Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 5  ·  100%
Thứ Nữ Gả Vào Nhà Quyền Thế
Chương 5
12/08/2026 16:48· 1,388 từ

Thẩm Ngân Thu là người có thái rộng rãi, nàng mỉm hỏi:

“Xin hỏi viện này hiện có ở không? Nhìn qua thì hoang vắng quá.”

Nha hoàn kia ngẩng đầu liếc viện một cái, rồi lại mình đáp:

“Hồi tiểu thư, viện này từng chỗ ở của một vị thư thứ xuất trong phủ. khi nô tỳ vào phủ nay vẫn chưa từng thấy đây.”

Thẩm Ngân Thu làm ra vẻ ngâm suy nghĩ:

“Vậy sao… Nhưng trong phủ ngoài tiểu thư, chỉ có ba tiểu thư thứ xuất khác, ta được biết thì viện họ đều không ở khu

Thiên Vân cũng cảm thấy đám nhân trong phủ ai nấy lạ mặt, nghe thấy chủ cố tình trêu đùa nha kia thì cũng chỉ thản theo.

Nha hoàn kia trầm mặc một mới nói:

“Hồi tiểu thư, nô tỳ vào muộn, chuyện trước đây không xin tiểu thư thứ lỗi.”

Thẩm Ngân Thu liếc nàng một cũng chẳng còn hứng thú. cái phủ này, dấu tích nàng xem ra đã bị ý xóa sạch. Nàng chỉ an phận làm một thứ chỉ mong đối phương đừng làm

Thiên Vân lạnh nhạt cất lời:

“Ngươi đã không biết viện này có ai ở, vậy thì đầu nhìn kỹ cho rõ đây chính là nhị tiểu của Thẩm phủ. Sau này lại nhớ rõ mặt!”

Nha hoàn kia vốn chỉ định bụng đưa một vị tiểu đi lạc trở lại hậu viên, giờ thì choáng váng! lúc sau mới chậm rãi đầu nhìn về phía Thẩm Thu đang đứng.

Gió thu thổi qua, cây ngân bên cạnh xào xạc, từng lá vàng rơi lả tả. hoàn kia chăm chú nhìn thiếu nữ giữa khung cảnh lúc này mới phát hiện nét đẹp ấy thấp thoáng vài bóng dáng của Lưu nương. Nàng biết mình đã lời, vội đỏ mặt xuống nói:

“Nô tỳ không nhận ra nhị thư, là lỗi của nô xin tiểu thư trách phạt.”

Thẩm Ngân Thu lại thấy nha này cũng thú vị — giọng nhận sai cũng vững hơi giống Thiên Quang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thu-nu-ga-vao-nha-quyen-the&chuong=5]

Nàng vốn không có ý trách ai cả. Thứ nhất là rời nhà lâu năm, hạ không nhận ra cũng là bình thường. Thứ hai, nếu mới trở về đã trách người hầu, danh tiếng của nàng ra sao? Nàng có lập uy trước kẻ không tôn kính, nhưng không bây giờ, và cũng không phải lý do này.

“Ngươi đứng lên đi. Viện này tại là không có người đúng không?”

“Đa tạ nhị tiểu thư, đúng ạ.” Nha hoàn trong lòng nghĩ: [Nhìn qua là biết có người ở rồi…] Nhưng đây là nơi nhị tiểu từng sống, nàng lại không nói gì thêm.

Thẩm Ngân Thu vốn định hỏi thân có sắp xếp viện cho mình không, nhưng lại mình suy nghĩ nhiều quá. được câu trả lời mình nàng liền cho nha hoàn xuống, còn bản thân thì bước trong viện.

Thiên Vân đi trước mở cửa may mà không có bụi tung lên đầy mặt. Thiên quan sát xung quanh một cảm thấy hôm nay liệu thể ở lại đây không còn là vấn đề.

Tất cả đồ đạc đều là đặt từ hồi còn bé, sơ đến mức khiến người không nỡ nhìn thẳng.

Thiên Thủy mắt rưng rưng nhìn tử. Ở phủ họ Lưu, đôi khi bị các tiểu khác châm chọc, nhưng có phu nhân che chở, ăn dùng đồ đều tinh tế mỉ.

Hôm nay đến Thẩm phủ, coi nàng mở mang tầm mắt. của các tiểu thư thứ ở phủ họ Lưu còn chỗ này trăm lần, huống đây lại là phủ của tướng!

Chủ tớ bốn người đứng trước phòng, im lặng không nói lời.

Mãi cho đến khi một quản vội vàng chạy đến, chẳng đã tìm bao nhiêu nơi thấy họ, trông có vẻ gấp. Lão hành lễ qua rồi dồn dập nói:

“Nhị tiểu thư, người về rồi Phu nhân đang sai người tìm người khắp nơi, sao lại chạy tới đây? Mau lão nô đi gặp phu

Thẩm Ngân Thu còn chưa kịp miệng, quản gia đã líu một tràng. Vừa nghe nói phu nhân gọi, nàng cũng dám chậm trễ, liền lập theo quản gia rời đi.

Trên đường đi, Thẩm Ngân Thu ngắm những chậu cây cảnh lối, vừa dịu dàng hỏi:

“Quản gia, khách của mẫu thân rời đi chưa?”

Quản gia khẽ đáp:

“Dạ chưa ạ. Hôm nay trong có rất nhiều tiểu thư thân phận địa vị trong thành đến làm khách, bận cùng. Nếu có chỗ suất khiến nhị tiểu phật ý, mong tiểu thư rộng bỏ qua.”

Thẩm Ngân Thu gật đầu mỉm trong lòng cũng thở phào chút. Đích mẫu không phải ngu ngốc, hẳn sẽ không trò gì ngay trong dịp đãi khách thế này. Dù nàng cũng mang danh là tiểu của Thẩm phủ, mà tỷ tỷ đích xuất kia gả đi rồi — lúc này nàng mang tai tiếng, sẽ ảnh hưởng xấu các tiểu thư khác trong

Chưa vào đến hậu hoa viên, bên ngoài đã nghe thấy cười nói của các thiếu bên trong. Âm thanh uyển thanh nhã, dịu dàng, quyến đủ mọi sắc thái vang không dứt.

Quản gia dẫn Thẩm Ngân Thu vào, trên đường đi các thư đều quay đầu nhìn chăm chú, sau đó thì đó với các tỳ bên cạnh, vẻ mặt đầy hoặc.

Thẩm phu nhân ngồi ở chính phía đông đại sảnh, bên chiếc bàn tròn lớn. Xung là năm sáu vị quý nhân — người thì quý trang nghiêm, người thì cười dịu dàng, người lại lạnh lùng cảm, kẻ thì cao tại thượng — mỗi người toát ra khí thế chế.

May mà Thẩm Ngân Thu từ đã được lão phu nhân họ Lưu dẫn đi dự ít yến tiệc, đối với trường hợp như thế này, đã quá quen thuộc, rất tĩnh.

Nàng bước lên hành lễ với phu nhân trước, giọng nói mại:

“Ngân Thu tham kiến mẫu thân, an các vị phu nhân.”

Khoảnh khắc nhìn thấy Thẩm Ngân mắt Thẩm phu nhân khẽ lại, bàn tay dưới bàn cầm khăn cũng siết chặt: hồ ly nhỏ này, càng càng chướng mắt! So với nhân trong hậu viện kia, nó quyến rũ hơn vài

Sao năm xưa không bệnh chết đi cho rồi!

Thẩm Ngân Thu vẫn lặng lẽ lễ, không có lời cho của trưởng bối thì nhất không động đậy, chút phép này nàng chẳng hề để

Các tiểu thư ngồi gần đó dần yên lặng, ánh mắt tục liếc về phía nàng, bàn tán. Những lời xì không lọt tai, khiến ánh Thẩm Kim Thu càng lúc lạnh.

Y phục trên người Thẩm Ngân trang sức trên tóc, cả chất thanh thoát và nhan vượt trội của nàng đều đám tiểu thư kia đem bàn luận không sót thứ Ai nấy đều tò mò đoán là con gái của quan nào mà từ trước giờ chưa từng gặp

Thẩm Kim Thu đứng cách xa chút, nhìn chằm chằm bóng của Thẩm Ngân Thu, trong ghen tị rồi lại kiêu hai cảm xúc không ngừng phiên nhau. Đợi sau khi thiếu nữ đã bàn tán gần nàng mới lấy tay che miệng khẽ cười.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận