Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 217  ·  1.4%

Ngọc Oản dịu dàng đáp lời: lão phu nhân, tôn xin phép cáo lui."

...

“Tam đệ muội, tam đệ thật làm chuyện không ra rồi. Trước kia ta vẫn thấy là người tốt, sao lại có thể làm ra như thế? Muội còn đang mang mà nó lại đòi hòa - ta sống đến từng này cũng chưa từng nghe chuyện nào hoang đường vậy.”

Nhị thiếu phu nhân của phủ Định Hầu - Lưu - sau khi nghe tin, liền vàng đến Viện Hải để thăm Thúc Ngọc Oản.

Người còn chưa bước qua cửa, nói đã vang vọng vào trong viện.

Thúc Ngọc Oản lúc này đang mình nghỉ ngơi trên kỷ.

Đời trước, vì chuyện An Thiếu trở về làm ầm đòi hòa ly rồi lại bỏ không một lời từ khiến ba tháng cuối thai nàng tức giận đến mức ăn ngon, ngủ chẳng yên, tâm rối loạn. Chỉ cần nhắc đến ấy, nước mắt liền kìm được mà rơi. thế, khi Nguyệt Nhi chào thân thể yếu hơn đứa trẻ bình thường một

Giờ đây, nàng thậm chí không muốn phí thêm dù một chút cảm xúc nào cho nam nhân ấy nữa.

Thanh Hòa khẽ đỡ Thúc Ngọc ngồi dậy, cẩn thận một chiếc đệm mềm phía sau nàng.

Ngọc Oản nhìn dáng vẻ giận của Lưu thị, khẽ môi cười nhạt:

“Nhị tẩu đừng nổi giận nữa, ngồi xuống uống chén trước đã.”

Đợi Lưu thị ngồi xuống, Ngọc khẽ mỉm cười, chậm nói:

“Phu quân đã coi trọng đến nương kia hẳn phải có chỗ hơn người rồi.”

Lưu thị kinh ngạc trợn mắt:

“Trước đây sao ta không biết lại rộng lượng đến Hơn người ư? Chẳng lẽ là ở cái tài quyến nam nhân, đến mức khiến muốn hòa ly với chính thê mang thai sao?”

Ngọc Oản khẽ thở dài, giọng theo chút bất lực:

“Dù nữ nhân kia có thế đi nữa, phu quân quyết ý muốn cưới nàng ta, định phải hòa ly muội cho bằng được. Muội hạ thấp nàng ta đến mức đáng một xu thì cũng ích gì chứ?”

Lưu thị nghe vậy chỉ biết dài:

“Không ngờ sau chuyện này, muội trưởng thành lên nhiều vậy. Ta còn tưởng muội sẽ trong Viện Hải Đường khóc một trận chứ.”

“Nhưng tam đệ muội cứ yên chuyện này dù tam có muốn cũng chẳng thể tự quyết được. Lão phu dù thương nó đến mấy, không thể dung túng chuyện quá như vậy. Ta nghe nói gia và phu nhân đều đã cho nó một trận thân. Trước khi ta đây, hình như Hầu gia còn tam đệ đến từ quỳ, bảo phải quỳ cho khi nghĩ thông suốt được ra.”

Thúc Ngọc Oản biết phủ An Hầu lúc này sẽ đồng ý.

Nhưng bảy tám năm sau, Thúc bị lật đổ, An Ngu lại trở thành “ân nhân phủ” của cả An Hầu phủ. Lúc ấy, Triệu Khinh đã sinh hai trai một hắn trở về, nói muốn ly, cả phủ không ai phản ngoài Lưu thị còn vài câu “tạo nghiệt”.

Lưu thị thấy nàng có vẻ thần, lại là nữ với nhau, trong lòng càng thấy cho rằng nàng chỉ cố tỏ ra bình tĩnh thôi. Dù gì thì cũng không có thể vui vẻ nổi đang mang thai sáu tháng quân lại đòi hòa để cưới một nữ nhân xuất thân thấp kém.

Thế là Lưu thị dịu giọng ủi: “Tam đệ muội, giờ muội đang mang thai, sức là quan trọng nhất, chuyện khác cứ để Hầu phu nhân và lão phu nhân liệu, đừng quá lo lắng.”

Thúc Ngọc Oản khẽ cười dịu “Tạ ơn nhị tẩu. đứa trẻ trong bụng, muội sẽ để bản thân khổ đâu.”

Lưu thị nghe thế thì mừng: nghĩ được như vậy tốt. Vậy muội nghỉ ngơi cho lúc nào rảnh ta lại đến trò chuyện.”

“Đa tạ nhị tẩu. Thanh Đại, nhị tẩu giúp ta.”

Sau khi Lưu thị rời đi, Ngọc Oản liền dặn Hòa chuẩn bị bút mực, ngồi bàn viết một phong rồi phong lại.

“Nha hoàn, đem thư này gửi Thúc Phủ.”

“Vâng, phu nhân.” Thanh Hòa đáp rồi ra ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-oi-hoa-ly-khi-ta-ang-mang-thai-cung-uoc-thoi&chuong=3]

Ở phía khác, trong Phúc Thọ của lão phu nhân, nhân Định Hầu - Ngụy thị tức đến mức không nổi:

“Một nữ thương nhân thôi, được thiếp là may cho ta lắm rồi, thế mà còn biết đủ, lại còn tưởng làm chính thê. Thật mất hết liêm sỉ!”

“Gái nhà lành thì ai chả cha mẹ chỉ hôn, mối đàng hoàng. Còn cô ả nhân kia thì sao? mình câu dẫn Thiếu Ngu, cho nó đến mức muốn hòa Khác gì kỹ nữ thanh

Lão phu nhân nhíu mày ngăn “Được rồi, càng nói chẳng ra thể thống gì.”

“Cô gái kia chẳng đáng lo. đáng ngại là Thiếu cư xử như vậy, sẽ tổn tình cảm phu thê Ngọc Oản. Mà nhìn bộ hôm nay của nó, sợ là thời gian nữa vẫn còn chấp.”

Lão phu nhân nhức đầu xoa

Hầu gia An Định sau khi con trai một trận bắt quỳ từ đường, tinh thần dịu lại đôi chút. này liền lên tiếng:

“Mẫu thân yên tâm. Ta đã người trong phủ rồi, gian tới không cho Thiếu Ngu khỏi nữa bước.”

“Ừm, tạm thời vậy đi.”

“Còn bên Ngọc Oản, ngươi cũng quan tâm nhiều hơn.” phu nhân dặn Ngụy thị.

“Vâng, mẫu thân yên tâm, con biết rồi.”

Ngụy thị đáp lời, trở về viện thì định sai ma thân cận là Ngụy mama Hải Đường viện an Thúc Ngọc Oản.

Nhưng Hầu gia thấy vậy thì nhở:

“Nàng nên đích thân đi. Tuy này Thiếu Ngu thật ra gì, nhưng bên chỗ mẫu Ngọc Oản đã yêu Thiếu Ngu viết cáo thị khắp kinh thành, lại còn đòi đứa bé về Thúc Phủ, chấp nhận hòa ly. Nàng đến thì ngoài an ủi, phải khuyên bảo nàng chút.”

Ngụy thị đáp:

“Thiếp biết rồi. Nhưng Ngọc Oản con út trong nhà, chiều từ nhỏ, giống như Thiếu nhà chúng ta vậy. là lần này bị tổn quá nên mới nói những lời động.”

Hầu gia chỉ ừ hử, không luận thêm.

Khi Ngụy thị đến Hải Đường Thúc Ngọc Oản đang dạo trong sân, bà bèn đi nàng.

“Ngọc Oản à, con cứ yên dưỡng thai, chúng ta đối không để Thiếu Ngu làm đâu.”

Những lời như thế, Thúc Ngọc đã nghe đến phát

Kiếp trước, nàng từng cảm thấy mắn vì được cả An Định đứng về phía mình. kể An Thiếu Ngu chuyện thế nào, không ai phủ đồng tình với hắn. Khi nàng từng cảm kích, cho đây là gia tộc biết lẽ

Nhưng giờ, nàng hiểu - thái hiện tại của phủ Định, một phần vì danh tiếng, phần vì nàng nữ Thúc Phủ, giá trị ra cao hơn Triệu Khinh Khinh. nào nàng không còn giá bằng nàng ta nữa, thì họ bỏ nàng không chớp Tất cả cũng chỉ lợi ích của An Định Hầu thôi.

Giờ đây, nàng chỉ muốn sớm ly, không muốn dây thêm.

Thái độ ngăn cản của phủ Định lúc này, trong nàng, lại trở thành trở ngại.

Ngụy thị thấy nàng vẫn ôn bèn nói tiếp:

“Con giận Thiếu Ngu là điều hiểu. Nó còn trẻ làm việc không nghĩ sâu xa. lớn sẽ hiểu ra

“Nhưng Ngọc Oản, lời con nói Phúc Thọ đường thật không ổn. Viết cáo thị rồi khắp kinh thành, danh phủ An Định sẽ còn Hơn nữa đứa bé trong bụng là con của Thiếu Ngu, huyết mạch chính thống của phủ Định, sao có thể con mang về Thúc Chẳng phải để thiên hạ chê chúng ta sao? Thiếu hồ đồ, con đừng làm nó.”

Thúc Ngọc Oản dừng chân.

“Mẫu thân, con chỉ nói với quân rằng - muốn ly, thì phải trả giá.”

“Từ xưa đến nay, nữ nhi giá tòng phu. Phu đã muốn hòa ly, con nào quyền từ chối?”

“Con mang thai rồi bị hòa quay về nhà mẹ tất sẽ bị người đời dị Nhưng con hoàn toàn tội. Tộc họ Thúc sẽ để ai tùy tiện bôi nhọ nhi trong tộc. Dù là hay ai khác, Thúc Phủ cũng truy rõ đầu đuôi. phủ An Định chủ công bố, chí ít còn giữ thể diện hai nhà.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận