Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 13 / 200  ·  6.5%
(NP) Nam Chính Phát Điên Rồi, Cứ Dán Chặt Lấy Nữ Phụ Quần Chúng
Chương 13: Tình yêu được che giấu
03/05/2026 05:56· 2,611 từ

"Hả?"

Lam Doanh khó hiểu ngẩng nhìn Bạch Thư Hằng.

Ánh mắt của Bạch Thư lúc này trông rất tạp.

Trong ánh mắt ấy ẩn chút rối rắm, nhưng dường như có cả sự mong

Nhìn biểu cảm của cô, hơi đấu tranh trong rồi khẽ thở dài một tiếng:

"Không có gì, đi thôi."

Anh không buông tay Lam mà cứ thế nắm bước về phía trước.

Bị nắm tay như vậy, có chút luống cuống, rút tay ra.

Bạch Thư Hằng nắm rất nhưng không làm đành bỏ cuộc.

"Bạch tổng, em không muốn người vì em xử, chuyện của Lăng Tùng thì cứ mặc kệ anh ta

"Được."

Anh trả lời rất dứt

Không hiểu sao, Lam Doanh cảm nhận được tâm không vui của Bạch Thư Hằng.

Thế nhưng, cô quyết định đoán mò về những không thuộc về mình nữa.

...

Bất kỳ một tình yêu cũng không phải cớ, yêu từ cái nhìn đầu chẳng qua chỉ là bị hút bởi nhan sắc mà

Nhưng Bạch Thư Hằng lại cho là như vậy.

Anh đã yêu cô gái nhiều năm rồi, ngay cái nhìn đầu tiên, anh đã thấy cô chính là định của cuộc đời mình.

Hôm đó, cô gái đến anh chơi.

Cô gái đang học cấp là bạn thân của gái anh và họ kém anh tuổi.

Anh trốn trong góc tối lẽ quan sát luôn nở nụ cười rạng thu hút đến thế.

Cô vừa hướng nội, vừa thẹn, nhưng lại tràn sự bao dung và thân thiện.

Dường như ngoại trừ em Bạch Sương Sương ra, luôn tỏ ra hờ hững với cả mọi người.

Cô giống như ánh trăng giống như loài hoa trong núi sâu, giống như ánh ấm áp của mùa đông.

Dù cô luôn thích giấu trong góc tối, nhưng luôn có thể nhận ra ánh dịu dàng trên cơ thể ngay từ cái nhìn đầu

Cô gái đã để quên dây chuyền giọt lệ ngọc bích của mình ở nhà

Có vẻ như cô không nhớ tới nó, chiếc dây chuyền đó không quan đối với cô.

Bạch Thư Hằng lặng lẽ chiếc vòng cổ đi luôn đeo nó trên cổ mình.

Bạch Thư Hằng luôn chờ cô gái đó lớn chờ đợi cơ hội để tỏ

Thế nhưng, cảm giác xa và xa lạ gái luôn thể hiện khiến anh dám hành động thiếu suy anh sợ cô sẽ vì tỏ tình của anh mà rời mình.

Hơn nữa, có vẻ như đã quên mất anh

Quả thực, lần đầu tiên gỡ chỉ là một lướt qua, anh không trách cô, nỡ lòng nào trách cô.

Cho đến khi cô gái chuyển đến sống trong anh, đêm hôm đó khi với nhau, khuôn mặt ngủ trong phòng làm việc gần như xé nát phòng tuyến lòng Bạch Thư Hằng.

Anh không thể kìm nén cảm xúc trong lòng thế nên mới buột miệng hỏi

"Thế còn anh thì sao?"

Anh rất muốn hỏi thẳng gái xem trong lòng chỗ cho anh hay không.

Nhưng nhìn phản ứng của anh lại một lần sợ hãi, sợ mất đi, sợ bỏ chạy.

Vì vậy, anh chỉ có kìm nén cảm xúc.

Chờ thêm một chút nữa, thêm một lát nữa, bên nhau lâu dần có lẽ khiến cô gái mở lòng chấp nhận mình.

Bây giờ được nắm tay anh đã cảm thấy cùng mãn nguyện rồi.

...

Thấy Lam Doanh không rút ra, Bạch Thư Hằng trượt lòng bàn tay xuống để chặt lấy tay cô.

Bàn tay của Lam Doanh mại không xương, làn hơi lạnh nhưng mịn màng như

Anh cảm thấy bàn tay nhắn của cô khẽ lên, anh bèn siết chặt tay hơn, nắm lấy không rời.

"Bạch tổng..."

Lam Doanh thấy sắp đến sảnh rồi, cảm thấy vào như vậy không hay cho

"Chỉ một lát nữa thôi, khi vào cửa anh buông tay."

Bạch Thư Hằng luôn nhìn về phía trước, giọng không cho phép nghi ngờ, đưa ra cũng không thể cãi.

