Khi Lyra lấy lại tinh thần từ từ cú sốc ban đầu từ nụ hôn bất ngờ kia, cô dùng hết sức lực để đẩy người đàn ông tuấn tú kia ra. Nhưng sức lực yếu ớt của cô lại chẳng khiến anh nhúc nhích chút nào, chính lúc đó cô mới nhận ra anh mạnh ra sao. Chẳng còn lựa chọn nào khác, cô cắn vào môi dưới của anh để dứt ra khỏi nụ hôn ấy. Thế nhưng, mọi sự nỗ lực của cô đều trở lên vô ích khi mà anh ta lại hiểu sai hành động của cô là đang đáp lại nụ hôn của mình, rồi hôn cô mãnh liệt hơn nữa.
Anh ta thậm chí còn đưa lưỡi vào trong khoang miệng cô và bắt đầu thăm dò từng ngóc ngách. Trong khi đó, bàn tay rảnh rỗi của anh ra thì mò mẫm khắp cơ thể cô khiến Lyra mất hết lý trí. Cô rên lên vì khoái cảm, đáp lại là tiếng gầm gừ đầy thoả mãn từ anh.
Lucas như trên mây khi nghe thấy tiếng rên rỉ phát ra từ cô. Anh từ tốn xoa nắn bầu ngực đầy đặn của cô, khiếp cô thở gấp vì khoái cảm dâng trào. Lyra dần dần đã không còn chống cự nữa mà thoải mái tận hưởng những khoái lạc mà anh mang lại, cô bắt đầu đáp lại nụ hôn cháy bóng của anh bằng chính khát khao âm ỉ trong cô.
Lucas khẽ rên lên khi da thịt của họ tiếp xúc với nhau. Bàn tay anh lần xuống dưới, chạm vào nơi tư mật của cô, những ngón tay khiêu khích, trêu đùa nơi ấy. Ngay khi cảm nhận được sự xâm nhập táo bạo ấy, cô chợt bừng tỉnh và đầu giãy giụa mãnh liệt khỏi vòng tay anh.
Sau một hồi vật lộn, cuối cùng cô cũng đã thoát ra khỏi vòng tay rắn chắc ấy. Cô vội vàng lùi lại phía sau mấy bước, tìm kiếm sự an toàn. Sau đó, liền hét lên đầy giận dữ: “Anh nghĩ mình đang làm cái quái gì vậy hả?”
Lucas dường như cảm thấy hơi thất vọng khi cô rời khỏi vòng tay mình. Xúc cảm mãnh liệt còn vương lại từ nụ hôn kia khiến anh sững sờ khi nghe thấy câu nói ấy. Mình chắc chắn là cô ấy cũng cảm thấy thích mà, anh nghĩ thầm. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của cô, niềm hạnh phúc trong anh lại dâng trào.
“Em là người phụ nữ của tôi mà, có gì sai trái khi tôi hôn em chứ? Chúng ta sẽ trở thành bạn đời mà”
Là sao nữa? Lyra thở dài đầy mệt mỏi. Phải giải quyết với tên này sao đây? Tại sao anh ta luôn gọi mình là bạn đời của anh ta chứ? Tại sao tự dưng lại hôn mình chứ? Mặc dù mình cũng khá là thích nó… Cô nhanh chóng hắng giọng nhẹ để xua đi sự xấu hổ trong suy nghĩ của mình.
“Anh là ai? Đây là nơi nào? Và tại sao tôi có thể ra được đường lớn như thế này?” Lyra dồn dập chất vất anh ngay sau khi lấy lại được tinh thần.
Lucas thì rất tận hưởng mà ngắm nhìn khuôn mặt đáng yêu đang cáu kỉnh của cô, anh chỉ khẽ cười thầm khi nghe những câu hỏi ấy. Dù cô có nói đủ thứ nhưng anh chỉ thấy cô rất đáng yêu và không nghe lọt tai bất cứ từ nào.
