Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Ám Độ

Chương 3

Ngày cập nhật : 2026-02-11 21:57:23
Bởi vì cô đọc quá nhanh, cho nên đến lúc ý thức được mình vừa nhìn thấy cái gì thì đã không còn kịp nữa rồi.

An Miểu vội vàng tắt màn hình, cảm giác lòng bàn tay bắt đầu nóng ran.

Cô cảm giác bản thân sắp bị nướng đến bốc khói rồi.

Khoan đã, ai dạy cậu ta nói mấy lời như vậy hả? Có đúng là cậu ta không thế??

Thầy giáo chắc không nhìn thấy đâu nhỉ??

Cô bỗng nhiên ngẩng đầu lên, phát hiện thầy giáo cũng đã tìm được mục tiêu, vui vẻ chỉ cho cô xem: “Cái cậu đứng dưới gốc cây kia kìa, người đẹp trai nhất chính là cậu ta đó, ha ha, không ngờ tới phải không?”

Chắc là do bị thầy chỉ điểm, Bùi Độ rất tự nhiên đi tới. Cô không nhịn được mà hơi lùi về phía sau, nhưng lại sợ hành động quá lộ liễu, vừa hoàn hồn lại liền cố sống cố chết đứng lại.

Thầy giáo vẫn vui vẻ hớn hở nhìn cô, như đang chờ cô nhận xét.

“Thì, cũng tàm tạm thôi ạ.” An Miểu nói: “Không đẹp trai lắm.”

Thầy giáo bị cô chọc cho cười ha hả, vỗ vỗ vai Bùi Độ cảm thán: “Hiếm có nha! Vẫn còn có người chê em xấu sao?”

Trong lúc nói chuyện, có một sinh viên chạy tới, thở hồng hộc báo: “Giáo sư Ngụy, cửa mở rồi, có thể vào được rồi ạ.”

Giáo sư Ngụy? Thầy hướng dẫn của Bùi Độ? Nếu nhớ không lầm thì hình như tên là Ngụy Kiến Quốc.

An Miểu đi theo đoàn người về phía văn phòng, trong đầu lại hiện lên tin nhắn kia.

Không phải, cái gì gọi là mặc quần áo vào liền không quen biết? Tôi với cậu lúc cởi quần áo quen nhau chắc? Nói cứ như ngày nào tôi cũng nhìn thấy cậu khỏa thân không bằng!

Hơn nữa, tối hôm đó trừ việc nhớ man mác xúc cảm của cơ bụng ra, cô còn nhìn thấy cái gì nữa đâu??

Càng nghĩ càng giận, giữa ban ngày ban mặt, Bùi Độ dám gửi cho cô mấy lời đại nghịch bất đạo như thế. An Miểu không nhịn nổi, thừa dịp phía sau không có ai, hung hăng đấm trộm cậu ta một cái.

“A.”

Việc Bùi Độ kêu lên làm cô bất ngờ. Rất nhanh, người đi phía trước quay đầu lại, ngơ ngác hỏi: “Đàn anh, sao vậy ạ?”

Bùi Độ: “Có người đánh anh.”

Nam sinh kia rất tự nhiên nhìn ra sau lưng Bùi Độ, chạm phải ánh mắt của An Miểu. An Miểu cũng giả vờ quay đầu nhìn ra sau lưng mình, thấy chẳng có ma nào, lại điềm nhiên như không mà quay lại.

“Đâu có ai đâu.” Cô làm ra vẻ kỳ quái hỏi Bùi Độ: “Bạn học này, có phải cậu nhầm rồi không?”

“Vậy sao.” Bùi Độ khựng lại hai giây, bình tĩnh nói: “Thế thì có khả năng... không phải là người rồi.”

An Miểu: ?

Chờ vào đến phòng họp, vốn dĩ cô định chọn một chỗ ngồi cách xa Bùi Độ, nhưng mọi người đều ngồi gần đó cả, cô không muốn tỏ ra quá cố ý, đành ngồi xuống bên tay trái cậu ta.

Rất nhanh, bên trái cô cũng có một nữ sinh ngồi xuống. Cô bạn kia rối rắm hồi lâu mới nhỏ giọng hỏi xin WeChat của cô. An Miểu sảng khoái đồng ý ngay. Trò chuyện vài câu mới biết đây là chủ nhiệm câu lạc bộ Thư pháp.

“Mình muốn kết bạn với cậu lâu rồi, hoạt động câu lạc bộ lần trước đã thấy cậu rất xinh.” Nữ sinh kia thật lòng khen ngợi, lại thấy cô vừa quay đầu từ phía Bùi Độ sang, bèn tò mò hỏi: “Hai người quen nhau à?”

“Sao có thể chứ.” Như bị kích hoạt từ khóa mấu chốt, cô lập tức trả lời ngay : “Hôm nay là lần đầu mình gặp cậu ta đó.”

Giả vờ không quen Bùi Độ là chuyện vô cùng cần thiết. Hồi cấp hai cô học cùng lớp với cậu ta, thời gian nghỉ giải lao gần như đều bị cậu ta chiếm dụng. Có nữ sinh dù muốn làm quen với cô, nhưng cuối cùng chủ đề cũng sẽ quay về việc xin phương thức liên lạc của Bùi Độ.

Mấy người vì cậu ta mà đến thì càng khoa trương hơn, ngày nào cô cũng phải giúp chuyển giao đủ loại đồ vật. Đưa cho cậu ta thì cậu ta không vui; mà không đưa thì chẳng lẽ ngày nào cô cũng đi từ chối người khác? Ảnh hưởng đến duyên qua đường của cô biết bao nhiêu.

Cho nên lên cấp ba, cô đã học khôn hơn, cố ý giữ khoảng cách với Bùi Độ. Hiệu quả rất tốt, thói quen này cứ thế kéo dài đến tận bây giờ. Cô còn muốn kết bạn, cũng cần không gian riêng tư, đây chính là biện pháp tốt nhất.

Phòng họp yên tĩnh, chút lơ đễnh này của cô hoàn toàn không ai nhận ra, mọi người đều đang chờ giáo sư lên tiếng.

Giáo sư Ngụy nhìn điện thoại một hồi lâu mới đặt xuống: “Đề án mọi người vừa nộp thầy đều xem qua rồi, cũng chỉ có của An Miểu và Uông Vi là tạm được. Nhưng mà tình có thể tha, chỉ cho các em ba tiếng chuẩn bị, thời gian gấp gáp, các em suy nghĩ thêm đi. Lần này trường mời phóng viên đài truyền hình tới phỏng vấn, cũng muốn ghi lại một mặt giàu sức sống của Đại học Nam Giang chúng ta. Mọi người nhất định phải coi trọng, sau khi kết thúc, làm tốt có thể được cộng điểm rèn luyện, các phần thưởng khác thầy cũng sẽ xem xét xin cho.”

An Miểu rất bất ngờ, không nghĩ tới còn có đài truyền hình đến phỏng vấn. Quả nhiên, mọi người cũng kinh ngạc bắt đầu thì thầm to nhỏ.

Có điều phương châm của Đại học Nam Giang vẫn luôn như thế, không chỉ chú trọng thành tích và tố chất, mà còn hy vọng cuộc sống đại học của sinh viên muôn màu muôn vẻ.

Cuộc họp diễn ra hai tiếng, giáo sư đưa ra một số kiến nghị và phương hướng sửa chữa kế hoạch, lúc này mới đứng dậy: “Lễ hội Carnival của các câu lạc bộ sẽ tổ chức ở khu vực gần tháp chuông, thầy đưa các em đi xem vị trí. Đi thôi.”

Cái gọi là Lễ hội Carnival, thật ra cũng có thể hiểu là hình thức phố ăn vặt, hai bên là các gian hàng khác nhau, mỗi gian hàng ứng với một câu lạc bộ. Các câu lạc bộ sẽ có trò chơi nhỏ và phần thưởng riêng, sinh viên đi ngang qua thích cái nào thì tham gia cái đó.

Ngồi quá lâu, An Miểu cảm giác mông mình sắp tê dại luôn rồi. Cô vươn vai, cân nhắc xem hoạt động của mình còn có thể tối ưu hóa thêm chút nào không.

Dù sao cũng có khả năng được lên tivi mà.

Cô quay đầu, đang muốn tìm cơ hội hỏi xem tại sao Bùi Độ lại đến đây, trước giờ cậu ta luôn “kính nhi viễn chi” với mấy loại hoạt động này, nhưng vừa quay sang thì bên cạnh đã không còn bóng dáng ai.

Chạy nhanh thế? Cô giật giật khóe môi.

Đợi đến khi đuổi kịp bước chân của người bận rộn Bùi Độ, cô dừng lại, phát hiện đã tới sân tổ chức hoạt động.

Gần lối vào lại đỗ một chiếc xe bán đồ ngọt rất lớn.

Sự tò mò về Bùi Độ bay biến sạch, cô bị món đồ mới lạ kia thu hút, mở miệng hỏi: “Thầy ơi, cái này dùng để làm gì ạ?”

Trong mắt thầy Ngụy Kiến Quốc không có sự tán thưởng dành cho nhà trường, mà toàn là sự hài lòng với bản thân mình: “Xét thấy thời gian tổ chức hoạt động tương đối dài, quanh đây cũng không có căng tin, nhà trường định đặt mấy cái máy bán nước tự động, thầy bảo xấu quá, dứt khoát lôi cái xe này tới. Sinh viên không muốn tham gia Carnival cũng có thể tới đây check-in uống cà phê mà.”

An Miểu không giấu được lời khen ngợi: “Đẹp thật đấy ạ.”

Quả thực rất đẹp, xe bán hàng được thiết kế dạng khoang con nhộng, trước sau đều trong suốt, có thể nhìn thấy nguyên liệu và bàn điều khiển bên trong. Bên sườn xe có mái che mở cao, kéo dài ra một quầy bar bằng gỗ. Đáng tiếc bên trong đang trống huếch, nếu trang trí một chút chắc chắn sẽ rất đẹp.

Thầy Ngụy Kiến Quốc hỏi: “Các em có ai muốn phụ trách mảng xe bán hàng này không? Chỉ cần biết pha chế đồ uống chút là được. Câu lạc bộ nào phụ trách xe bán hàng thì có thể dựng quầy của mình ngay bên cạnh.”

Mọi người bắt đầu xôn xao thảo luận. An Miểu gửi định vị cho Hà Dao, dặn cô nàng ngủ trưa dậy thì qua đây luôn. Lúc sau, Hà Dao đã mang theo hai ly trà sữa tới.

Hà Dao cũng là thành viên trong câu lạc bộ, nắm được tình hình xong liền tham gia góp ý, quay sang hỏi An Miểu: “Làm xe đồ ăn thì có lợi ích gì không?”

“Đương nhiên là có rồi.” An Miểu vừa mới thăm dò xong xuôi: “Bên trong có điều hòa đó. Mấy ngày diễn ra hoạt động trời nóng lắm, mở cửa khoang phía sau ra là quầy hàng hứng được gió mát ngay.”

Hà Dao mắt sáng lên: “Nếu mình tự mở quán, thế chẳng phải đồ uống cũng được uống tẹt ga à? Sướng thế? Nhưng mà lắc trà sữa mệt lắm đó.”

An Miểu ngẫm nghĩ: “Có thể tìm người lắc mà, mình làm mấy món đơn giản thôi là được.”

“Ừ ha.”

Hai người bàn bạc hồi lâu, cuối cùng từ con số không mà biến cái xe đồ ăn này thành hạng mục ưu tiên hàng đầu.

Thầy Ngụy Kiến Quốc phẩy tay: “Đến giờ cơm rồi, hôm nay dừng ở đây đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-o&chuong=3]

Các em muốn làm xe đồ ăn thì ba ngày sau nộp bản kế hoạch, thầy sẽ tuyển chọn.”

Trời đã ngả về chiều, sinh viên tan học tốp năm tốp ba. An Miểu nheo mắt, ngẩn ngơ một lát, nhìn theo bóng lưng Bùi Độ đi ra cổng lớn.

Lúc cô thu hồi ánh mắt thì phát hiện Hà Dao cũng vừa khéo nhìn xong, vô cùng hài lòng hích vai cô: “Đây là lần đầu tiên tớ được nhìn cậu ấy ở khoảng cách gần như vậy đấy.”

Cô chẳng mấy hứng thú: “Hả?”

“Ngủ được với soái ca chất lượng cỡ này, chị em tớ thật lòng mừng thay cho cậu đấy.”

“...”

Khỏi cần đi, dù sao sau này cũng có ngủ nữa đâu.

Đột nhiên cô bỗng nhớ ra hình như mình quên hỏi tại sao cậu ta lại đổi số điện thoại.

Ăn cơm xong về lại phòng ngủ, cô mở khung tin nhắn với số lạ kia ra, định xác nhận lại một chút cho đỡ nhầm.

Bảo cậu ta gửi cái ảnh là được.

Nghĩ ngợi một chút, An Miểu khiêm tốn gõ chữ: "Có đó không? Cho xem mặt chút coi."

Ba phút sau, khung chat bên kia hiện lên: "?"

An Miểu: "Chụp tấm ảnh tự sướng gửi cho tôi."

Lần này phải mất đến tám phút, bên kia mới gửi qua một tấm ảnh.

Trong ảnh là một bé gái năm tuổi, đội chiếc mũ vành nhỏ, giơ tay chữ V trước ống kính, mặt mũi lấm lem, không khó nhận ra là vừa ngã một cú, khóe mắt còn đọng nước mắt, nhưng cây kem trên tay ngon quá nên nín khóc mỉm cười.

Ảnh hiện trường buổi biểu diễn văn nghệ mẫu giáo của cô, quá khứ đen tối không thể đen hơn, là vũ khí sắc bén nhất để trào phúng cô.

Ai cho cậu ta xem hả?? Sao lại còn lưu lại nữa?

An Miểu nghiến răng úp sấp điện thoại xuống, chẳng còn chút ham muốn trò chuyện nào. Không phải Bùi Độ cái đồ chó má này thì còn là ai được nữa, cô đúng là thừa hơi mới đi hỏi câu đó.

Cô đứng dậy đi rót cốc nước, ngửa cổ uống ừng ực mấy ngụm lớn.

Sau lưng, Tiểu Kỷ sáp lại gần: “Miểu Miểu, nghe nói các cậu định làm xe đồ ăn hả?”

“Đúng đúng.” Cô suýt thì quên mất: “Hay là tối nay chúng ta cùng lập kế hoạch đi, các cậu muốn tham gia cho vui không?”

“Muốn chứ!!”

Đề nghị của cô được hưởng ứng nhiệt liệt, Tiểu Kỷ và Khương Khương nhanh chóng gia nhập chiến trường.

Muốn cạnh tranh thì phải đưa ra được năng lực cạnh tranh cốt lõi, tại sao không chọn người khác mà lại chọn cô chứ? Ưu thế của cô là gì? An Miểu nghĩ vậy, cảm thấy mọi người đều là dân nghệ thuật, có thể đầu tư công sức vào mặt thẩm mỹ.

Nghĩ vậy thì phân công rất dễ, cô tìm tòi vài món đồ uống đơn giản mà đẹp mắt, phụ trách phần vẽ thực đơn; Hà Dao phụ trách thiết kế; Tiểu Kỷ và Khương Khương lo phần bố trí xe, mua sắm và lên bản vẽ hiệu quả.

Khóa học vẽ lần trước đăng ký giờ đã phát huy tác dụng, cô mở Procreate, bút cảm ứng và máy tính bảng.

Nhân tiện còn có thể luyện tay nghề, cô vừa vẽ vừa nghiền ngẫm, mấy hình đầu tốn khá nhiều thời gian, về sau càng vẽ càng thuận tay.

Nếu món nào cũng vẽ thì thực đơn sẽ bị rối, không có trọng điểm, nên cô chọn ra mấy món chủ đạo và mấy món lên hình đẹp. Hà Dao thức đêm chạy Photoshop, cuối cùng kết quả ra lò vô cùng xinh xẻo, nhìn thôi đã thấy thỏa mãn rồi.

Ba ngày sau, vào buổi chiều không có tiết, cuộc họp lần thứ hai của giáo sư Ngụy diễn ra đúng hẹn.

Lúc An Miểu đến, trong phòng chỉ có mỗi mình Bùi Độ.

Cậu ta đang gõ code trên chiếc máy tính màu bạc của mình, trên sống mũi đeo một cặp kính gọng bạc. Bao nhiêu năm nay cậu ta vẫn chỉ thích màu này, nghĩ kỹ thì cũng là người khá chung tình đấy chứ.

Căn phòng yên tĩnh, cả tầng lầu vắng tanh không một bóng người.

Cô kéo ghế ra, tay thoải mái gác lên lưng ghế, hỏi: “Cậu không bận à? Sao lại tới nữa rồi?”

Người trước mặt không trả lời.

Cô tặc lưỡi một cái, dùng đầu gối hích nhẹ. Hai chân Bùi Độ bị lực của cô làm cho va vào nhau, động tác trên tay dừng lại.

Bùi Độ nghiêng đầu, nhìn cô qua lớp kính mắt chừng nửa phút, lúc này mới ung dung mở miệng: “Cậu là?”

An Miểu: ?

Cô đang định mở miệng thì bị tiếng nói sau lưng làm cho giật mình, giáo sư hỏi: “Hai đứa quen nhau à?”

Cô lùi lại một bước, xua xua tay, còn chưa kịp lên tiếng thì người bên cạnh đã nhanh miệng nói trước.

Bùi Độ: “Không quen ạ.”

Ừ ừ ừ, phải rồi, giờ cậu đang mặc quần áo chỉnh tề thế kia thì sao tôi dám quen cậu chứ.

Giáo sư thắc mắc: “Thế sao thầy lại nghe thấy hai đứa nói chuyện?”

“Em nhận nhầm người ạ.” An Miểu đáp.

Giáo sư cười ha hả: “Nhầm thành bạn nam nào của em thế?”

Câu này nghe ám muội quá, cứ như cô có bạn trai vậy. Trực giác mách bảo phải giải thích, nhưng nghĩ mãi không tìm được câu trả lời phù hợp. Rất nhanh, các chủ nhiệm câu lạc bộ khác đã vào phòng, cô cũng mất luôn cơ hội thanh minh.

Sau khi mọi người đến đông đủ thì vẫn ngồi theo vị trí cũ. Giáo sư mải góp ý cho hoạt động của các câu lạc bộ khác, chưa đến lượt An Miểu nên cô đành ngồi nghịch điện thoại. Nhưng chơi mãi cũng chán, cô lặng lẽ liếc mắt sang xem Bùi Độ đang viết cái gì.

...Chả hiểu gì sất.

Cuối cùng cũng đợi được đến giờ giải lao, hiệp sau mới bàn đến chuyện xe đồ ăn. An Miểu thấy tai hơi khó chịu, bèn chạy vào nhà vệ sinh xem thử, phát hiện vành tai đã đỏ lên.

Lỗ tai này là hồi năm nhất cô rủ bạn cùng phòng đi bấm ở trường, lúc đó đâu biết là có thể vào bệnh viện làm cho an toàn. Bấm xong phải hơn một tháng mới lành, sau này đeo khuyên tai thỉnh thoảng vẫn thấy khó chịu.

Cô tháo khuyên tai ra, lấy chút nước lạnh xoa xoa. Nghe thấy bên ngoài bắt đầu ồn ào, chắc là mọi người đều đã ra ngoài hóng gió.

Rèm cửa nhà vệ sinh bị người ta vén lên, cô vừa quay đầu lại thì thấy Bùi Độ.

Nhà vệ sinh ở đây thiết kế giống trong trung tâm thương mại, nam tả nữ hữu, lối vào có gương và bồn rửa tay chung. Cô theo bản năng nghĩ cậu ta muốn đi vệ sinh nên né sang bên phải. Kết quả giây tiếp theo, bức tường người trước mặt cũng dịch sang phải.

Cô né sang trái, cậu ta cũng bước sang trái.

Bùi Độ quá cao, chiều cao 1m88 mang lại cảm giác áp bức vô cớ. Cô không biết cậu ta lại phát điên cái gì, vừa nãy chẳng phải còn bảo là không quen biết sao.

Giây tiếp theo, vành tai cô bị người ta nắm lấy.

Hướng đi của ngón tay Bùi Độ hoàn toàn ngoài dự đoán, cô chỉ cảm thấy vành tai mỏng manh của mình bị lòng bàn tay bao phủ, kẹp chặt cả trước lẫn sau, lạnh đến mức khiến cô theo bản năng run lên một cái.

Bùi Độ vân vê một chút, bình tĩnh nói: “Sưng rồi.”

Hai chữ này nghe có chút không ổn, làm cô liên tưởng đến mấy lời thoại sau một đêm mặn nồng của nam nữ chính trong tiểu thuyết... Do vành tai quá nóng mà ngón tay Bùi Độ lại lạnh lẽo, An Miểu cảm nhận được một sự thoải mái quái dị, nhưng đồng thời cũng thấy vô cùng gượng gạo.

Tiếng người ngoài cửa ngày một gần, cảm giác lén lút khó tả khiến lục phủ ngũ tạng cô như bị điện giật.

Cô hơi nghiêng đầu, muốn thoát ra.

Nhưng vừa mới dứt ra chưa được nửa giây, còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, ngón tay Bùi Độ như được bật chế độ tự động truy tìm mục tiêu, lại một lần nữa kẹp lấy.

Cô ngọ nguậy lung tung, đúng lúc bị Bùi Độ nắm lấy sụn tai. Ngón tay Bùi Độ lần theo đó trượt về phía trước, cúi người nhìn thẳng vào mắt cô, tò mò hỏi: “Sao thế, bạn học?”

Bình Luận

0 Thảo luận