Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 1  ·  100%
Tiểu Kiều Thê Pháo Hôi Của Đại Lão Hào Môn
Chương 1
03/08/2026 16:21· 1,143 từ

Trên chiếc giường lớn đủ cho hai người, hai thân thể trụi đang nằm kề nhau. Đầu Hạ Cẩn vẫn còn choáng vừa mở mắt đã nhìn thấy mắt là một mảng màu đồng săn chắc.

Ánh mắt Hạ Cẩn men làn da ấy nhìn lên trên. đôi mắt vốn đã mơ màng càng thêm vài phần ngơ

Hạ Cẩn nhớ rất rõ, khi ngủ việc cuối cùng cậu thức trắng đêm chơi game, đối không có lý nào mở mắt đã thấy một mỹ cực phẩm như thế

Ngay lúc đó, cánh tay chắc của người đàn ông bỗng ra kéo Hạ Cẩn lại. Hai thể trơn bóng của hai đàn ông nằm trên cùng một giường, tư thế trên giao nhau. Cho dù Cẩn có chậm hiểu đến đâu biết điều này nghĩa gì.

Vốn dĩ Hạ Cẩn đã đàn ông. Chỉ là cậu còn tốt nghiệp đại học nên không công khai xu hướng tính của mình, càng không dám tới quán bar gay để hò qua đêm, trải kiểu tình yêu chỉ dùng thân không dùng trái tim.

Còn bây giờ nếu chỉ một giấc mộng xuân đẹp đẽ, thì cũng chẳng thiệt thòi gì.

Hạ Cẩn nhìn người đàn phía trên mình, trong lòng kích nghĩ: Chỉ cần cậu không nói ai biết trong lòng cậu nghĩ gì? Huống hồ mỹ nhân dâng tới cửa, lại đang ở trong mơ, Cẩn đương nhiên sẽ không ngu đẩy người ta ra.

Sau một hồi ân ái, Cẩn có chút mệt mỏi. Cậu buồn bực, hóa ra trong mơ biết mệt. Nhưng đã buồn thì cậu cũng chẳng ép mình táo làm gì.

Mộng trong mộng cậu đâu chưa từng gặp.

Chờ đến khi trời sáng, nhân gì đó cũng sẽ biến thôi. Nghĩ như vậy, Hạ Cẩn toàn yên tâm ngủ tiếp.

Ngày hôm sau, Hạ Cẩn ánh nắng chói chang đánh thức. còn chưa tỉnh hẳn, vừa cảm được ánh mặt trời lên đã bật dậy như cương thi.

Hôm nay là tiết của phù thủy già! Nếu không đi thì coi như xong đời!

Động tác đột ngột của Cẩn làm người bên cạnh giật Lục Túc Diên mặc áo sơ vest đặt may riêng, ánh đầy lửa giận nhìn chằm chằm háo sắc trên giường còn chưa hiểu chuyện đang xảy ra.

Hắn - Lục Túc Diên, đứng đầu nhà họ Lục, nhân mưa gọi gió ở thành B - vậy mà lại người ta hạ thuốc rồi ngủ một cách mơ hồ vậy.

Đám vệ sĩ bên cạnh là một lũ thùng cơm vô Lát nữa phải thay hết.

Lúc tới ứng tuyển thì nào cũng thổi phồng bản thân gớm: Nào là vận động viên ngũ cấp quốc gia, nào quán quân quyền anh, thậm chí có người tự xưng vương dưới đài đấu quyền. Danh tiếng thì cái sau lớn hơn cái trước, mà năng lực thì cái còn kém hơn cái trước.

Nhà họ Lục đâu phải dưỡng lão phát lương hưu, đến tên đàn ông muốn leo lên hắn cũng không ngăn nổi.

Sau khi ngồi dậy, Hạ nhìn căn phòng rộng hơn ký của mình rất nhiều, lại sang trọng đẹp đẽ. Trong thời cậu không hiểu rốt cuộc gì đang xảy ra.

Đây rõ ràng không phải ký túc xá bừa bộn như heo của cậu! Sau khi quan xung quanh, Hạ Cẩn lập nhìn thấy người đàn ông đầy thế ngồi bên cạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-kieu-the-phao-hoi-cua-ai-lao-hao-mon&chuong=1]

Ban đầu cậu bị khí của đối phương làm cho áp Nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt kia, mắt Hạ lập tức sáng lên. Chẳng phải chính là mỹ nam phẩm cậu ngủ cùng qua sao? Dù sao hai người đã có giao lưu sắc, nói chuyện chắc cũng hơn chứ nhỉ!

Lục Túc Diên vẫn luôn chằm chằm Hạ Cẩn.

Khi thấy trên mặt đối lộ ra biểu cảm mê trai, mặt hắn lập tức tối sầm. cầm bộ quần áo đã xếp ngay ngắn bên cạnh, ném lên nửa thân trên trụi của Hạ Cẩn.

Giọng nói lạnh đến mức có thể đóng băng không khí.

“Mặc vào. Thật không biết hổ."

Nói xong, Lục Túc Diên chí còn không thèm đi giày cứ thế chân trần bước ra

Không phải hắn chưa từng cơ thể đàn ông khác. Nhưng ai giống như Hạ Cẩn vừa hắn vừa lộ ra ánh háo sắc như vậy.

Vừa nghĩ tới việc tối mình bị tính kế như thế, mặt Lục Túc Diên càng khó hơn.

Nhìn bóng lưng người đàn rời đi, suy nghĩ đầu tiên đầu Hạ Cẩn là: Xuyên không

Nhìn sắc mặt kia chẳng nguyên chủ cưỡng ép người ta? lại giấc mộng xuân mơ mơ màng tối qua, lòng Hạ chợt trầm xuống.

Có vẻ như nguyên chủ thuốc, kết quả lại tiện nghi cậu hưởng.

Tuy nhiên hiện tại điều trọng nhất vẫn là vượt qua ải trước mắt. Hạ Cẩn mặc áo xong, trong lòng lẩm vô số lần rằng đây là hội pháp trị, cậu không bị mỹ nhân chết đâu. Nghĩ vậy, cậu hít một hơi rồi dứt bước ra ngoài.

Người đàn ông với tỷ thân hình hoàn mỹ đang nửa trên giường. Ánh nắng chiếu lên anh ta, khiến cả giống như một tác phẩm nghệ hoàn hảo, đẹp đến tựa tinh linh lạc trần gian.

“Nhìn đủ chưa?"

Giọng nói lạnh như băng Lục Túc Diên vang lên. Hạ theo bản năng gật đầu. Nhưng sắc mặt mỹ nhân trước đen lại với tốc độ mắt cũng thấy được, cậu tức lắc đầu.

“Không có, không có. Cái thì nhìn bao lâu cũng không

Sắc mặt Lục Túc Diên dịu đi đôi chút. Ít ra nhóc này vẫn còn biết nhìn Nhưng nghĩ đến chuyện khác, lạnh giọng hỏi:

“Cậu đã dùng những lời tiếng ngọt này lừa bao nhiêu rồi?"

Chỉ cần nghĩ tới việc từng nảy sinh lòng thương hại một kẻ lừa đảo, sắc mặt Túc Diên lại càng khó

"Hả?"

Hạ Cẩn ngơ ngác.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận