Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 8  ·  87.5%
Sinh Tồn Trên Biển Nữ Phụ Có Vận May Cực Khủng
Chương 7: Cái gì cũng thiếu đúng không
19/05/2026 08:52· 1,601 từ

Diệp Dư Phi lập tức bắt kéo cần câu, chẳng còn tâm đâu mà để ý Tư Hữu Lễ đã trả hay chưa.

Cô câu lên được một con biển, suýt chút nữa thì dọa Dư Phi lên cơn tim, cô sợ nhất là loài sinh vật họ rắn.

Hệ thống vừa thông báo có phân giải, cô liền lập tức phân giải ngay, thịt để dành lúc nào đem trao đổi vật tư với người

Sau khi quăng cần câu ra nữa, Diệp Dư Phi mới phát Tư Hữu Lễ đã thông qua lời mời kết của cô, hơn nữa còn trả rất nhanh:

[Tôi đổi, xin hãy nhận lì

[Cô Diệp, cô có đó không? hãy đổi cho tôi.]

Bản thân mình còn chưa đóng đồ gửi qua, Tư Hữu Lễ lại chẳng sợ bị lừa, Diệp Dư Phi thầm trong lòng rồi nhanh chóng nhận xì. Một chiếc Rương sắt tinh chưa từng được liền rơi xuống trước mặt cô.

Cô cũng không có ý định lời, trực tiếp gửi băng gạc đó.

Sau đó, cô tò mò hỏi câu: “Anh không sợ tôi lừa sao? Vậy mà lại trực tiếp qua luôn.”

Tốc độ nhận lì xì bên cũng nhanh không kém, một lát Tư Hữu Lễ trả “Cảm ơn cô Diệp, trước tôi từng gặp cô trong văn của sếp Diệp. Tôi nguyện tin tưởng vào mắt người của chính mình.”

Diệp Dư Phi: “…”

Chà, hóa ra rất có thể nhân viên trong công ty của trai?

“Mắt nhìn người không tồi.”

Ở đầu bên kia, Tư Hữu nhìn bàn chân trái đã được chặt băng gạc của đọc được tin nhắn thì mỉm cười.

Trong số bao nhiêu người muốn đổi, anh ta chọn Diệp Dư là vì trước đây từng gặp, biết cô vẫn một cô sinh viên trong sáng trải sự đời.

Trò chơi sinh tồn này cũng bắt đầu được hai ngày, cho con người có thay thì cũng không thể thay nhanh như vậy được.

So với những người lạ hoàn không biết gì, thì anh ta lý do gì để tin vào phán đoán của chứ.

Nhìn cái chân bị thương của anh ta thầm nghĩ không biết phó bản trải nghiệm là dạng gì, hy vọng thể nhẹ nhàng một chút, nếu anh ta thật sự sợ sẽ bỏ mạng ở đó. Vậy thì hai tháng sau, đợt thứ hai toàn bộ tiến bố mẹ và con của anh ta phải làm sao?

Chỉ là tại sao vợ lại ở cùng một khu vực với ta nhỉ?

Nếu không, với tin nhắn anh ghim lên đầu lúc trước, anh không tin là vợ sẽ không nhìn thấy.

Diệp Dư Phi nhìn Rương sắt xoa tay, miệng lẩm nhẩm một thần chú rồi trực mở ra.

[Cây táo đỏ x1, Gà mái Trứng gà x10, 100g muối x1]

Phân giải Rương sắt còn nhận Khối sắt x2.

“Không phải chứ, chẳng lẽ mình sai thần chú rồi?” Diệp Dư nhìn những thứ vừa ra, hình như cũng không nỗi tệ. Cơ thể con người có lượng muối, thời gian không ăn muối thì được.

Cô vui vẻ cất đồ đi tiếp tục câu cá.

“Nói ra thì, chắc mọi người không thiếu thức ăn đâu nhỉ, sao cứ câu bừa câu được cá, cùng lắm ăn sashimi. Đã qua hệ thống xuất thì đều không bị nhiễm, chắc chắn cũng không có ký sinh trùng này lát nữa mình có nên lấy miếng ra nếm thử nhỉ?”

Ở một mình lâu, Diệp Dư cũng quen với việc tự lẩm một mình rồi.

[Cứu mạng với, tôi sắp bị to đập chết rồi, tại sao lớn thế này mãi không dứt vậy, ai thể cho tôi một cái ô không, ┭┮﹏┭┮ xin mọi người

[May mà tôi mở ra được vẽ chòi nghỉ mát bát giác, giờ ngồi trong chòi vẫn có mưa hắt vào, đỡ hơn nhiều rồi, còn tiếp tục câu cá.]

[Lầu trên làm người đi, tôi đội cả cái rương gỗ lên làm ô đây này, sắp nặng chết rồi.]

[Các vị, đây vẫn còn là kỳ bảo vệ tân thủ đấy, nghĩ xem sau khi thời gian bảo vệ thì sống thế nào đi.]

[Tuyệt vọng quá, thà tôi đi trước cho xong. Xin được chết để bày tỏ lòng

[Minh Hiểu Hiểu: Mọi người cố chịu đựng một chút, đến tám tối chẳng phải động phó bản trải nghiệm Ở đó nói không chừng sẽ đồ tốt đấy.]

[Hiểu Hiểu đúng là người đẹp bụng mà.]

Vì cứ nhìn chằm chằm vào hình chung, nên Diệp Dư Phi đọc được lời của Hiểu Hiểu, cô cảm thấy tức giận, lại bị cô ta màu rồi.

Ai đã đẩy mình rơi xuống núi?

Tại sao lại xuyên vào một sách đã từng đọc?

Những câu hỏi này Diệp Dư đã sớm nghĩ kỹ, đợi sau vượt qua trò chơi rồi sẽ đi giải quyết. đảo chắc chắn sẽ có phần dù sao thì tuy chưa đến kết cục của sách, nhưng sau đó hệ thống nói rõ ràng rằng phá đảo thể thực hiện được ước.

Việc cô cần làm bây giờ khiến bản thân trở nên mạnh

“Trở nên mạnh mẽ, bắt đầu việc câu rương báu!”

Sau khi đến sáu giờ tối, Dư Phi liền nhanh chóng cất cái rương gỗ đang dưới mông và cần câu ba lô, kéo lại áo mưa người, sau đó lao ra mái che mưa, rẽ rồi đẩy cửa bước vào nhà, tác thật sự liền mạch lưu

Đóng cửa lại, cởi áo mưa cạnh cửa, sau đó cô bắt sắp xếp lại vật ngày hôm nay.

Bây giờ tổng số gỗ của có 119, khoảng cách so với gỗ cần thiết để cấp Bè gỗ cấp 4 còn rất lớn.

Nhưng tổng số rương báu cô được hôm nay là 12+1, người thường e rằng không vận may tốt như cô.

Mặc dù hai giờ sau cùng câu lên được một Rương gỗ, sinh vật biển thì hề ít.

Mở rương nhận được [Ngỗng quay 100g đường trắng x2, Một bộ đồ ăn bằng gỗ

Hơn nữa còn câu lên được số sinh vật biển khác, cũng giải ra được kha đồ ăn.

Đi đến trước bàn làm việc, tất cả các bản vẽ ra, phát hiện bản vẽ tạo đuốc và công thức tạo Thuốc bổ máu có thể vào, vậy thì còn gì nói nữa, trực tiếp vào thôi.

Bản vẽ lò sưởi không thể vào, vật liệu cần thiết: Đá Khối sắt x46/20, Gỗ Đồng x2/2.

Bản vẽ ghế sofa đơn giản, liệu cần thiết: Gỗ x119/30, Khối x46/12, Bông x25/30.

Bản vẽ mở rộng ba lô Vải vóc x2/2, Đá Không Gian

Diệp Dư Phi nhìn những thứ thiết mà muốn nổi điên, vật vĩnh viễn không bao gom đủ trong một lần không?

Cô hít sâu một hơi, không mình nhiều vật tư, kiểu gì đổi cho đủ được.

“Hệ thống, chế tạo Thuốc bổ cần những gì?”

Bàn làm việc nhanh chóng hiển Thuốc bổ máu x1, cần Táo x15, Bạch thược x2g. liệu không đủ, không thể tạo.

Diệp Dư Phi cảm thấy mình càng trở nên cáu kỉnh.

“Chế tạo đuốc cần những gì?”

Bàn làm việc hiển thị: Đuốc cần Gỗ x2, Mỡ x1. Một đuốc có thể cháy 8 giờ.

Lúc này Diệp Dư Phi thật tức đến bật cười, cái gì thiếu, cái gì cũng thể làm đúng không?!

[Diệp Dư Phi: Có thể giúp tạo Thuốc bổ máu, một viên bổ máu cần đưa tôi Táo đỏ x30, Bạch x4g, giao dịch dựa trên sự tưởng. Ngoài ra, có thể thức ăn, nước khoáng, sắt sơ cấp để giao dịch gỗ, đá, mỡ, Đá Không Gian, sắt, đồng, pha lê các vật tư khác.]

Cô vừa mới gửi tin này thì bắt đầu liên tục nhận âm báo tin nhắn.

Ding dong.

Hệ thống thông báo: [Bạn nhận một bao lì xì.]

Diệp Dư Phi mở ra xem, Bùi Chính Hòa gửi tới: “Cảm đôi giày em gái rất vừa vặn. Xin hãy tra lì xì.”

Mở ra xem, vậy mà lại một đôi giày bốt Martin dành nữ.

“Cảm ơn anh Bùi, em rất rất đẹp.” Mặc dù trông không lắm với bộ đồ thao đang mặc, nhưng còn hơn nhiều so với việc tiếp đi đôi giày đã bị sũng vì mưa to mình.

Bùi Chính Hòa: “Lập tổ đội bản ở đâu vậy? Anh chỉ thấy trang phó bản xám.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sinh-ton-tren-bien-nu-phu-co-van-may-cuc-khung&chuong=7]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận