Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 17 / 442  ·  3.8%
Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết
Chương 17: Đưa cậu về nhà
11/05/2026 11:26· 1,231 từ

Hồ Trác tiến lên phía trước: nhảy đi..."

Lời chưa dứt, cổ áo anh đã bị ai đó từ phía kéo mạnh một cái.

Sắc mặt Lục Ứng Trì tối "Cái thằng ngu này, mày bị à?"

"Đây là biển, cô ta dám sao?"

Hồ Trác suýt nữa ngã lăn đất, anh ta bám vào cạnh một cách đắc ý:

"Nơi hoang vu thế này, nhảy thì tỷ lệ sống sót nhiêu? Lục thiếu, tôi giúp anh xả giận anh vội cái gì?"

"Tao không..."

Lục Ứng Trì chưa kịp nói câu thì nghe thấy tiếng động gầm rú từ mặt mọi người đồng loạt đầu lại.

Một chiếc cano từ xa lao khi lại gần thì dần giảm độ, nhìn qua là nhắm thẳng vào nơi

Hồ Trác nheo mắt: "Ai vậy?"

Đồ đạc của nhà họ Lục in gia huy, Lục Ứng nhận ra đó là của Lục Tẫn Chi.

Nhưng Lục Tẫn Chi đang ở ngoài, càng không thèm quản anh, thì là ai đây?

Đột nhiên, một luồng ánh sáng xuống, chiếu thẳng vào người đang cano.

Sau khi nhìn rõ người bên Lục Ứng Trì lập tức tỉnh quá nửa.

Anh trợn tròn mắt, đẩy mạnh Trác ra rồi đi về phía thuyền, trân trối nhìn phụ nữ trên cano.

Do chạy nhanh nên người cô nước bắn ướt sũng một nửa, cô lạnh lùng và thoát, nhưng so với rút dao hôm trước đáng sợ hơn nhiều.

Kiều Ngô hơi ngẩng đầu, ánh lướt qua Lục Ứng Trì rồi lại ở cô gái bị dồn lên mạn ánh mắt lập tức xuống.

Năm phút sau, Kiều Ngô thuận bước lên du thuyền.

Sau sự việc vừa rồi, nhiều đã âm thầm lén rút xuống khách tầng một không lộ diện, nên khi người lên thuyền, họ nhìn thấy rất rõ.

Một người phụ nữ cao gầy chân trần, một tay xách chiếc vest và đôi giày gót.

Cô không có vẻ non nớt sinh viên, cũng không có vẻ phiếm của giới thượng

Khoảnh khắc cô xuất hiện dưới đèn, trông cô tựa như một yêu bước ra từ sâu.

Kiều Ngô đạp lên bậc thang thẳng lên ban công tầng thượng, Ứng Trì vẫn đứng ra đó không có ứng gì.

Hồ Trác chưa từng gặp Kiều nhưng thấy khí chất của việc cô lái cano họ Lục, hắn tưởng người nhà họ nên nhất thời cũng không lên tiếng.

Kiều Ngô lướt qua hai người họ, ném đôi giày xuống đất, đến trước mặt cô vẫn đang bám chặt can, đưa tay ra:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/quan-gia-qua-uong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet&chuong=17]

"Không sao rồi, xuống đi."

Nếu không phải đến đường cùng, Liêu thực sự không dám nhảy

Nhìn thấy Kiều Ngô, cô ấy tìm được chỗ dựa, cả người chốc nhũn ra.

Cô ấy run rẩy nắm lấy đối phương, chậm rãi bước xuống sàn ban công.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một áo khoác mang hơi hướng tri thanh lịch bao bọc thể đang run hơi rượu của ấy.

Liêu Liêu không kìm được mà đầu lên.

Người phụ nữ đang ôm lấy ấy trông cũng không lớn hơn ấy là mấy, cao ấy một chút, nét khuôn mặt hoàn đến khó tin, ánh mắt khiết mà rạng rỡ.

"Không sao chứ?" Giọng nói của còn dịu dàng hơn cả gió

Liêu Liêu khẽ đáp: "Tôi không

Kiều Ngô quan sát cô ấy lượt từ trên xuống dưới, xác không có vết thương khác mới buông tay:

"Ngồi xuống đi đã."

Cô lại hỏi: "Có cần báo sát không?"

Hai chữ "báo cảnh sát" đánh vào dây thần kinh của hai kia, Lục Ứng Trì cùng cũng tỉnh táo

"Sao cô lại tới đây!"

Kiều Ngô rút một tờ khăn trên bàn, tháo kính xuống lau rồi nâng mắt nhàn hỏi ngược lại:

"Bây giờ không tới, chẳng lẽ đến lúc cậu gọi điện bảo tới dọn bãi chiến mới tới sao?"

Khi không đeo kính, ánh mắt Kiều Ngô càng khiến người ta mà chống đỡ.

Toàn thân Lục Ứng Trì như bỏng rát.

Nếu là Kiều Ngô của trước anh có lẽ sẽ hùng hổ nói một câu "Thì sao."

Nhưng đối mặt với Kiều Ngô hiện tại, anh lại có cảm nhục nhã vì bị thấu, khiến anh theo năng phủ nhận:

"Không phải tôi!"

"Vậy là ai?"

Hồ Trác từ đầu đến cuối nhận được lấy một cái nhìn vội vàng cười làm

"Đừng, đừng báo cảnh sát, chúng đều là bạn học đùa giỡn thôi mà! Lục thiếu, vẫn chưa giới thiệu, này là...?"

"Cô ấy là..." Lục Ứng Trì thời nghẹn lời.

Kiều Ngô không đợi anh trả đã cắt ngang: "Tôi có chuyện nói với cậu."

Con ngươi Hồ Trác xoay chuyển nhanh.

Người bình thường không thể động thuyền của nhà họ Lục, thái của Lục Ứng Trì không bình thường, nên không biết danh tính phương, anh ta cũng tỏ nịnh bợ:

"Hai người cứ nói chuyện, tôi ngay đây, sẽ không để ai đây đâu!"

"Này cô em, cô cũng..."

Kiều Ngô: "Cô ấy ở lại."

"Được được."

Đợi đến khi không còn tiếng nào khác, Lục Ứng Trì mới phịch xuống sofa, quay đi:

"Là cái thằng ngu lúc nãy không liên quan đến tôi."

Kiều Ngô không nói gì, cô kính vào rồi lấy một chiếc lớn nhất, rót đầy sau đó đi tới mặt Lục Ứng Trì, mắt nhìn anh:

"Vui không?"

Lục Ứng Trì không chịu nổi mắt của cô, định quay đi khác nhưng lại nhìn cổ tay rõ xương cô, nhìn xuống nữa đôi chân trần nhỏ nhắn.

Không đi giày sao?

Mí mắt anh giật giật, vội dời mắt đi, bực dọc nói:

"Cô rốt cuộc muốn làm cái

"Ngẩng đầu lên." Kiều Ngô nói.

Lục Ứng Trì không hiểu chuyện vừa mới ngẩng đầu lên một thì người trước mắt bất ngờ ép xuống.

Anh vội vàng lùi ra sau tránh, nhưng cổ đã bị khuỷu lạnh ngắt của cô chặt.

Trong tiếng kêu kinh hãi của Liêu, Kiều Ngô quỳ một gối sofa, khuỷu tay tì vào xương quai xanh Lục Ứng Trì đẩy lên, tay kia cầm ly đầy cưỡng ép đổ thẳng miệng anh.

Lục Ứng Trì hoàn toàn không chuyện này sẽ xảy ra, cũng nghĩ tới Kiều Ngô động thủ với mình.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận