Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 21 / 598  ·  3.5%
Thiên Kim Trọng Sinh Rất Phúc Hắc: Cố Thiếu, Xin Tự Trọng
Chương 21: Đôi tình nhân
06/08/2026 00:40· 818 từ

Ngồi ở hàng ghế của chiếc xe sang Thẩm Duyên vẫn giữ lặng suốt quãng đường.

Ông không lên tiếng, Tích Chu cũng chẳng mở lời. Cô thừa trong lòng ông nội lúc đang không mấy dễ chịu. cho cùng, một "con cáo già" lừng trên thương trường như ông bị chính đứa cháu mình tính kế, dù là ai cũng chẳng thể vui cho nổi.

Đối diện với cơn ngầm của người nắm Thẩm Tích Chu đương đủ tinh tế để không đầu vào họng súng. Cô thật ngồi yên một góc, mắt mũi, mũi nhìn tim, tĩnh lặng một pho tượng.

Hồi lâu sau, Thẩm mới hừ lạnh một "Cháu cũng khá bản đấy, ngay cả ta mà dám tính kế."

Nghe thấy ông nội lời, sợi dây thần đang căng như dây trong lòng Thẩm Tích Chu chậm rãi giãn ra. Phải rằng, loại lửa giận đáng sợ loại không phát tiết ra nếu ông cứ im cô mới thực sự là không mình sẽ "chết" thế Ngược lại, giọng điệu của Thẩm Duyên nghe có như đang quở trách, cũng ngầm khẳng định không quá để bụng chuyện

Vì thế, cô xoay sang phía Thẩm Duyên, mắt lộ vẻ hối "Là cháu gái đã quá

Thẩm Duyên nhìn sâu mắt Thẩm Tích Chu, đáp lại ngay. Một sau, ông mới chậm rãi tiếng: "Biết nghĩ đến việc gìn thể diện cho Thẩm gia đúng, nhưng lần sau đừng làm nữa. Dù sao Tuyết cũng là chị họ của cháu."

Thẩm Tích Chu ngoan gật đầu vâng dạ, trong lòng lại khẽ dài.

Khi còn là Tiết cô đã từng nghe Thẩm Duyên. Đương nhiên, cô biết đều là một Thẩm Duyên thời trẻ, từng hô phong hoán vũ trên trường. Trong mắt cô và tất mọi người, Thẩm Duyên là biểu tượng của sự tàn và quyết đoán.

Nhưng giờ đây nhìn ông thực sự đã rồi.

Con người khi về trái tim cũng trở mềm yếu đi ít bắt đầu có sự lưu và bao dung thái quá với cái gọi là "tình thân".

Nếu chuyện hôm nay ra vào ba mươi trước, có lẽ Thẩm đã trực tiếp giáng một cảnh cáo nghiêm khắc xuống Thẩm Phi Lan và Cao Minh chứ không phải chỉ giáo huấn nhàng vài câu như giờ. Và chắc chắn, ông cũng không nhắc nhở nương tay với Trịnh Trân.

Khóe môi Thẩm Tích khẽ nhếch lên, thoáng một tia cảm thán buồn.

Quả nhiên, từ xưa nay, anh hùng cũng như mỹ nhân, thời chẳng chừa một ai, không phép thế gian nhìn thấy họ bạc đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thien-kim-trong-sinh-rat-phuc-hac-co-thieu-xin-tu-trong&chuong=21]

Tuy nhiên...

Thẩm Tích Chu nghiêng nhìn ra cửa sổ Thẩm Duyên đã già, vuốt của con sư tử đã rụng, móng vuốt đã nhưng điều đó không có nghĩa cũng vậy.

Cô còn trẻ.

Tuổi trẻ đồng nghĩa khí thế bừng bừng, trẻ đồng nghĩa với dứt khoát không nương tay, tuổi trẻ cũng đồng nghĩa việc: có thù tất báo, tuyệt không nhân từ.

Cô là Thẩm Tích nhưng cô không chỉ thuần là Thẩm Tích

Đang mải mê suy ánh mắt cô chợt lại khi thấy một người lướt qua trên đường bên ngoài. Đồng tử cô rút, ánh nhìn tức khắc trở sắc lẹm. Đôi hàm răng chặt vào nhau, dường nếu không làm vậy, cô sẽ tức lao ra ngoài tại đây.

Thẩm Duyên chú ý cơ thể Thẩm Tích đột ngột căng cứng. lúc này xe dừng lại đèn đỏ, ông cũng nheo nhìn theo hướng cô đang quan

Trên con phố đối có một đôi tình đang ôm ấp nhau thân mật. Chuyện này vốn vô cùng bình thường trong phố nhộn nhịp, nhưng khi ông kỹ hơn, ông chợt nhận ra đàn ông kia trông vẻ khá quen mặt.

Nhận ra Thẩm Duyên quan sát mình, Thẩm Chu lập tức cố hận thù, ép cơ thể thả lỏng. Cô nuốt một nước bọt để làm dịu cổ đang khô khốc, sau đó tránh mắt của ông nội, ý cười hỏi người đàn ông ở ghế phụ:

"Chú Văn Sơn, người ông đằng kia trông vẻ hơi quen mặt phải?"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận