước đã, thành công thì có thể tự làm một cái huy hiệu để cài lên quần áo, cặp sách."

Quy tắc hoạt động của lễ hội lần này rất đơn giản: Mỗi gian hàng đều có hoạt động tương ứng, người khiêu chiến thành công sẽ nhận được một phiếu.

Có thể dùng phiếu này đổi quà tặng nhỏ ở bất kỳ gian hàng nào.

Cậu nam sinh không thành công, nhưng bạn cậu ta thì được. An Miểu lấy máy làm huy hiệu đã chuẩn bị sẵn ra, để đối phương gửi hình, in ra, năm phút sau đã làm xong một cái huy hiệu.

Hoạt động DIY chỗ cô rất hot, một lát sau đã vây kín người. Máy làm huy hiệu là dùng ngân sách trường mua, máy in mini là cô tự mang từ nhà đi. Kế hoạch này từ đầu đã được bật đèn xanh, xem ra hiệu quả cũng rất tốt.

Cô không chuẩn bị nhiều giấy lắm, nửa tiếng sau hoạt động đành phải kết thúc sớm. Giáo sư rất hài lòng với gian hàng của cô, cũng không bắt sửa gì, ngược lại còn bảo cô đi xem các hoạt động khác.

Cô cũng tò mò hoạt động của các câu lạc bộ khác, đi dọc hành lang xem từng cái một.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-o&chuong=6]

Sau khi vượt qua thử thách nhận biết kiểu chữ của câu lạc bộ Thư pháp, cô nhận được một chiếc quạt viết tay, rất ý nghĩa, cô rất thích.

Hội trưởng câu lạc bộ Thư pháp vừa mài mực chuẩn bị viết, vừa than thở với cô: "Nhưng tớ cứ thấy thiêu thiếu cái gì đó, viết chữ trực tiếp lên quạt trắng thế này có vẻ bình thường quá, cảm giác không đủ..."

Đối phương nói đến đây thì nghẹn lời, An Miểu tiếp lời: "Không đủ đặc biệt?"

"Đúng đúng!"

Cô suy nghĩ một chút: "Lần trước cái quạt sơn mài kia chẳng phải rất hot sao? Nhỏ một ít thuốc nhuộm vào nước, sau đó nhúng quạt vào xoay một vòng, có thể nhuộm ra hoa văn rất độc đáo. Các cậu có thể thử xem, để người chơi tự tay xoay."

Hơn nữa chắc cũng không đắt, có thể xin duyệt ngân sách được.

"Ây da! Cảm giác ý này hay đấy!" Hội trưởng rối rít cảm ơn, rồi nhanh chóng chạy đi tìm giáo sư xin duyệt.

Quạt của cô cũng viết xong rồi, An Miểu cúi đầu ngắm nghía một lát, vừa ngẩng lên thì phát hiện Bùi Độ đang đứng ở một góc nào đó nhìn cô, khóe môi hình như còn nhếch lên một cái.

Đang chế giễu tớ đấy à? Cô không chắc chắn, nhìn kỹ lại thì thấy vẫn là gương mặt lạnh lùng quen thuộc, thay đổi thất thường như ma làm, không biết vừa rồi rốt cuộc là cười thật hay do cô ảo giác.

An Miểu lôi điện thoại ra nhắn: "Cậu đứng đó làm gì?"

30 giây sau, An Miểu mới thấy tên này nhàn nhã mở khóa điện thoại, rồi dùng ba giây trả lời cô hai chữ.

Bùi Độ: "Hít thở."

"..."

An Miểu cảm thấy có phải cậu ta viết code nhiều quá hỏng não rồi không.

Rất nhanh, cô nghe thấy có người gọi tên mình, là giáo sư gọi cô đi đối chiếu thực đơn đồ ăn.

Bên cô giá đồ uống đã định xong, lợi nhuận rất mỏng, cô cũng không muốn để giá cao, chủ yếu là thấy vui thôi. Uông Vi đề xuất có thể kết hợp bánh kem và đồ uống thành set trà chiều, chỉ là đang gặp khó khăn về giá cả.