Lyra gần như phát điên. Cô thì lo lắng vì không biết mình đang ở nơi nào đây. Còn người đàn ông trần truồng trước mặt cô thì chỉ nhìn chằm chằm vào cô thay vì trả lời. Không nhận được phản hồi gì từ anh và nghĩ rằng anh ta chẳng thể giúp được gì, cô quyết định bỏ đi.
Chỉ khi Lyra quay lưng rời đi, Lucas mới giật mình đuổi theo cô “Cô bé, em định đi đâu?”
Lyra không đáp lại anh, tiếp tục bước đi. Nhưng rồi cô dừng lại khi nghe thấy anh nói tiếp: “Nếu tôi là em tôi sẽ không đi hướng đó đâu. Trong rừng còn có những con vật hung dữ hơn con lợn rừng ban nãy rất nhiều”
Lyra quay đầu lại, nghiến răng đối mặt với khuôn mặt vênh váo đó của anh. Cô thật sự muốn đấm vào mặt của tên này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ve-dep-trong-the-gioi-quai-thu&chuong=2]
“Vậy sao vừa nãy anh không trả lời tôi? Nói đi, làm sao mà tôi có thể ra được con đường lớn này vậy?”
“Hả, đường chính nào cơ?” Anh hỏi lại bằng giọng ngây thơ không hiểu cô nói gì.
Cô lấy một hơi thật dài để tự trấn an bản thân bình tĩnh lại. Cô ngầm đoán rằng chắc hẳn anh là dân du mục, không biết đến thế giới bên ngoài. Hơn nữa, tại sao anh ta lại đi lang thang mà không mặc gì thế này? Cô cũng nhận ra anh ta chính là con sói bạc đã cứu lấy cô lúc nãy.
Lyra bắt đầu hiểu ra rằng nơi nay chắc chắn không phải thế giới bình thường. Là một người hâm mộ trung thành của những cuốn tiểu thuyết huyền huyễn, cô dần xâu chuỗi các sự việc lại. Cô đã bị dịch chuyển đến một thế giới giả tưởng nào đó, việc cần làm bây giờ là phải đến một ngôi làng nào đó để tìm kiếm sự giúp đỡ và thoát khỏi tên đẹp trai nhưng kỳ lạ này.
“Thôi quên những câu tôi vừa hỏi đi. Bây giờ trả lời tôi, rốt cuộc thì tôi có thể đến ngôi làng hay thành phố nào đó anh đây mà có nhiều người sinh sống không?”
Thay vì trả lời cô, người đàn ông chỉ nhẹ đáp “Lucas”
“Hả?”
“Gọi tôi là Lucas”
Lyra chớp mắt mấy lần rồi nói: “Được rồi, rất vui được gặp anh Lucas, tôi là Lyra”
Lucas lặp lại tên của cô vài lần, say mê âm thanh khi gọi tên cô.
“Lucas, anh có thể đưa tôi đến ngôi làng nào đó gần đây được không, tôi cần xin một bộ đồ tử tế từ họ”
Vâng, cô vẫn đang mặc bikini mà.
“Không cần phải làm thế, tôi sẽ đưa em về chỗ của tôi, nào đến đây và ngồi lên lưng tôi” nói rồi anh biến trở lại thành một con sói bạc.
Lyra chậm rãi tiến lại gần và ngồi lên lưng con sói, nắm chặt lấy bộ lông mềm mại của anh khi anh phóng đi trong rừng.
Sau khoảng nửa giờ, anh dừng lại trước một túp lều nhỏ. Lyra nhảy xuống, Lucas trở lại hình dạng người.
“Đây là nơi tôi sống. Em có thể ở lại đây. Tôi có vài bộ váy da thú cho em mặt. Chắc hẳn em đã đói rồi, vào đây, tôi sẽ nướng chút thịt cho em”
Lyra lặng lẽ bước theo anh vào trong căn lều chỉ có một gian duy nhất, vài cái bát đá, dao làm từ xương, một số bộ da thú treo trên tường và góc nhỏ để đốt lửa – chắc là bếp. Khi cô đang quan sát xung quanh, Lucas lấy một chiếc váy da thú và quấn quanh hông, sau đó quay lại đưa cho Lyra một cái khác.
Khi ánh mắt họ chạm nhau, Lucas lại ngẩn người lần nữa. Nữ nhân trước mặt anh thật quyến rũ, khiến anh như con thiêu thân lao vào lửa. Bất ngờ, anh hỏi: “Em thuộc bộ tộc nào vậy? Với vẻ đẹp như thế, tôi đoán em là người của tộc tiên cá hoặc hồ ly.”
Cái gì vậy? Tiên cá? Hồ ly? Anh ta đang nói cái quái gì vậy...? Lyra chẳng hiểu nổi. Nhưng rồi cô chợt nghĩ: có lẽ nơi này là một thế giới mà thú có thể hóa thành người – một thế giới của thú nhân. Cô bắt đầu căng não nghĩ xem nên trả lời thế nào.
Lucas thì chỉ mải mê ngắm vẻ mặt đáng yêu đầy suy tư của cô. Nhưng rồi anh tự kết luận: Dù cô có là người tộc nào cũng không quan trọng, bởi giờ cô đã là người phụ nữ của anh.
“Không cần nghĩ nhiều đâu. Em thuộc tộc nào cũng không quan trọng, miễn là em là của tôi.”
“Thật sao?” Cô ngập ngừng hỏi, nhưng trong lòng lại có chút vui mừng.
Anh gật đầu: “Giờ thì đi thay đồ đi, nếu cứ mặc mấy cái đồ ướt đó sẽ lạnh đấy.”
Dù anh rất muốn nhào tới ôm cô, nhưng vẫn cố kiềm chế để không khiến cô sợ.
Lyra chợt nhận ra mình chỉ mặc mỗi bộ bikini, mặt đỏ bừng, rồi bắt đầu lau người. Nhưng rồi lại lúng túng không biết nên thay đồ ở đâu. Căn lều chỉ có một gian, mà tên này lại chẳng có ý định ra ngoài.
“Anh... có thể ra ngoài một chút không? Tôi muốn thay đồ.”
“Tại sao?”
“Gì cơ?”
“Tại sao ta phải ra ngoài? Em là nữ nhân của tôi mà, có gì đâu phải ngại. Cứ thay trước mặt tôi đi.”
Lyra không tin nổi vào tai mình, liền lớn tiếng: “Nếu anh không ra, tôi sẽ bỏ chạy khỏi đây!”
Nghe vậy, anh nói: “Em định chạy đi đâu? Không phải em vừa bảo không dám quay lại rừng sao?”
Lyra cứng họng. Anh ta nói cũng đúng. Không còn cách nào khác, cô làm vẻ mặt tội nghiệp như sắp khóc: “Làm ơn... anh ra ngoài một lát thôi... tôi thay nhanh mà... làm ơn đi...”
Nhìn gương mặt sắp rơi nước mắt ấy, Lucas biết mình đã trêu quá đà, bèn dỗ dành: “Được rồi được rồi, đừng khóc... ta ra ngoài là được chứ gì.”
Rồi anh bước ra ngoài.
Lyra thở phào, nhanh chóng thay đồ. Cô mặc bộ váy làm từ da hổ trắng – phần trên là ống quây, phần dưới là váy ngắn, rồi lấy thêm miếng da nhỏ làm nội y tạm.
Một lúc sau, Lucas quay vào, và một lần nữa bị sắc đẹp của cô đánh gục. Bộ da hổ trắng ôm sát tôn lên làn da mịn màng, và anh thấy mình là kẻ đàn ông may mắn nhất thế giới thú nhân. Nhưng rồi lòng tham lại nổi lên, anh không muốn ai khác được nhìn thấy nàng.
Ở thế giới thú nhân, phụ nữ thường có nhiều bạn đời. Nhưng nhìn vào vẻ đẹp của Lyra, anh biết, sẽ rất khó để giữ cô cho riêng mình. Dù vậy, anh vẫn sẽ ích kỷ, và sẽ làm mọi cách để cô chỉ thuộc về anh.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận