Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 48 / 539  ·  8.9%
Thập niên 60: Cô gái Đông Bắc mang không gian nuôi con
Chương 48: Giết Lợn Rừng Hay Giết Người
11/08/2026 21:37· 1,608 từ

Khi Vu Tú Vân dẫn người khu tập thể đến Lâm Nghi Tri đã xử lý vết thương cho Trần Đại

Nếu không phải vì sức lực cô thực sự không kéo nổi một người đàn ông khỏe như Trần Đại Bằng, không chừng cô đã băng luôn cả vết thương ở cho anh ta, chứ không đơn giản là sát trùng thôi.

Đi theo Vu Tú Vân đến người là Tiểu Mã, xóm của Lâm Nghi Tri - trưởng Triệu và con trai là Triệu Hướng Bắc, cùng người đàn ông mà Lâm Tri không quen biết, nhưng hẳn đều là người của tập thể.

Ba người đàn ông trưởng thành thêm một thiếu niên nhau kéo Trần Đại Bằng từ bẫy lên, tiện thể nhặt đồ nghề, con lợn rừng con gà rừng mà anh săn được lên.

"Cảm ơn, thực sự cảm ơn đồng chí!"

Trần Đại Bằng được kéo lên, sắc mặt rất khó do mất máu khá nhiều, nhưng liên tục nói lời cảm với nhóm Đoàn trưởng Triệu giúp đỡ.

Lâm Nghi Tri cầm thảo dược lý vết thương ở cho Trần Đại Bằng, Trần Đại nghẹn ngào nói:

"Bác sĩ Lâm, thực sự cảm cô!"

"Con lợn rừng và hai con rừng này coi như quà cảm ơn Trần Đại Bằng tặng các đồng chí, đồng

"Các người đang làm gì vậy!"

Lời cảm ơn của Trần Đại còn chưa nói xong, giọng nói nóng nảy từ phía Triệu Hướng Bắc và những khác truyền đến.

"Các người đang làm gì ở bẫy của nhà tôi

Người đàn ông hùng hổ xông khi nhìn thấy con rừng bên cạnh thì hai mắt rực lên.

"Bỏ xuống!"

Người đàn ông chỉ vào Trần Bằng và Tiểu Mã.

"Được lắm, tôi thấy một đám các người lén lút đây làm gì! Hóa ra là ăn trộm lợn rừng của chúng tôi!"

"Anh đánh rắm!"

Trần Đại Bằng nghe thấy lời trạng ngược của người ông, tức giận đến mức khuôn nhợt nhạt cũng ửng đỏ vài phần.

"Con lợn rừng này là do tay tôi đánh được, không tin thì nhìn lỗ đạn người nó xem!"

Trần Đại Bằng chỉ vào người ông, tuôn ra một

"Mẹ kiếp, rốt cuộc anh có quy củ không hả, bẫy phải để lại ký hiệu báo, mẹ kiếp anh chẳng lại cái gì, anh định lợn rừng hay giết người!"

Hai chữ "giết người" thốt ra, người đàn ông vốn kiêu ngạo hống hách lập tức nước bọt.

Anh ta vừa định mở miệng, Đại Bằng đã nói:

"Anh là người của đại đội đồn nào! Mẹ kiếp, ông đây mà tàn vô dụng sẽ dọn đến nhà anh, mẹ anh nuôi ông đây đời còn lại! Không tin chúng ta cứ thử xem!"

"Anh, anh..."

Người đàn ông bị sự ngang của Trần Đại Bằng cho tức đến mức nói lắp.

"Đồng chí, nếu cái bẫy này anh đào, mà anh thực sự không để lại ký thì đây đúng là trách của anh."

Đoàn trưởng Triệu đứng bên cạnh tiếng.

Vu Tú Vân càng nói thẳng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thap-nien-60-co-gai-ong-bac-mang-khong-gian-nuoi-con&chuong=48]

"Đúng vậy, vừa nãy chúng tôi định đi tìm xem đào cái bẫy này, không ngờ tự mình nhảy ra!"

"Ai, ai nói tôi không để ký hiệu, tôi, tôi..."

Người đàn ông đảo mắt nhìn bẫy của mình, lúc giở trò gì đó thì Tiểu cười nói:

"Vừa nãy chúng tôi đều xem rồi, chẳng có ký gì cả."

Người đó vẫn ngụy biện:

"Nói không chừng là anh ta xóa ký hiệu đi cố tình vu oan cho tôi,

"Đừng nói gì nữa, chúng ta nhau ở đồn công anh làm cái trò thất đức xem ông đây có tìm em đến đập nát nồi anh không thì biết!"

"Dựa vào đâu mà anh đập nhà tôi, tôi, tôi..."

Người đàn ông nhìn dáng vẻ me be bét của Đại Bằng cuối cùng cũng nhận mức độ nghiêm trọng của việc.

"Vừa nãy tôi nhìn nhầm rồi, bẫy này không phải tôi!"

Nói xong người đàn ông định chạy, kết quả chưa được hai bước đã bị Triệu Bắc bên cạnh ngáng chân sấp mặt, tiếp đó lại bẻ quặt tay đè xuống

"Xuống núi!"

Trần Đại Bằng được Đoàn trưởng cõng trên lưng, Tiểu thấy Lâm Nghi Tri vừa cõng dược vừa xách hoẵng, vội bước tới nói:

"Chị dâu để em!"

"Không..."

Lâm Nghi Tri còn chưa nói con hoẵng nặng khoảng mươi cân trong tay cô đã Triệu Hướng Bắc đỡ lấy, gùi trên lưng bị Tiểu lấy đi, chớp mắt cô còn lại chiếc liềm bên và cung nỗ trước ngực.

"Hơ!"

Người đàn ông mà Lâm Nghi không quen biết nhìn hoẵng trong tay Triệu Hướng Bắc, ngạc nói:

"Con này vậy mà bị một tên đâm xuyên đầu

"Độ chuẩn xác của ai mà vậy?"

Trần Đại Bằng đang nằm sấp lưng Đoàn trưởng Triệu ngủ díp mắt, nghe thấy câu cố gắng xốc lại tinh nói:

"Là bác sĩ Lâm, bác sĩ lợi hại lắm!"

Lâm Nghi Tri nhìn Trần Đại dù đau đớn đến cũng phải tuyên truyền bản lĩnh mình, có chút bất lực.

"Mẹ kiếp, em gái, trước đây từng luyện tập rồi

"Một chút thôi."

Lâm Nghi Tri lịch sự đáp.

"Chiếc cung nỗ này là đồ truyền của em à?"

Người đàn ông nhìn chiếc cung trên người Lâm Nghi hứng thú hỏi:

"Tôi có thể xem thử không?"

Lâm Nghi Tri tháo cung nỗ lúc đưa qua nói anh ta:

"Đây là đồ của chồng tôi, hãy cẩn thận một

Người đàn ông nhìn Lâm Nghi nho nhã, nhướng mày chiếc cung nỗ trong tay xem tỉ mỉ:

"Đúng là đồ tốt, tay nghề giỏi."

"Nhưng mà, em kết hôn sớm sao?"

Tiểu Mã liếc nhìn người đàn nói:

"Ha ha ha, tai của người em Trì hình như có vấn đề, lúc nãy tôi chị dâu anh không nghe à."

Trì Tử Anh nhìn Tiểu Mã lặng lẽ ngăn cách và Lâm Nghi Tri, cười nói:

"Tôi chỉ hơi tò mò không người như thế nào có thể cưới được một cô vừa trẻ trung vừa xinh không chỉ biết khả năng bệnh mà ngay cả săn cũng giỏi như bác sĩ thôi."

Câu nói này của Trì Tử vừa dứt, ngay cả Hướng Bắc và Đoàn trưởng Triệu cạnh cũng quay người lại.

Mặc dù những gì anh ta là sự thật, nhưng điệu của anh ta sao từng từng chữ đều như đang chồng của Lâm Nghi Tri xứng với cô vậy.

"Cảm ơn lời khen, cũng chỉ người như chồng tôi xứng với tôi thôi."

Lâm Nghi Tri không chút kín nhận lấy lời khen Trì Tử Anh, tiện thể khen Nguy Sơn một câu:

"Dù sao thì những người tuổi tài cao đã lên Đoàn trưởng như chồng tôi quả không nhiều."

"Bịch!"

Lâm Nghi Tri vừa nói xong thật, Trì Tử Anh cạnh chỉ mải nhìn Lâm Nghi mà không nhìn đường, không thận giẫm phải một cái ngã sấp xuống đất.

Lâm Nghi Tri đứng cạnh Trì Anh mỉm cười nhìn ta nói:

"Đồng chí Trì cũng không cần kinh ngạc đến mức chứ."

Trì Tử Anh đón nhận ánh của những người xung nở một nụ cười gượng gạo, đó như không có chuyện xảy ra bò dậy từ đất.

Khi nhóm người từ trên núi Long xuống, vừa hay thấy chiếc xe tải Giải Phóng chân núi, trong thùng xe còn vương vãi vài bẹ thảo và bùn đất.

Mọi người khiêng Trần Đại Bằng xe, áp giải kẻ sỏ tự dâng mình tới cửa cả nhóm lúc này mới vã chạy về phía trạm tế của khu tập thể.

Trên đường đi, Lâm Nghi Tri ở ghế phụ phía nghe tiếng người đàn ông ở xe phía sau cầu xin thứ, cũng như tiếng muốn giải riêng với Trần Đại

Đợi đến khi ồn ào nhốn đến trạm y tế, Đại Bằng và người đàn ông bàn bạc xong tiền bồi một trăm đồng cộng thêm con gà mái già và mươi quả trứng gà.

Trước đó lúc Vu Tú Vân về khu tập thể người, không ít người nghe nói núi Song Long có người thương, nên lúc này bên trạm y tế đã tụ rất nhiều người xem náo

Trần Đại Bằng cả người máu be bét được nhóm trưởng Triệu khiêng từ trên xe đã gây ra một trận hô, mùi máu tanh nồng đó nếu không biết còn ngâm trong máu.

"Ây da, trên xe này còn lợn rừng và hoẵng này! Của ai vậy, cho tôi cái chân được không?"

"Tôi cũng muốn!"

"Cả tôi nữa!"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận