Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi debut thất bại ở show tuyển tú

Chương 8

Ngày cập nhật : 2026-04-16 21:57:08

 Lâm Uyên có thể chuyển đổi hoàn hảo giữa hai mặt đối lập của Quý Phong đã nằm ngoài dự tính của Châu Trì. Anh cảm thấy mình không phải đang xem một kẻ “tay ngang” biểu diễn, mà là đang chứng kiến một màn trình diễn của một diễn viên thực thụ."

Nhưng điều khiến Châu Trì kinh ngạc nhất lúc này chính là giọng hát của Lâm Uyên.

Khúc độc thoại này của Quý Phong mang sắc thái u tối và mãnh liệt, phảng phất hơi hướng cổ điển. Qua sự thể hiện của Lâm Uyên, nó dường như trở thành khúc dạo đầu của một nghi lễ tôn giáo mang tên "báo thù".

Khi hát ca khúc này, Lâm Uyên đã dồn nén cảm xúc của nhân vật vào rất sâu.

Giọng hát của cậu tròn trịa hơn những gì Châu Trì tưởng tượng.

Lúc bắt đầu, cảm xúc của Quý Phong vẫn còn chút đè nén, giọng của Lâm Uyên tự nhiên trở nên trầm thấp, ánh sáng lay động bên rìa cơ thể, khiến cả người cậu như chìm vào trong bóng tối.

"Bị quấn chặt bởi những ký ức đen tối."

"Tất cả đều bị tước đoạt."

Trong chất giọng trầm thấp ấy ẩn chứa một sự phẫn nộ đang cố gắng kìm nén.

Nhìn Lâm Uyên trên sân khấu, cảm giác của Châu Trì lúc này là Quý Phong dường như đang thực sự sống.

Xét từ góc độ chuyên môn, thực lực của Lâm Uyên dĩ nhiên không bằng những diễn viên lão luyện, dày dạn kinh nghiệm được đào tạo bài bản, nhưng khả năng làm chủ sân khấu đã bù đắp mạnh mẽ cho điều đó.

Khi cậu bắt đầu diễn, Châu Trì đã quên mất việc Lâm Uyên không phải dân chuyên nghiệp, hay cậu từng là một thần tượng debut thất bại.

Điều đó không quan trọng, màn biểu diễn lúc này mới là mấu chốt.

...

Cảnh tiếp theo sau khi hung thủ rời đi, trên sân khấu “Ngày mai của ngày mai”, Quý Phong và Quý Vân lần đầu tiên cùng lộ diện, khán giả nhờ đó mới thấy được một góc của kế hoạch báo thù - Quý Phong là người lập kế hoạch, Quý Vân là người thực hiện.

Quý Phong là bậc thầy thao túng cảm xúc. Dù cơ thể bị hạn chế, chỉ có thể quanh quẩn trong một không gian nhỏ hẹp, nhưng điều đó không ngăn cản cậu dựa vào những tài liệu thu thập được và lời kể của Quý Vân để suy đoán ra tính cách thực sự của hung thủ cùng những người xung quanh, từ đó đánh bại từng người một.

Cậu bình tĩnh như một lưỡi dao, tàn nhẫn như một con rắn, luôn đưa ra những phán đoán chính xác nhất.

Cậu chưa bao giờ do dự.

Chỉ khi nhớ về em gái, cậu mới lộ ra một tia dịu dàng.

Tia dịu dàng này chính là một tầng cảm xúc khác mà Lâm Uyên chuyển đổi.

Sự cứng nhắc của các diễn viên trẻ thường thể hiện ở việc chuyển đổi cảm xúc, đặc biệt là hình thức nhạc kịch đối mặt trực tiếp với khán giả lại càng dễ bộc lộ khuyết điểm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-debut-that-bai-o-show-tuyen-tu&chuong=8]

Nhưng lúc này, khi Quý Phong nhẹ nhàng lau bức ảnh của em gái, bóng tối bao quanh cậu dường như tan biến.

Ánh mắt, sự thay đổi của từng đường nét trên khuôn mặt và nỗi đau buồn đột ngột trào dâng, tất cả khiến Châu Trì có cảm giác da đầu tê dại.

Thật đáng sợ.

Trong sâu thẳm thâm tâm Quý Phong, chắc chắn đang ẩn giấu một ngọn lửa rực cháy.

Châu Trì đã từng xem qua không ít các vở nhạc kịch khác nhau, nếu có thời gian, thậm chí mỗi tuần anh đều đi xem vài lần.

Khách quan mà nói, ngay cả những diễn viên nhạc kịch trẻ xuất thân từ trường lớp chính quy cũng chưa từng mang lại cho ChâuTrì cảm giác chấn động đến thế.

Sau đó là màn đối hát giữa Lâm Uyên và Dung Lôi.

Trong tiếng hát của hai mẹ con có sự oán hận, có lời giãi bày, và cả sự quyết tâm.

Trong giới nhạc kịch, danh tiếng của Dung Lôi không phải hàng đầu, nhưng kỹ năng ca hát rất có uy tín. Khi hai người hát, Lâm Uyên đang cẩn thận chăm sóc những đóa hoa bách hợp bên cạnh, những cánh hoa trắng tinh khôi và non nớt.

Không một ai quên được cái chết của người em gái.

Ngôi nhà họ đang sống trông không khác gì những gia đình bình thường trong thành phố này, nhưng chỉ họ mới biết, kể từ ngày em gái ra đi, mọi thứ đã không còn như trước nữa.

Châu Trì lại một lần nữa kinh ngạc trước màn đối hát của Lâm Uyên và Dung Lôi. Lâm Uyên hoàn toàn không bị Dung Lỗi lấn át, tiếng hát của cả hai tạo nên một khung cảnh hài hòa, lột tả trọn vẹn sự tuyệt vọng không còn đường lui.

Họ vốn dĩ đã chẳng còn gì cả.

Gia đình này, từ lâu đã chẳng còn gì.

Giọng nữ đầy đặn và nhiệt huyết, đan xen vào đó là giọng nam cũng kinh diễm không kém, hai luồng âm thanh tựa như một vòng xoáy ốc, chỉ khiến khán giả càng thêm đắm chìm vào câu chuyện chứ không hề bị thoát vai.

Cảnh tiếp theo là Quý Vân xuất hiện để thực hiện cuộc báo thù. Tuy nhiên, trong mắt khán giả như Châu Trì, anh dường như nhìn thấy bóng dáng Quý Phong đang chống đỡ phía sau Quý Vân.

Quý Phong thực sự…

Dù thời gian xuất hiện không dài, nhưng đã để lại ấn tượng sâu sắc trong anh.

Sự báo thù của Quý Vân đầy nhẫn nhịn và cảnh giác. Dung Lôi đã thể hiện hoàn hảo hình ảnh một người phụ nữ suy sụp khi mất đi con gái, nhưng bà cũng rất kiên cường, vì yếu đuối chẳng có ích gì.

Tuyệt quá!

Châu Trì thầm khen ngợi trong lòng.

Không một diễn viên nào bị tụt lại phía sau: từ một Quý Vân cố gắng chịu đựng nỗi đau mất con để báo thù cho con gái đến tên hung thủ ngoan cố chẳng chút ăn năn hối cải và ngay cả nhân vật Quý Phong - do Lâm Uyên diễn - người vốn bị tưởng là sẽ kéo chân cả đoàn lại vượt xa mong đợi của anh.

Cuối cùng Quý Vân đã dồn hung thủ vào đường cùng, sự thật năm xưa được công khai, lần này đến lượt hung thủ không còn đường lui, vì thế hắn tìm đến Quý Phong.

Hung thủ không hề biết Quý Phong chẳng còn sống được bao lâu, cũng không biết Quý Phong vốn đã chuẩn bị tâm lý để chết.

Thậm chí... so với ý định hành hung bộc phát của hắn, Quý Phong đã muốn tự tay giết chết hắn từ rất lâu rồi.

Sức mạnh bộc phát từ một người như vậy là không thể tưởng tượng nổi.

Lưỡi dao lạnh lẽo xẹt qua, lồng ngực Quý Phong bị máu tươi thấm đẫm một mảng lớn. Nhưng ngay khoảnh khắc hung thủ định rút dao lại, người bị hắn đâm trúng lại siết chặt lấy cổ tay hắn, dù thế nào hắn cũng không thoát ra được. Hắn không thể hiểu nổi tại sao trong cơ thể gầy yếu của Quý Phong lại có thể phát ra sức mạnh lớn đến vậy.

Không chỉ có thế, sau khi bị đâm, khóe miệng Quý Phong thậm chí còn mang theo một nụ cười giễu cợt.

Nụ cười đó tương phản mãnh liệt với vết thương cậu đang mang.

Ngày tàn của hung thủ đã đến, và cuộc báo thù của cậu cũng đã hoàn thành.

"Cảm giác những người bên cạnh mình lần lượt biến mất đáng sợ lắm phải không?"

"Hương vị của việc bị tước đoạt tất cả, cuối cùng ngươi cũng có thể nếm thử rồi."

Giọng chàng trai nhẹ nhàng, nhưng mang theo sự điên cuồng mà bất cứ ai cũng cảm nhận được.

...

Châu Trì im lặng.

Chính xác mà nói, lúc này nhà hát rất yên tĩnh.

Dù không ngồi đầy chỗ, nhưng tất cả khán giả trên khán đài đều tập trung nhìn lên sân khấu, không ai buồn ngủ, không ai ngủ gật, càng không ai mất tập trung để trò chuyện.

Âm nhạc dịu nhẹ, ánh đèn sáng rực, nhưng sự chấn động mà toàn bộ câu chuyện mang lại vẫn chưa hề tan biến.

Trong đầu Châu Trì không còn ý nghĩ nào khác, ý nghĩ duy nhất của anh là - Suất diễn tiếp theo của “Ngày mai của ngày mai”, anh nhất định phải đi xem!

Một câu chuyện báo thù tầm thường, nhưng nhờ sự thể hiện không tầm thường của một nhóm diễn viên mà trở nên vô cùng sống động... Một câu chuyện như vậy, nhất định phải để nhiều người thấy hơn nữa!

...

Dù đã bước ra khỏi nhà hát, vở kịch đã hạ màn, nhưng Chu Trì vẫn không nhịn được mà hồi tưởng lại.

Trong suốt buổi diễn “Ngày mai của ngày mai”, người để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho anh không phải là Dung Lôi, Dung Lôi đã phát huy đúng trình độ nên có của bà, theo góc nhìn của Châu Trì, Dung Lôi thuộc dạng phong độ ổn định.

Người để lại ấn tượng sâu sắc và có sự tương phản mạnh mẽ nhất lại là Lâm Uyên.

Có lẽ vì lúc đầu anh kỳ vọng rất thấp vào Lâm Uyên, nên sự thể hiện của đối phương đã tốt hơn mong đợi của anh khoảng vài trăm lần.

Đoạn kết thúc chào khán giả, khi Lâm Uyên bước ra cúi chào và được Dung Lôi dắt ra giữa, Châu Trì mới nhận ra ngoại hình và tính cách đời thực của Lâm Uyên có lẽ chẳng liên quan gì đến Quý Phong cả.

Nhưng cậu lại thể hiện được sự tồn tại đầy mạnh mẽ của Quý Phong.

Bất cứ ai xem vở kịch này, có lẽ không ai có thể ngó lơ cậu.

Châu Trì không đợi nổi cho đến khi về nhà, vừa lên tàu điện ngầm, anh đã nôn nóng viết cảm nhận xem kịch hôm nay vào phần ghi chú. Tài khoản Weibo của Châu Trì tuy không có quá nhiều người theo dõi, nhưng với tư cách là một người yêu thích nhạc kịch có tiếng, anh vẫn thu hút được không ít người cùng sở thích.

Châu Trì thuộc kiểu người hâm mộ nhạc kịch phong cách ôn hòa, không mắng chửi thậm tệ cũng không khen ngợi quá lời, anh đi theo lối trung lập. Dù sao nhạc kịch vốn dĩ đã ít khán giả, nếu quá khắt khe sẽ làm những khán giả tiềm năng sợ mà chạy mất.

Nhưng vở nào anh thấy không hay thì đúng là tệ thật.

Trước khi đi xem “Ngày mai của ngày mai” hôm nay, Châu Trì đã thông báo trước trên Weibo của mình.

"Tôi đoán hôm nay thầy Trì sẽ cho đánh giá kém."

"+1, 'Ngày mai của ngày mai' có quá nhiều điểm trừ rồi."

"Tôi cũng đoán vậy, hơn nữa có lẽ thầy Trì sẽ phê bình Lâm Uyên một trận. Tôi lót dép ngồi hóng, dạo này tôi cũng muốn đi xem nhạc kịch nhưng chỉ định xem một bộ thôi, nên muốn đợi bộ nào có danh tiếng tốt nhất."

Người hâm mộ không phải chờ đợi lâu đã lướt thấy bài review của Châu Trì về “Ngày mai của ngày mai”.

Phong cách của anh là chấm điểm trước rồi mới nhận xét sau.

Người hâm mộ vừa bấm vào bài đăng, con số hiện lên trên cùng là 4.7 điểm.

Thang điểm 5 là tối đa. Thông thường, điểm của Châu Trì sẽ dao động quanh mức 4 điểm, cơ bản không thấp hơn 3.5 và cũng không có quá nhiều bộ vượt quá 4.5.

"??? 4.7 điểm, nghi ngờ mắt mình có vấn đề."

"... Sao lại cho điểm cao thế này, bao lâu rồi thầy Trì chưa cho số điểm cao như vậy?"

"Nếu không phải vì thầy Trì vốn nổi tiếng là có tâm, tôi thực sự nghi ngờ 'Ngày mai của ngày mai' đã mua chuộc thầy rồi."

Phần diễn giải của Châu Trì nằm ngay dưới điểm số:

"Đây là một câu chuyện bắt đầu từ nghĩa trang và kết thúc cũng tại nghĩa trang, một cái chết đã kết nối mối thù hận kéo dài suốt mười năm."

"'Dệt nên một tấm lưới lớn, hốt trọn bóng đêm...' Đây là lời độc thoại của Quý Phong trong vở nhạc kịch. Suốt mười năm qua, điều anh ta và người mẹ làm chính là từ từ dệt lưới và thu lưới. Báo thù là niềm tin duy nhất, cũng là hy vọng sống của họ. Điều khiến tôi ấn tượng nhất ở 'Ngày mai của ngày mai' chính là cách xây dựng nhân vật cực kỳ có chiều sâu. Một người mẹ, một người con trai, một kẻ thủ ác, chỉ với vài nhân vật xuất hiện đã chống đỡ cả một câu chuyện mà khán giả không hề cảm thấy đơn điệu, điều này dĩ nhiên cũng nhờ vào sự diễn xuất xuất sắc của các diễn viên.

'Ngày mai của ngày mai' sở hữu một dàn diễn viên cực kỳ có sức truyền cảm. Ở đây tôi bắt buộc phải nhắc đến Lâm Uyên. Đây là một câu chuyện báo thù, bản thân nhân vật phải gánh vác trên vai mối hận thâm sâu vì thế nếu không truyền tải được sự hận thù đó đến khán giả thì câu chuyện không thể tiếp tục. Và Lâm Uyên - khi cậu ấy vào vai Quý Phong xuất hiện trên sân khấu, cậu ấy đã sở hữu năng lượng lay động khán giả.

Cảm nhận sâu sắc nhất của tôi về nhân vật Quý Phong là - anh ta là một người không có tương lai.”

"Thể xác người em gái đã bị chôn vùi trong quá khứ, và linh hồn anh ta cũng vì thế mà bị chôn vùi theo.Khoảnh khắc cuối cùng khi anh ta ngẩng đầu lên, tôi chỉ thấy ánh trăng vương trên vai anh. Anh không rời đi, nhưng anh ta đã thực sự rời đi rồi."

"Đã mua sẵn vé cho suất diễn tiếp theo."

"??? Thực sự đã mua vé suất sau luôn à?"

"Nghe thầy Trì nói xong tôi thấy rung động quá, phen này chắc chắn phải đi xem thôi."

"Mua vé, mua vé, mua vé thôi."

Trong lĩnh vực nhạc kịch, Châu Trì thường xuyên lọt vào danh sách đề xuất hot. Anh cho “Ngày mai của ngày mai” điểm cao, ngay lập tức có không ít người hâm mộ đi theo anh mua vé.

Tuy nhiên, ngay sau khi anh lên top đề xuất không lâu, Bùi Đào bỗng nhiên đăng một dòng trạng thái mới :

"Bây giờ các đoàn kịch vì lừa khán giả mua vé mà thật là không chừa thủ đoạn nào, một kẻ “tay ngang” mà cũng dám nói thành chuyên nghiệp, lời này sao có thể thốt ra được? Còn cho cái điểm 4.7 kia nữa. Một vở kịch chất lượng kém thì dù có mua bài review, có tâng bốc thế nào thì không được vẫn là không được, chỉ càng đẩy khán giả ra xa hơn mà

Bình Luận

0 Thảo luận