Vùng biên ải phía tây bắc nước Đại Sở, trời cao đất rộng, mênh mông mà hoang vắng.
Ở tận cùng phía tây của dải sa mạc Gobi xa xôi, tiêu điều ấy, có một quan ải đứng sừng sững. Đó là quan ải số một của Đại Sở -- Điệp Lĩnh Quan.
Xung quanh Điệp Lĩnh Quan rải rác mấy chục quân đồn lớn nhỏ. Cách đó ba mươi dặm về phía đông nam, nơi rìa sa mạc Gobi, triều đình lập riêng một trạm dịch để tiện truyền tin chiến sự và công văn. Vì trạm dịch này nằm gần quân đồn Thiên Lĩnh, nên được gọi là trạm dịch Thiên Lĩnh Đồn.
Tháng sáu nơi biên cương, nắng nóng hầm hập. Hơi nóng bỏng rát trong không khí khiến người ta bức bối, khô khát đến khó chịu.
Một cơn gió mạnh thổi tới, chẳng những không xua được cái nóng, trái lại còn cuốn lên từng lớp cát bụi mịt mù.
Trong nhà chứa củi ở sân sau trạm dịch, Lý Ngũ Nha, năm tuổi, ngồi bên mép chiếc giường gỗ dựng tạm. Mồ hôi nhễ nhại, nàng ôm một cái bát đã mẻ, từng ngụm từng ngụm nhỏ mà nhấp nước.
Nóng quá!
Khát quá!
Điều kiện nơi biên ải này đúng là khổ không phải tầm thường!
Thiếu nước, thiếu ăn, khí hậu lại tệ. Mùa hè nóng muốn chết, mùa đông lạnh không chịu được. Vừa nghĩ đến chuyện sau này có khi cả đời phải sống ở nơi này, Lý Ngũ Nha lập tức cảm thấy cuộc đời thật ác với mình.
Kiếp này, nàng đầu thai vào một nhà quân hộ.
Quân hộ, thời chiến thì phải tòng quân, lúc rảnh thì làm ruộng. Trừ khi có đặc ân của triều đình, bằng không đời đời kiếp kiếp, con cháu tổ tiên đều phải bị đóng đinh ở vùng biên quan này.
Vốn tưởng xuyên từ tận thế đến đây, ngày lành của mình cuối cùng cũng tới. Ai ngờ ông trời lại ném nàng đến cái nơi chim không thèm ị trên bãi Gobi này.
Bãi Gobi đó!
Nơi này chẳng phải chính là đại diện cho hai chữ hoang vu và cằn cỗi hay sao?
Xuyên qua từ trong bụng mẹ đến nay đã năm năm, nàng cũng than thở suốt năm năm. Nhìn tình hình hiện tại, rất có thể nàng còn phải tiếp tục than thở dài dài.
"Ngũ tỷ!"
Một bé trai năm tuổi có gương mặt giống Lý Ngũ Nha đến bảy tám phần bước vào. Thằng bé hí hửng lấy từ sau lưng ra một chiếc quạt mo cũ nát, ngẩng cằm đắc ý nói:
"Thím Phương cho đệ đó. Cho tỷ này, tỷ cầm quạt cho mát đi."
Lý Ngũ Nha liếc nhìn cục đậu nhỏ trước mặt, nhận lấy quạt mo, rồi đưa cái bát trong tay cho nó:
"Uống chút nước đi, môi khô hết cả rồi."
Lý Thất Lang cẩn thận nhận lấy bát. Giống như Lý Ngũ Nha, nó cũng nhấp từng ngụm nhỏ, uống vô cùng nâng niu.
Nơi bọn họ ở cực kỳ thiếu nước. Cả quân đồn và trạm dịch cộng lại chỉ có hai cái giếng.
Giếng trong quân đồn phải cung cấp cho toàn bộ người trong đồn. Giếng ở trạm dịch thì phải cung cấp cho binh mã qua lại. Không ai có thể tùy ý lấy nước dùng thỏa thích.
Thấy Lý Thất Lang uống vài ngụm rồi ngừng, Lý Ngũ Nha nói:
"Nước trong bát đệ uống hết đi. Uống xong, tỷ lại đi xin."
Nàng và Lý Thất Lang là một đôi long phượng thai. Tuy bị gió cát, sương tuyết nơi biên quan giày vò nên chẳng thể gọi là trắng trẻo xinh xắn, thậm chí còn hơi thô ráp, đen nhẻm, nhưng được cái hai đứa đều có gương mặt phúc hậu, dễ mến.
Hơn nữa, khác với đám trẻ con suốt ngày lôi thôi lếch thếch khác, Lý Ngũ Nha và Lý Thất Lang ngày nào cũng thu dọn bản thân sạch sẽ. Người lớn nhìn thấy, tự nhiên cũng yêu thích hơn một chút.
Chỉ cần yêu cầu không quá đáng, người trong trạm dịch thường sẽ đáp ứng bọn họ. Ví dụ như cho thêm vài bát nước uống.
"Vâng vâng!"
Lý Thất Lang xưa nay luôn nghe lời Lý Ngũ Nha. Nghe nàng bảo mình uống hết nước trong bát, nó lập tức vui đến híp cả mắt, không nhịn nữa mà vội vàng uống sạch.
Lý Ngũ Nha phe phẩy quạt trúc, quạt cho mình mấy cái, rồi lại quạt cho Lý Thất Lang mấy cái.
"Ọc ọc..."
Bụng Lý Ngũ Nha đột nhiên réo lên.
Ờ... đói rồi!
Sờ cái bụng lép kẹp, Lý Ngũ Nha không nhịn được ngửa mặt than dài:
"Cái cảnh thiếu ăn thiếu uống này đến bao giờ mới hết đây?"
Nhà họ Lý mỗi ngày chỉ ăn hai bữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/song-lai-nha-ngheo-ta-chi-muon-huong-thu&chuong=1]
Mỗi bữa chỉ có một cái bánh khô làm từ bột tạp, lớn cỡ lòng bàn tay, thêm một bát canh rau dại đắng nghét chẳng biết tên.
Ấy vậy mà đồ ăn nhà họ Lý đã còn tốt hơn chín phần mười các nhà trong quân đồn rồi.
Vùng biên quan cằn cỗi, lạnh lẽo, sản lượng lương thực thấp đến đáng thương. Rất nhiều nhà một ngày chỉ ăn được một bữa. Nhà họ Lý có thể duy trì ngày hai bữa, vẫn là nhờ có Lý Trường Sâm đang làm tiểu kỳ trong vệ sở.
Lý Trường Sâm là cha của Lý Ngũ Nha ở kiếp này. Mười ba tuổi ông đã vào vệ sở làm quân đinh.
Mấy năm gần đây, biên quan chiến loạn liên miên. Nhờ liều mạng giết địch, ông mới được thăng lên làm tiểu kỳ vào năm Lý Ngũ Nha và Lý Thất Lang một tuổi.
Tiểu kỳ tuy chỉ là chức quan tòng thất phẩm, nhưng mỗi tháng cũng được nhận bảy thạch lương thực làm bổng lộc.
Nhờ có phần bổng lộc này, cuộc sống nhà họ Lý mới khá hơn một chút. Đương nhiên, cũng chỉ khá hơn chút xíu mà thôi.
Không còn cách nào khác, người nhà họ Lý quá đông.
Nhà họ Lý là quân hộ đời đời truyền lại ở Thiên Lĩnh Đồn. Lý lão cha và Lý lão nương tổng cộng sinh ba trai một gái. Con gái gả cho một quân hộ ở đồn bên cạnh, ba người con trai cũng đều cưới vợ sinh con.
Lý Trường Sâm là con cả trong nhà, nhưng lại là người thành thân muộn nhất. Người ở biên quan phần lớn mười sáu mười bảy tuổi đã cưới vợ, vậy mà ông cứ kéo đến tận năm hai mươi hai tuổi mới cưới Kim Nguyệt Nga, con gái một thợ săn trong núi.
Lý Trường Sâm và Kim Nguyệt Nga sinh tổng cộng bốn người con. Con trai cả Lý Tam Lang năm nay mười tuổi, con gái thứ Lý Nhị Nha năm nay tám tuổi, còn lại là cặp long phượng thai mới năm tuổi: Lý Ngũ Nha và Lý Thất Lang.
Lý lão nhị và Lý lão tam thành thân sớm. Một người sinh năm đứa, một người sinh sáu đứa.
Cộng thêm Lý lão cha và Lý lão nương, cả nhà họ Lý trên dưới có đến hai mươi ba miệng ăn.
Nghĩ đến cả đại gia đình nhà họ Lý, Lý Ngũ Nha lại thấy phiền lòng. Nếu không có mấy người kia, hoặc chỉ cần bớt đi vài người thôi, sản lượng ruộng quân cộng với bổng lộc của cha nàng, nhà nàng cũng không đến mức sống chật vật như vậy.
"Ọc ọc..."
Cái bụng lại tiếp tục hát bài vườn không nhà trống. Lý Ngũ Nha nghĩ ngợi một lát rồi nhảy xuống khỏi giường.
Bữa sáng ăn lúc hơn chín giờ, lại ăn ít như vậy. Bây giờ đã hai ba giờ chiều rồi, không đói mới lạ.
Còn một hai canh giờ nữa mới đến bữa tối, phải nghĩ cách kiếm chút gì ăn mới được.
Di chứng từ kiếp trước khiến nàng chẳng chịu đói nổi chút nào. Hễ đói là tim hoảng hốt, nặng hơn còn choáng váng hoa mắt, khó chịu vô cùng.
"Thất Lang, đi, chúng ta đến nhà bếp xem thử."
Mặt Lý Thất Lang sáng lên. Mỗi lần đi theo Ngũ tỷ đến nhà bếp phía sau, kiểu gì cũng xin được chút đồ ăn. Nhưng rất nhanh, vẻ mặt nó lại do dự:
"Ngũ tỷ, Tam ca chẳng phải không cho chúng ta đến chỗ bếp sau sao? Huynh ấy nói làm vậy sẽ ảnh hưởng đến công việc của nương."
Vẻ mặt Lý Ngũ Nha khựng lại. Nghĩ một chút, nàng nói:
"Chúng ta chỉ đứng ngoài bếp nhìn thôi, không vào trong."
Thời buổi này, ở nơi này, tìm được một công việc không dễ. Năm nay Kim Nguyệt Nga có thể đến bếp sau trạm dịch làm việc, là cơ hội Lý Trường Sâm phải tốn rất nhiều công sức mới tranh được. Cả nhà bọn họ đều vô cùng quý trọng.
Dù sao đi nữa, Kim Nguyệt Nga làm việc ở trạm dịch, ít nhất cũng có chút thu nhập, ít nhiều phụ giúp được gia đình.
Nếu gặp phải khách rộng rãi hào phóng, còn có thể được cho ít cơm thừa canh cặn gì đó.
Nghĩ đến đây, Lý Ngũ Nha lại thấy chua xót.
Nàng đã sa sút đến mức phải ăn cơm thừa canh cặn của người khác rồi, hơn nữa còn cảm thấy chuyện đó rất tốt, rất đáng mừng.
Cuộc sống này... chẳng hiểu sao lại khiến người ta muốn rơi nước mắt!
Lý Ngũ Nha ôm cái bụng xẹp lép, dắt Lý Thất Lang ra khỏi nhà củi. Vừa bước ra cửa, nàng đã nghe thấy phía tiền viện truyền đến một trận ồn ào. Không bao lâu sau, nàng nhìn thấy vị dịch thừa tóc đã hoa râm vội vã đi vào sân sau.
Vừa thấy dịch thừa, Lý Ngũ Nha lập tức nở nụ cười thật tươi, dắt Lý Thất Lang lon ton chạy tới. Từ xa nàng đã giơ tay chào, nhiệt tình không để đâu cho hết.
Trước chuyện sống còn, thể diện tôn nghiêm tính là gì?
Lấp đầy bụng mới là việc chính.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận