Sáng / Tối
Khi Tiểu Phàm chạy về đến trường thì cả người cô đã hoàn toàn kiệt sức.
Cô không biết mình đã chạy bao lâu.
Cũng không nhớ đã ngã bao nhiêu lần.
Quần áo phủ đầy bụi đất.
Gương mặt lấm lem đến mức gần như không nhận ra được.
Trên tay còn có thêm mấy vết xước dài.
Trời đã bắt đầu hửng sáng.
Nhưng vẫn có một ý niệm luôn chống đỡ cô.
Đó chính là Văn Sâm.
Cô tuyệt đối không muốn anh xảy ra chuyện.
Suốt quãng đường, cô không ngừng cầu nguyện với ông trời.
Cầu mong Văn Sâm bình an vô sự.
Loạng choạng chạy tới cổng trường, cô dùng hết sức lực còn lại lay mạnh cánh cổng.
Trong cơn mơ hồ, cô nhìn thấy bác bảo vệ đang đi tới.
Cuối cùng cô không thể gắng gượng thêm được nữa.
Ngã gục xuống đất.
Nhưng ngay cả lúc ấy, cô vẫn không quên Văn Sâm.
“Mau... mau đến nghĩa trang cứu Văn Sâm...”
Nói xong câu đó, cô liền bất tỉnh.
Không biết đã qua bao lâu.
Cô cảm thấy như có người đang nói chuyện.
Hình như là giọng của Văn Sâm.
Cô muốn mở mắt ra nhìn anh.
Nhưng đôi mắt nặng trĩu, thế nào cũng không mở nổi.
Rồi lại chìm vào giấc ngủ mê man.
Khi Tiểu Phàm tỉnh lại lần nữa thì đã là hai ngày sau.
Toàn thân cô đau nhức rã rời.
Cổ họng khô khốc đến bỏng rát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-sinh-ai-hoc-y-khoa&chuong=7]
Nhưng trong lòng vẫn có một chuyện khiến cô không thể buông xuống.
Đó là Văn Sâm.
Trong lúc hôn mê, cô liên tục gặp ác mộng.
Cô mơ thấy Văn Sâm toàn thân đầy máu.
Quần áo bị xé thành từng mảnh.
Anh như không còn nhận ra cô nữa.
Trong mắt tràn ngập sự căm hận.
Giống như muốn đưa cô vào chỗ chết.
Khung cảnh ấy cứ lặp đi lặp lại không ngừng.
Tiểu Phàm ngủ không yên.
Nhưng cũng chẳng thể tỉnh lại.
“Văn Sâm...”
“Tớ biết cậu sẽ không sao đâu.”
“Chắc chắn sẽ không sao...”
“Tiểu Phàm, tỉnh lại đi!”
“Tiểu Phàm!”
“Tiểu Phàm!”
Cuối cùng cô cũng mở mắt.
Người đầu tiên hiện ra trước mắt là Hà Dĩnh.
“Tớ khát quá...”
“Tớ muốn uống nước.”
“Đợi một chút, để tớ rót cho cậu.”
“Cảm ơn.”
“Mấy ngày nay cậu làm tớ sợ muốn chết.”
“Nếu sau này còn tự ý hành động, không chịu bàn bạc với bọn tớ mà đi một mình nữa thì tớ sẽ không thèm nói chuyện với cậu đâu.”
Tiểu Phàm chỉ cười khổ.
“Đúng rồi...”
“Văn Sâm đâu?”
“Cậu ấy không sao chứ?”
“Hay là cậu tự đến gặp cậu ấy đi.”
“Hình như cậu ấy bị thương khá nặng.”
“Văn Sâm bị thương sao?”
“Bị thương thế nào?”
“Nghiêm trọng lắm à?”
“Tớ cũng không rõ.”
“Mấy ngày nay tớ chỉ lo chăm sóc cậu.”
“Cậu sang ký túc xá của cậu ấy xem đi.”
“Có lẽ phải đợi cậu ấy tỉnh lại rồi tự kể cho cậu nghe.”
“Bọn tớ cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.”
Hôm đó, khi Văn Sâm và Tiểu Phàm đang nấp sau gốc cây, anh nhìn thấy một bóng trắng lướt qua.
Dường như người đó đang kéo theo thứ gì đó.
Bóng dáng lảo đảo, mờ ảo.
Anh khẽ chạm vào Tiểu Phàm, muốn cô nhìn thử.
Nhưng lúc ấy cô đang tập trung nghe bà Mã và chồng nói chuyện nên không để ý đến anh.
Vì thế Văn Sâm tự mình đuổi theo.
Bóng trắng ấy giống như đang cố ý dẫn dụ anh.
Khoảng cách giữa hai người luôn được giữ nguyên.
Dù anh có cố chạy thế nào cũng không thể bắt kịp.
Điều duy nhất anh nhìn thấy là bóng lưng của bà ta.
Mái tóc dài đen nhánh buông xõa sau lưng.
Văn Sâm tăng tốc.
Bóng trắng phía trước cũng tăng tốc theo.
Cứ như vậy, anh đuổi theo bà ta không biết bao lâu.
Đến mức bắt đầu thở hổn hển.
Nhưng bóng trắng kia dường như chẳng hề mệt mỏi.
Khi tới bên đường lớn.
Bóng trắng đột nhiên biến mất.
Giống như chưa từng xuất hiện.
Biến mất không để lại dấu vết.
Lúc ấy Văn Sâm mới phát hiện chiếc xe đạp của mình đã bị phá nát.
Linh kiện văng khắp nơi.
Điều khiến anh thấy kỳ lạ là chiếc xe không bị tháo bằng dụng cụ.
Thanh ngang và ghi đông đều bị bẻ gãy từ giữa.
Giống như bị vật cực kỳ sắc bén chém đứt.
Anh không còn tâm trí nghĩ nhiều.
Vội quay lại tìm Tiểu Phàm.
Nhưng khi đến nơi hai người vừa đứng trước đó thì cô đã chạy về phía trường học rồi.
Đột nhiên mắt anh tối sầm lại.
Một vật cứng siết mạnh lấy cổ.
Văn Sâm ngửi thấy một mùi hương kỳ quái.
Không thể diễn tả được.
Là thứ mùi mà trước nay anh chưa từng ngửi thấy.
Anh liều mạng vùng vẫy.
Dùng tay đánh về phía sau.
Nhưng người phía sau khỏe đến kinh người.
Đánh thế nào cũng không nhúc nhích.
Sợi dây trên cổ càng siết chặt hơn.
Văn Sâm dần khuỵu xuống.
Trong đầu chỉ còn một suy nghĩ.
Lần này thật sự xong rồi.
Mạng sống khó mà giữ được.
Anh chợt nghĩ đến chuỗi Phật châu.
Có lẽ nó có thể cứu mình.
Nhưng chuỗi hạt đã không biết rơi mất từ lúc nào.
Cảm giác ngạt thở khiến anh không còn sức nghĩ đến bất cứ điều gì nữa.
Hai tay chống xuống đất.
Trong lúc nguy cấp, anh vô tình sờ trúng một hòn đá.
Lập tức nảy ra ý tưởng.
Anh dùng hết sức ném mạnh về phía sau.
“A!”
Phía sau vang lên tiếng kêu đau đớn.
Văn Sâm nhân cơ hội giật vật đang siết cổ mình xuống.
Lúc này mới phát hiện.
Thứ đó chính là dây xích xe đạp của anh.
Trời ơi!
Người kia thật sự mạnh đến mức đáng sợ.
Văn Sâm bật dậy.
Không nghĩ ngợi gì nữa.
Liên tục đá mạnh vào đối phương.
Đá liên tiếp mấy cái.
Người kia gào lên đau đớn.
Cố đứng dậy.
Nhưng cơ thể quá béo nặng nên mãi không đứng nổi.
Văn Sâm nắm lấy cơ hội.
Quay đầu bỏ chạy về phía con đường lớn.
Chạy được một lúc.
Anh phát hiện mình bị lạc.
Dù chạy thế nào cũng không thoát ra được.
Đột nhiên chân trượt.
Anh ngã mạnh.
Rơi xuống một cái hố sâu.
Toàn thân đau nhức.
Không thể cử động được nữa.
Chưa bao giờ Văn Sâm cảm thấy tuyệt vọng như lúc này.
Nếu người đàn ông kia đuổi tới...
Anh chắc chắn sẽ chết.
Mệt mỏi và sợ hãi đã rút cạn toàn bộ sức lực.
Không biết đã qua bao lâu.
Trời dần sáng.
Văn Sâm thầm nghĩ.
Trời sáng rồi.
Có lẽ sẽ không còn chuyện gì xảy ra nữa.
Sau một đêm gắng gượng đến cực hạn.
Anh cuối cùng cũng không chống lại nổi cơn kiệt sức.
Nằm vật xuống đất.
Thiếp đi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận