Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 9  ·  66.7%
TÔI TỪ BỎ ANH TA
Chương 6
08/09/2025 02:17· 940 từ

Tôi từng cãi nhau với anh vì bộ phim ấy, nghi ngờ mang ý nghĩa đặc biệt lòng anh ta.

Song khi đó Lê Nghị Kiệt môi chán ghét, nói tôi rồi bỏ đi.

Cuối cùng, vẫn là tôi lo mất anh ta, phải hạ mình dành.

Nhưng bây giờ, quả nhiên, bộ không chỉ là bộ phim.

Và tôi cũng chẳng còn bận nữa.

Khi đưa họ đến khu chung Thẩm Tâm Ngữ cũng xuống xe.

“Bọn tôi ở cùng khu, lại là hàng xóm đối diện.”

Tôi gật đầu, đáp ngắn gọn: nhỉ.”

Lê Nghị Kiệt nhìn tôi chằm thấy tôi vẫn bình thản thì miệng: “Mộng Tiệp, nếu em bên anh, anh cũng sẽ tay cùng em. Nhưng là tại ngồi xa quá.”

Tôi khẽ cười, điềm nhiên: “Ừ, biết.”

Anh ta nghiến răng gật đầu, sập cửa xe.

Ngày trước, tôi không chịu nổi tranh lạnh. Chỉ cần một ngày liên lạc, tôi sẽ mang đến tìm anh ta, bất đúng sai.

Vì tôi yêu anh ta.

Nhưng giờ đây, tôi nhận ra, tranh lạnh, một khi quen lần sẽ dần quen lần thứ

6

Hôm đó sau giờ tan làm, đang chuẩn bị đi ăn tối đồng nghiệp thì thấy Lê Kiệt đứng dưới tòa nhà ty chờ tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/t-i-t-b-anh-ta&chuong=6]

Anh ta vẫy tay gọi: "Mộng anh đợi em lâu lắm rồi."

Đồng nghiệp chưa từng gặp anh liền đưa ánh mắt tò tôi.

Tôi hơi do dự, sau đó lại giải thích: "Tôi có việc hẹn lần sau nhé."

Đợi đồng nghiệp rời đi hết, Nghị Kiệt tỏ vẻ không hài "Sao em không giới thiệu với họ?"

"Không cần thiết, dù sao cũng gặp một lần."

"Anh là bạn trai em mà!"

Anh ta định tranh cãi, nhưng sau đó nhíu mày, như nhớ điều gì đó.

Câu nói này chính là lời anh từng nói với tôi.

Lần đầu tiên tôi đến đón Nghị Kiệt tan làm, tôi cười anh ta giới thiệu bản với mọi người.

Nhưng anh ta lại trực tiếp đồng nghiệp rồi kéo tôi rời nhanh như sợ mất mặt.

Lê Nghị Kiệt nói rằng, cũng chỉ gặp một lần, không giới thiệu, còn cảnh báo đừng đến công ty đón ta nữa.

Về sau, dù trời mưa, tôi chỉ dám dừng xe ở trung thương mại gần đó để ta tự mình đi vào.

Bây giờ tôi cuối cùng cũng được suy nghĩ của anh ta đó.

Không cần thiết — vì anh không biết phải giới thiệu người chắc chắn ở lại thế một người có thể sẽ đi, một người anh ta không thừa nhận.

Bữa tối này, Lê Nghị Kiệt một nhà hàng Tây có không khá lãng mạn.

Giống như một buổi hẹn hò.

Nhưng suốt bữa ăn lại im đến kỳ lạ.

Trước đây, người luôn tìm chủ nói chuyện là tôi.

Vì muốn có chuyện để nói, đã cố ý theo dõi những anh ta thích, xem bộ phim, chương trình mà ta quan tâm.

Vậy mà anh ta bảo tôi đáng sợ, kiểm soát quá mức.

Tôi chỉ muốn hiểu Lê Nghị bước vào thế giới của anh bởi anh ta chẳng bao chịu chia sẻ gì với cái gì.

Giờ tôi cảm thấy im lặng tốt, ít nhất có thể tận món ăn ngon.

Món súp hải sản của quán rất ngon.

Món chính là bít tết.

Lê Nghị Kiệt không lập tức dao nĩa, mà nhìn tôi.

Tôi biết anh ta đang chờ chủ động cắt thịt cho mình.

Lúc nào cũng vậy, từ bóc gỡ thịt cua, đến nhặt xương tôi đều làm thay anh

Nhiều lúc vì chăm sóc anh tôi còn chẳng ăn được đồ nóng.

Nhưng giờ, tôi cắt phần bít của mình, miếng thịt thơm mềm, ăn vừa nghĩ thử xem vị thế nào.

Thấy tôi tự mình ăn uống, Nghị Kiệt không kìm được nữa: nay em làm sao vậy?"

Tôi ngơ ngác nhìn anh ta: làm sao cơ? Em đã làm à?"

Lê Nghị Kiệt không nói nên

Không phải tôi làm gì, tôi không làm gì.

Một lúc lâu sau, anh ta buông ra một câu: "Em thay rồi!"

Tôi gật đầu đồng tình: "Trên này chẳng có gì là không đổi, kể cả em."

Nói rồi, tôi cúi đầu tiếp thưởng thức món ăn.

Lê Nghị Kiệt hít sâu một uống cạn ly rượu vang.

Rõ ràng là anh ta muốn đi.

Nhưng Lê Nghị Kiệt vẫn cố ngồi lại, dù bữa ăn còn kết thúc thì anh ta nhận được email công việc.

Anh ta xoa xoa thái dương, mặt mệt mỏi, càu nhàu: "Quản Vương đúng là rỗi hơi, sắp tám giờ rồi mà bắt anh làm thêm."

"Đúng là không có tình người."

Tôi không hùa theo anh ta trước mà mắng cùng.

Lê Nghị Kiệt nghẹn lời, một sau mới nói tiếp:

"Mộng Tiệp, em đưa anh đến ty đi."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận