Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Ám Độ

Chương 4

Ngày cập nhật : 2026-02-11 21:57:33
Bùi Độ bỗng nhiên áp sát, An Miểu gần như theo bản năng ngả người ra sau, muốn kéo giãn khoảng cách.

Trong ấn tượng của cô, lần gần nhất hai người dựa sát vào nhau thế này là hồi tiểu học lúc tranh giành đồ chơi. Năm bảy tuổi, cô ghé sát mặt Bùi Độ, chỉ để hung hăng cắn một cái lên mặt cậu.

Xem ra là không bị hủy dung rồi. Ánh mắt cô vô thức lướt qua gương mặt anh, ngẩn ngơ mất nửa giây mới nhận ra mình đang nghĩ cái gì, chột dạ ngước mắt lên, thấy Bùi Độ vẫn bình tĩnh nhìn cô chằm chằm.

Suy tính chỉ trong thoáng chốc, An Miểu đột nhiên cong môi cười.

Bùi Độ còn chưa kịp phản ứng, giây tiếp theo, cô đã hung hăng lao đầu về phía trước, cụng mạnh vào trán anh.

Sớm biết cái biểu cảm này của cô chẳng báo hiệu điều gì tốt lành, Bùi Độ đứng dậy che trán. Cô thuận thế lách người bỏ chạy, ra tới cửa phát hiện không có ai, càng nghĩ càng giận, không nhịn được mà quay đầu lại, tung một cú đá xoay bằng mu bàn chân vào cẳng chân anh.

Sau đó sảng khoái rời đi.

Giáo sư đứng ở hành lang nghe điện thoại xong, giờ nghỉ giải lao mới tuyên bố kết thúc, mọi người lục tục trở về chỗ ngồi. An Miểu cúi đầu, lúc này mới cảm thấy trán mình đau ê ẩm.

Cái tên Bùi Độ chết tiệt này, đầu làm bằng cái gì không biết, sao mà cứng thế.

Cô cúi đầu xoa trán, điện thoại bỗng rung lên. Tưởng là tin nhắn rác, vừa mở ra xem thì thấy một dãy số lạ gửi đến: "Giết địch một ngàn, tự tổn hại tám trăm."

?

An Miểu nhắn lại: "Lời được hai trăm, sướng."

Bùi Độ: “...”

Cô cất điện thoại, vừa lúc nghe thấy giáo sư nói: “Được rồi, tiếp theo là bản kế hoạch thực đơn, tổng cộng thu được bảy bản, đều khá ổn. Thầy nghe Uông Vi nói em ấy còn mang cả bánh kem tới đúng không?”

“Vâng ạ.” Uông Vi xách hộp bánh kem lên: “Đây là em vừa mới làm, có thể chia cho mọi người nếm thử.”

An Miểu lập tức lôi điện thoại ra nhắn tin cho Hà Dao: "Xong đời rồi, xuất hiện đối thủ cạnh tranh nặng ký, cậu ấy còn biết làm bánh kem."

Tranh thủ lúc Uông Vi cắt bánh, cô lại bi thương bồi thêm một cái icon mèo con khóc lóc.

Hà Dao: "Thực lực của câu lạc bộ nào kinh khủng vậy? Ăn ngon không?"

Bánh kem nhanh chóng được chia đến tay An Miểu. Là loại bánh ngàn lớp vị xoài thường thấy, kem hơi ngọt, khẩu vị cũng không tệ, chỉ là vỏ bánh hơi dày một chút, nếu mỏng hơn thì hương vị chắc sẽ ngon hơn.

To thế này, có thể cắt thành tám phần để bán.

An Miểu bắt đầu thấy lo lắng cho đề án của mình.

Uông Vi: “Sáng nay em hơi vội nên vỏ bánh làm chưa được tốt lắm, nếu đưa vào thực đơn chính thức thì em sẽ làm mỏng hơn, còn có thể làm thêm các vị khác, bánh rừng đen em cũng biết làm.”

Lo lắng thì lo lắng, nhưng An Miểu vẫn công nhận món tráng miệng này. Sinh viên mà làm được thế này là đã rất khá rồi.

Đề án thực đơn được quyết định bằng bỏ phiếu. Rất nhanh, bài của An Miểu và bạn cùng phòng làm cũng được chiếu lên bảng.

Giáo sư tỏ ra khá hài lòng: “Đây là bản đề án hoàn chỉnh nhất mà thầy xem được từ đầu đến giờ. Những người khác đều chỉ viết về một phần nào đó, ví dụ như bánh kem, quà lưu niệm, hay bưu thiếp kỷ niệm Đại học Nam Giang... nhưng bản này không chỉ chi tiết hóa phân loại đồ uống, mà còn có hình ảnh demo trang trí quầy hàng, thậm chí link mua vật phẩm tương ứng cũng có..”

“An Miểu, hình ảnh trong thực đơn này các em tìm ở đâu thế? Không có vấn đề bản quyền chứ?”

“Dạ không ạ.” An Miểu xua tay: “Cái này là do em vẽ.”

“Oa!” Uông Vi cũng rất ủng hộ: “Vẽ đẹp quá.”

“Mấy hình nhỏ là em vẽ, còn thiết kế là do bạn cùng phòng của em làm, cả phần poster và tiếng Anh nữa.”

“Đều đẹp cả!”

Cô bạn từng xin WeChat của An Miểu ngồi giữa hai người, nhìn trái rồi nhìn phải, nhịn không được thì thầm: “Tớ bắt đầu muốn 'ship' hai cậu rồi đấy.”

An Miểu: ?

Cuối cùng kết quả bỏ phiếu được công bố, cô và Uông Vi bằng phiếu nhau. Giáo sư dứt khoát để hai người cùng phụ trách, cô lo phần đồ uống, Uông Vi lo phần bánh ngọt.

Kết quả này cũng không tệ. An Miểu bước ra khỏi phòng họp, thư thái vươn vai.

Hôm nay là thứ Sáu, tuần sau còn phải tới để chốt nội dung kế hoạch. Hoạt động câu lạc bộ cần để mọi người tự mình trải nghiệm, sau đó mới quyết định cải tiến hay loại bỏ; còn cô và Uông Vi phải mang thêm đồ uống và bánh kem tới.

Cảm giác rất thú vị. Tâm trạng An Miểu vui vẻ, cảm thấy đây mới là cuộc sống đại học nên có.

Chờ cô về đến phòng ngủ, ngay cả Hà Dao cũng nhận ra: “Tâm trạng tốt thế?”

“Đúng vậy.” Cô nói: “Tớ thấy bánh kem hôm nay rất ngon, mọi người ăn chùa cũng chột dạ, thế mà vẫn chịu bỏ phiếu cho tớ, chứng tỏ nhóm mình làm cũng rất tốt đúng không?”

“Đương nhiên, cậu phải có chút tự tin vào bản thân chứ.” Hà Dao nói: “Chiều nay nếu tớ không bận thì đã qua đó hóng hớt rồi. Đi thôi, đi ăn cơm!”

Người dân coi cái ăn là trời. Bữa tối nay An Miểu chọn mì ống vị giăm bông phô mai mới ra, thêm một quả trứng lòng đào.

Cơm no rượu say, ai về nhà nấy.

Hôm nay các cô ăn hơi sớm, trời còn chưa tối hẳn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-o&chuong=4]

An Miểu nhận được một lời mời kết bạn mới, phần ghi chú viết là Uông Vi.

An Miểu thuộc cung Bảo Bình, cung Khí tiêu chuẩn, cho nên sau khi thêm bạn xong, việc đầu tiên không phải là xem trang cá nhân của đối phương, mà là bấm vào trang cá nhân của chính mình, tự luyến ngắm nghía lại một lượt.

Chờ cô tự luyến xong, quay lại khung chat thì thấy Uông Vi đã nhắn tin: "Tớ muốn dùng cái app nhỏ của tiệm bánh ngọt chỗ tớ làm thêm trước đây, nhưng hình ảnh trên đó hơi cũ rồi. Muốn hỏi cậu xem dân mỹ thuật các cậu có biết trang web nào tìm được hình đẹp không a~"

Cô bấm vào xem thử, Uông Vi nói đến trang minh họa phía trên phần gọi món.

Cô vào kho bookmark của mình, chọn vài trang web ảnh chất lượng cao được phép dùng cho thương mại gửi qua, sau đó nhắn: "Cậu xem thử có cái nào hợp không, nếu không thì lúc nào rảnh tớ vẽ giúp cho."

Uông Vi: "Ok, để tớ xem trước đã, cảm ơn nha~"

An Miểu: "Mà cậu dùng app của tiệm làm thêm, chủ cửa hàng không có ý kiến gì sao?"

Uông Vi: "Không sao đâu, quán đó đóng cửa rồi."

...?

Cô không nhịn được cảm thấy buồn cười, cất điện thoại đi được một đoạn, bỗng nhiên phản ứng lại.

Người ta!! Thế mà lại có cả app gọi món!!

Cô còn chưa có cái gì cả!! Thế này sao được!

Dòng suy nghĩ bỗng bị cắt ngang, Hà Dao đi bên cạnh dường như cũng đang suy tư cùng một vấn đề với cô: “Cậu nói xem, nếu treo ảnh cậu ở vị trí Cửa hàng mỗi ngày, liệu có hút khách hơn không?”

An Miểu mờ mịt: “Cái đó thì có gì mà hút khách?”

Hà Dao nheo mắt, cảm thấy cô bạn mình có lẽ có sự hiểu lầm gì đó về bản thân rồi.

Năm kia trường tuyển sinh, cô nàng với mái tóc vàng bạch kim, phối hợp với điệu nhảy múa tay của trường, lượt like trực tiếp cán mốc 3 triệu. Trong video, từng sợi tóc của cô như hút ánh mặt trời, từng sợi bay bổng mềm mại theo từng động tác của cô, ngũ quan xinh đẹp tinh xảo phối hợp với màu tóc, trông cứ như búp bê Tây Dương được nặn ra vậy, càng không nói đến eo thon chân dài ngực còn lớn.

Lúc ấy điệu nhảy múa tay của các trường đại học đang hot, bình luận top đầu toàn là "Người qua đường xin hỏi đây là nữ thần sắc đẹp Venus sao", "Thế này thì có khác gì nữ thần sắc đẹp giáng trần đâu", danh hiệu "Venus của Đại học Nam Giang" cũng từ đó mà ra, năm ấy số lượng tuyển sinh quả thật cũng lập kỷ lục mới, bạn cùng phòng còn nói đùa cô là quán quân tuyển sinh của trường, chỉ có cô là không để trong lòng, thỉnh thoảng lười gội đầu còn đội mũ ra cửa.

Hà Dao: "Cậu nổi tiếng rồi! Đăng cái video múa tay kia xong không phải đã lên 600 nghìn follow rồi sao!"

An Miểu: "Thế này thì tính là gì, hot girl triệu follow ngoài kia vơ đại cũng được cả nắm."

"Dù sao thì..." Hà Dao vẫn cảm thấy cô rất đỉnh: "Cậu không biết mọi người hiện tại đều gọi cậu là 'định hải thần châm 2.0' à, bảo là chỉ cần hai người các cậu còn ở đây, thì cái trụ độc thân của cả trường sẽ vĩnh viễn không sập."

An Miểu kỳ quái: "1.0 là ai?"

"Bùi Độ."

"..."

Hà Dao không biết nghĩ đến cái gì, bỗng nhiên cười hì hì: "Cậu nói xem Bùi Độ không yêu đương, có phải là vì hình mẫu lý tưởng của cậu ấy là cậu không?"

An Miểu rùng mình một cái, thậm chí còn cảm thấy hơi sợ hãi: "Cậu nghĩ nhiều rồi, thật đấy."

Hình mẫu lý tưởng của Bùi Độ, là rực rỡ, dịu dàng, phát sáng, tuy rằng cô không biết kiểu người thế nào mới có thể dùng từ 'phát sáng' để hình dung, là con ngỗng trắng dưới ánh trăng sao? Nhưng cô khẳng định mình không phát sáng là cái chắc.

Cô ở chỗ Bùi Độ cùng lắm chỉ được coi là mạnh mẽ.

Bởi vì mấy ngày hôm trước lúc cô bỏ chạy, tốc độ còn khá nhanh.

Đúng rồi, nhắc đến Bùi Độ, có phải cậu ấy cũng biết làm app không nhỉ?

Hai người tản bộ về phòng ngủ, An Miểu chưa ngồi được bao lâu đã bắt đầu thu dọn cặp sách.

Hà Dao: "Không phải cậu bảo tuần này không về nhà sao? Bảo là muốn ở trường lo chuyện câu lạc bộ mà."

"Phải về..." Cô nói: "Về để lo chuyện lớn khác của câu lạc bộ."

Hôm nay thì không kịp rồi, sáng hôm sau, ngủ dậy xong, cô liền bắt xe về nhà.

Ở cửa cô còn gặp dì Hứa, mẹ của Bùi Độ, dì bảo Bùi Độ cũng đã về rồi, gọi cô tối sang nhà ăn cơm. Cô vui vẻ nhận lời.

Nhưng nằm ngoài kế hoạch, thứ ập đến còn nhanh hơn cả màn đêm, chính là cơn đau bụng kinh của cô.

Kỳ kinh nguyệt sớm không đến muộn không đến, lúc cô chuẩn bị sẵn nước ấm, thành kính cầu nguyện trên giường thì nó không đến; đến lúc cô chẳng chuẩn bị tâm lý gì cả thì nó lại đến.

An Miểu uống một bát nước đường đỏ to tướng, tác dụng vẫn không mấy rõ rệt, cô nằm vật ra giường, định bụng ngủ một lát rồi dậy.

...

Cùng với tia nắng hoàng hôn cuối cùng vụt tắt, tiếng bóng rổ ồn ào dần tan biến, thay vào đó là tiếng bát đũa náo nhiệt của bữa tối.

Bùi Độ nghe thấy tiếng gõ cửa phòng.

Ngay sau đó, Hứa Như bưng đĩa trái cây đi vào, dịu dàng nói: "Vẫn đang code à? Nghỉ ngơi một chút đi, mẹ bảo Tiểu Cuốn sang ăn cơm rồi, con nhắn hỏi xem sao con bé vẫn chưa qua?"

Tiểu Cuốn là tên ở nhà của An Miểu, có lẽ gọi là biệt danh thì chính xác hơn, lúc mới gặp, anh không biết tên cô, khi Hứa Như hỏi, anh đành phải hình dung cô là "Cái đứa tóc rất xoăn vào ngày mưa ấy", lúc nhỏ anh thường cảm thấy cô rất thần kỳ, trời nắng thì tóc suôn mượt, cứ đến ngày mưa là lại trở nên xoăn tít xù bông lên, chỉ cần nhìn thấy cô "xù lông" hôm trước, hôm sau kiểu gì cũng có mưa to.

Trăm lần linh cả trăm.

An Miểu ban đầu rất kháng cự cái tên này, đến về sau cũng dần chấp nhận, rồi sau nữa, đã có thể thản nhiên dùng đặc điểm này để trêu chọc chính mình, còn hiện tại, đã hoàn toàn hòa làm một với nó.

Hứa Như thấy anh không nói gì, giục: "Con bé về nhà rồi, qua đây cũng chỉ mất vài phút thôi, con nhắn tin hỏi xem."

Bùi Độ cụp mắt, thầm nghĩ hỏi thế nào, con bị cậu ấy chặn rồi.

Anh nhìn ra xa, bát đũa trên bàn đã dọn sẵn.

Khựng lại một chút, Bùi Độ nói: "Con đi gọi cậu ấy."

Nhắn tin cho cô không thấy trả lời, anh đứng trước cửa nhà cô đợi một lát, ấn chuông cũng không có người đáp, ngón tay Bùi Độ trượt xuống, nhập khóa mật mã.

Sau tiếng "tí tách", anh nhập mật mã theo trí nhớ, khóa cửa mở ra.

Đập vào mắt là một màn tối đen, chỉ có cửa phòng ngủ nào đó khép hờ, cô cứ như đặc vụ đang thực hiện nhiệm vụ bí mật, ngủ đến trời đất tối tăm, không chấp nhận được một tia sáng nào.

Bùi Độ đi đến bên giường, phát hiện cô ngủ rất say.

Anh hơi cúi người, định tìm trong đống dây sạc rối tung trên bàn xem dây nào là của đèn bàn, nhưng có lẽ tiếng động đã đánh thức cô, vài giây sau, người trên giường xoay người một cái, tay vung ra ngoài, suýt chút nữa đánh anh tàn phế.

Bùi Độ vừa bật đèn bàn lên, tầm mắt lại chợt tối sầm, cô lại xoay người, lần này trùm cả cái chăn lên người anh.

Nếu không phải không ngửi thấy mùi rượu, anh thật sự nghi ngờ cô đã uống hết năm cân rượu.

Bị trùm trong chăn, ánh đèn vàng ấm áp lọt vào, Bùi Độ quay đầu nhìn cô, phát hiện cô nhướng mi, đây chắc hẳn là động tác có độ khó rất cao, bởi vì giây tiếp theo, mắt cô lại nhắm tịt lại.

Bùi Độ: "Dậy đi, ăn cơm."

Cô ậm ừ một tiếng, ý là biết rồi.

"Mấy giờ rồi?"

"Hai giờ rưỡi sáng."

An Miểu: ?

Cô dốc hết sức lực muốn khởi động lại não bộ, nhưng hình như ngủ quá lâu, toàn thân trên dưới đều không có chút sức lực nào, đầu óc cũng nặng như chì, vừa rồi hình như cô nằm mơ, mơ thấy mọi người cùng nhau làm thực đơn, app gọi món của Uông Vi mượt mà, doanh thu "đè bẹp" quầy đồ uống của cô. Quá kinh khủng, cô không thể chấp nhận được.

Trong lúc hoảng hốt cô nghe thấy tiếng động, còn tưởng Bùi Độ định đi, vội vàng tay chân luống cuống, quơ tay kéo anh về phía mình, mơ màng mở miệng: "Làm..."

Dưới lớp chăn, Bùi Độ im lặng nửa giây.

Anh cau mày, thật không biết cô đang nghĩ cái gì, rất vô tình gạt tay cô ra, ngắn gọn nói: "Không làm."

An Miểu: "Làm app nhỏ... trợ giúp tớ... đại sát tứ phương..."

Lần này thời gian im lặng còn dài hơn.

Bùi Độ cúi đầu: "Cậu nói cái gì?"

Bình Luận

0 Thảo luận