Uông Vi: "Nếu giá set hồng trà kèm bánh kem chỉ rẻ hơn mua lẻ một hai tệ thì hình như không hời lắm."

"Đúng vậy," An Miểu nói: "Bánh kem liệu có thể tăng giá bán lẻ lên một chút không? Không nhất thiết là để bán, mà đơn thuần là để set trà chiều trông có vẻ hời hơn."

"Có lý." Uông Vi có chút ngạc nhiên: "Cậu còn hiểu cả cái này cơ à?"

Cô cười cười: "Bố tớ làm kinh doanh mà."

Mưa dầm thấm đất, cô cũng học hỏi được chút ít.

Công việc chuẩn bị thực đơn nhanh chóng kết thúc, giáo sư hài lòng gật đầu: "Thứ Sáu này hoạt động chính thức bắt đầu nhé, ngày đầu tiên thầy hy vọng mọi người đều có mặt đầy đủ, ai có tiết thì gửi số điện thoại của giảng viên cho thầy, thầy xin nghỉ giúp các em."

Tiếng hoan hô vang lên một mảng. An Miểu liếc mắt, thấy Bùi Độ ngửa người ra sau xoa xoa cổ, trông như vừa mới làm xong bài trình chiếu cho giáo sư.

Cô nhắn hỏi: "Thứ Sáu này cậu có đi lễ hội không?'

Cô nhìn chằm chằm anh, thấy anh cụp mắt nhìn điện thoại, một lát sau mới nhắn lại: "Cần tôi làm gì à?"

"Ừ, ừ." cô không khách sáo: "Tớ sợ lỡ app nhỏ có vấn đề gì, chẳng phải cần có cậu sửa giúp sao?"

Bùi Độ: "..."

Bùi Độ: "Hôm đó tôi bận."

Vừa nãy sao không nói? An Miểu hỏi: "Đi đâu?"

Bùi Độ: "Đi tìm chết."

???

Ngày hôm đó kết thúc bằng việc An Miểu khản cả cổ khuyên anh đừng chết. Nếu nhất định phải chết, có thể đợi đến khi hoạt động lễ hội của cô kết thúc rồi hẵng chết được không? Cô nhắn như vậy, nhưng không nhận được hồi âm của Bùi Độ nữa.

Đùa thì đùa vậy thôi, sáng sớm thứ Sáu, An Miểu vẫn gửi lời thăm hỏi ấm áp đến anh: "Còn sống không? Bữa sáng tớ chuẩn bị cho cậu rồi đấy, để ở tiệm ăn sáng, cậu tự đi mua là được."

Hai phút sau, tin nhắn trả lời đến.

"Xem xong cảm động đến mức uống thuốc diệt chuột còn thấy ngon hơn, đa tạ."

"Cậu nhìn điện thoại cười một mình cái gì thế?" Hà Dao bỗng nhiên ghé sát vào làm An Miểu giật mình.

An Miểu cười tủm tỉm nhìn cô bạn: "Không có gì, đi thôi."

Hoạt động bắt đầu lúc 10 giờ, gian hàng của câu lạc bộ Manga Anime của An Miểu trở thành gian hàng đầu tiên có người xếp hàng dài.

Hà Dao cũng giống cô, không biết đang vui cái gì, An Miểu vừa in ảnh vừa hỏi: "Sao thế?"

Hà Dao: "Tớ cứ tưởng tượng đến việc sau này các ngành các nghề đều có dân 2D chúng mình là lại muốn cười."

"..."

Các thành viên câu lạc bộ cũng lục tục đến, giúp cô chia sẻ bớt công việc in ấn và giới thiệu, rất nhanh An Miểu đã rảnh tay. Cô đứng dậy, nghĩ gian hàng bên này chắc không có vấn đề gì, định qua bên khu thực đơn xem sao.

Khu thực đơn do bạn cùng phòng Tiểu Kỷ và Khương Khương phụ trách, còn bắt thêm một tình nguyện viên nữa, cũng không biết có xoay sở kịp không.

An Miểu len qua đám đông, lúc này mới nhìn thấy tình hình bên khu thực đơn. Không xếp hàng, nhưng bên trong cũng ngồi khá đông người, cô hỏi vọng vào: "Thế nào, cần giúp đỡ không?"

"Cần cần cần." Khương Khương gật đầu như gà mổ thóc, vẻ mặt đầy hoảng loạn: "Đơn đặt trên app nhiều quá, nhưng mà không gấp lắm, các bạn ấy đặt xong thì đi dạo rồi, bảo lát nữa quay lại lấy."

An Miểu bắt đầu giúp đỡ trong khả năng cho phép. Giữa chừng nghỉ tay, bỗng nhiên cảm thấy bóng lưng nào đó bên ngoài quầy lấy đồ trông hơi quen quen.

Bùi Độ bị bạn cùng phòng lôi đến đây. Đặng Hàng kéo tay anh, phấn khích nói: "Thấy không?"

Bùi Độ: "Cái gì?"

Đặng Hàng: "Nữ thần của tôi đấy!"

Bùi Độ nheo mắt, nói giọng nhạt nhẽo: "Ai."

"Thế này mà không rõ à, An Miểu ấy." Đặng Hàng trưng ra cái vẻ mặt 'huynh đệ cậu bị mù à': "Cái bạn tóc vàng kia kìa, đi, vào cùng tôi thưởng thức chút."

Còn lại đúng hai chỗ trống cuối cùng, hai người ngồi song song. Một lát sau, Đặng Hàng lại phấn khích kéo vạt áo anh: "Sao tôi có cảm giác cậu ấy đang nhìn tôi nhỉ?"

"..."

"Nói xem nào." Đặng Hàng vuốt vuốt tóc: "Huynh đệ, hôm nay tôi thực sự rất đẹp trai phải không? Cậu cảm thấy xác suất tôi xin được WeChat bây giờ là bao nhiêu?"

Bùi Độ nhìn cậu ta một lúc, bỗng nhiên mở miệng: "Buổi chiều tôi rảnh đấy."

"Sao thế?"

Bùi Độ: "Đưa cậu đi bệnh viện khám não."

"Tôi không đùa với cậu! Tuy cậu ấy rất khó tán, nhưng nhỡ đâu tôi là ngoại lệ thì sao?" Đặng Hàng chìm đắm trong thế giới riêng không lối thoát: "Dù sao tôi..."

"Mẹ kiếp, đúng là cực phẩm thật, mày nhìn xem, chính là con bé đó." Phía sau bỗng truyền đến tiếng nói chuyện: "Trông như búp bê Tây Dương ấy, nhìn ngực kìa, không biết sờ vào có giống như nhìn không..."

Thằng ngu nào đang nói chuyện vậy? Đặng Hàng cau mày quay đầu lại, phát hiện phía sau mình có một gã đàn ông đầu đinh đang gửi tin nhắn thoại, nhìn thì thật thà mà sao mồm miệng bẩn thỉu thế? Cậu ta đang định mở miệng thì khóe mắt thoáng thấy nữ thần bỗng nhiên xuất hiện.

Mái tóc xoăn vàng óng của nữ thần lướt qua tầm mắt, tay phải cô rút từ trong thùng ra một chiếc vợt muỗi điện, rất dịu dàng lẩm bẩm: "Ủa? Hình như có muỗi?"

Sau đó "bốp" một cái, chiếc vợt muỗi điện đập thẳng vào mồm gã đầu đinh.

Gã đầu đinh ôm miệng đứng dậy, buông ra một câu chửi thề: "Mẹ kiếp!"

Miệng gã tê rần vì điện giật, cảm giác bỏng rát lan tỏa, đau đến mức nước mắt suýt trào ra: "Cô làm cái gì thế hả?"

"Ngại quá ngại quá." An Miểu nói giọng vô tội: "Không phải đâu, tôi thấy chỗ này có muỗi, không cố ý đánh trúng anh đâu... Ơ kìa, đậu trên cổ áo anh rồi, anh thấy chưa?"

Giây tiếp theo, chiếc vợt muỗi điện, hung hăng tát thẳng vào má phải gã.

Bốp!

Thanh thúy, vang dội, dứt khoát.

Trên mặt gã gần như ngay lập tức xuất hiện vết lưới đỏ lừ.

An Miểu giơ ngón tay cái lên, trầm trồ đầy mới lạ: "Oa, cảm giác có thể chơi cờ caro trên này được đấy."

Gã đầu đinh tức điên lên, vung nắm đấm: "Con mẹ mày..."

Gã đang định đánh trả theo bản năng thì trước mắt bỗng bị một bóng đen bao phủ, không biết từ đâu chui ra một chàng trai cao lớn, chắn ngay trước mặt gã.

Một bước, hai bước, người nọ bước về phía gã đầy áp bức. Gã đầu đinh bất đắc dĩ lùi lại, sự lép vế về chiều cao khiến gã nảy sinh cảm giác bất an như bị mất hết khí thế, gã đang định hét lên thì người nọ với tay lấy ly cà phê thủ công của mình trên quầy bar sau lưng gã.

"..."

Bùi Độ cúi đầu uống một ngụm cà phê, cứ thế dựa vào quầy bar nhìn gã, ánh mắt trông có vẻ nhàn nhã, không nói gì, như chỉ đơn thuần chê gã quá ồn ào. Nhưng gã, kẻ bị nhìn chằm chằm, lại cảm nhận được cảm xúc mất kiên nhẫn mãnh liệt của đối phương.

Mẹ kiếp, một lũ bệnh hoạn.

Gã đầu đinh quay người bỏ chạy.

Đặng Hàng lúc này mới hoàn hồn, đột ngột bật dậy: "Ơ kìa sao đi rồi? Tôi còn chưa kịp chửi hắn mà!"

Nói xong, cậu ta lập tức chạy ra cửa ngó nghiêng một hồi, không thấy bóng người đâu, đành tiếc nuối quay lại.

Mọi người trong quán bị cậu ta chọc cười, bầu không khí căng thẳng vừa rồi tan biến trong nháy mắt. Tiểu Kỷ chạy đến bên cạnh An Miểu, cảm kích nói: "Yêu cậu quá Cuốn Cuốn, lúc nãy hắn cũng định sờ chân tớ, thật sự phiền chết đi được."

"Không sao." An Miểu nhét vợt muỗi điện lại vào thùng đồ lặt vặt: "Hắn cũng chọc tớ mà."

Bùi Độ: "..."

May mà cô sợ nhiều muỗi nên đã chuẩn bị sẵn một cái vợt muỗi điện.

Tiếp theo lại quay về quy trình phục vụ trơn tru, nhưng chưa được vài phút, máy in nhãn bỗng nhiên bắt đầu điên cuồng nhả giấy. An Miểu ban đầu tưởng máy hỏng, lại gần mới phát hiện là có người đang cố tình phá rối bằng cách đặt đơn ảo.

Đặt cả trăm ly, nhưng không hủy đơn ngay, mà đợi đến khi máy in xong mới hủy, đơn bị hủy và đơn hợp lệ của khách khác lẫn lộn vào nhau, khiến quy trình làm việc trở nên phiền phức hơn rất nhiều.

"Ai làm thế, có bệnh à?" Tiểu Kỷ kiểm tra hệ thống: "Có phải là gã đàn ông vừa rồi đặt không?"

"Rất có khả năng." An Miểu theo bản năng quay đầu lại, muốn xem Bùi Độ đang làm gì, nhưng anh đang đối diện với chiếc máy tính màu bạc vật của mình, có lẽ là đang bận dự án.

"Để tớ xử lý cái này cho, tớ sẽ xé hết đơn của hắn đi, các cậu chỉ làm đơn hợp lệ là được."

Nhận ra sắp phải đối mặt với một công trình lớn, lưng An Miểu cũng nóng ran lên, cô cúi người, bắt đầu đếm từng tờ một...

Đột nhiên, gã đầu đinh lúc nãy lại xông tới quầy gọi món, hổ báo hỏi cô từ bên ngoài: "Tại sao không hoàn tiền được?"

Cô sững người, theo bản năng quay đầu sang, bắt gặp ánh mắt của Bùi Độ đang dựa người bên cửa sổ.

Bình Luận

0 Thảo luận