Phải làm sao đây?

Vậy mà lần nào cũng thể từ chối được, làm như thế này thực sự hưởng không tốt chút nào.

Bạch Sương Sương sẽ nghĩ cô như thế nào?

Nếu chọc cho Bạch Sương không vui thì liệu chết nhanh hơn không?

Bạch Sương Sương không hề thiện và đáng yêu vẻ bề ngoài đâu.

Lam Doanh có chút hối vì đã làm trợ cho Bạch Thư Hằng rồi.

Hình tượng đã sụp đổ toàn rồi.

Bạch Thư Hằng ơi, anh yêu cô em gái Bạch Sương Sương của anh chứ, theo cốt truyện không phải rất tốt sao?

Ai ngờ đâu, dù đã tay ngay giây trước đến cửa chính, nhưng cảnh tượng Thư Hằng nắm tay Lam vẫn bị Lăng Tùng tinh nhìn thấy.

Sắc mặt anh âm u một hố đen, hai răng nghiến chặt.

Hừ, trên người cô còn áo vest của Bạch Hằng, thật là chướng mắt!

Tất nhiên, sau khi bước trong, Lam Doanh lập trả lại áo cho Bạch Thư nói lời cảm ơn.

"Tiểu Doanh Doanh, anh sắp ra sân rồi, cổ cho anh đi."

Lăng Tùng nở một nụ làm nổi bật nốt dưới đuôi mắt, trông vừa ranh lại vừa quyến rũ.

Lam Doanh đáp lại với bình thản:

"Cố lên, Lăng thiếu gia."

Giọng cô giống như một máy, hoàn toàn không chút cảm xúc nào.

Lăng Tùng bước đến gần, sát mặt lại, chỉ mình:

"Chưa đủ, chưa đủ đâu. là em hôn anh cái đi."

Nhưng ánh mắt anh lại chằm chằm vào Bạch Hằng, vẻ khiêu khích vô cùng ràng:

"Hôn một cái thì anh chắn sẽ giành được nhất."

Cô lén kéo tay áo Thư Hằng, nháy mắt hiệu cho anh đừng cãi nhau Lăng Tùng.

Bạch Thư Hằng mím chặt sắc mặt âm trầm, cũng đành nghe theo ý cô.

"Lăng thiếu gia, Sương Sương gọi anh kìa."

Cô chỉ về phía sau anh.

"Lăng Tùng, anh đang làm quái gì thế? Cuộc sắp bắt đầu rồi kìa."

Bạch Sương Sương đã thay bộ quần áo đua vẫy tay gọi anh:

"A Tùng!"

"Không sao đâu, một lát xong thôi. Hay hôn em một cái cũng được."

Lăng Cùng không để ý, mặt lại gần hơn.

Anh thuận tay vuốt một tóc của Lam Doanh, vào đầu ngón tay rồi ngửi:

"Quả nhiên vẫn là mùi và hoa nhài, thơm

Nhìn khuôn mặt trắng trẻo, màng như sứ của anh rất muốn hôn lên đó lập tức, nhưng vì Bạch Hằng đang ở bên cạnh cũng không muốn cô vì chuyện mà thù ghét mình nên đành binh bất động.

"Lăng Tùng!"

Bạch Thư Hằng nắm chặt đấm, cơ thể căng bước lên một bước chắn giữa Tùng và cô, rít qua răng hai chữ.

"Chậc, được rồi~. Keo kiệt."

Lăng Tùng thu lại biểu quay người vẫy tay về phía Bạch Sương Sương Dục Sưởng.

Phù...

Lam Doanh thở phào một cơ thể lúc này thả lỏng.

Tuy nhiên, việc Bạch Sương đổi cách xưng thật mới mẻ.

Trước đây hình như cô từng nghe anh gọi Tùng là "A Tùng", bây giờ thân mật như vậy, e vì thấy Lăng Tùng đối với cô nên cảm thấy có giác bị đe dọa?

Cô chỉ muốn nói: "Không thiết đâu."

Nữ chính không cần phải thấy nguy hiểm trước kỳ nhân vật nữ phụ nào tất cả đàn ông là của cô.

Bạch Thư Hằng đưa cô phòng VIP ở tầng nơi có thể bao quát toàn trường đua.

Ngay khi vừa mở cửa, nhìn thấy một bóng cao lớn đứng dậy từ sô-pha.

Nhìn kỹ thì cũng không gì bất ngờ, người một trong những nam chính Diệp Tư Niên.

Diệp Tư Niên là con duy nhất của gia bạn thân nhà họ Lư.

Nhà họ Diệp là một tộc y học lâu tổ tiên là thần y Diệp Tông.

Tập đoàn Diệp Thị hiện chủ yếu kinh doanh bệnh viện, thiết bị y tế, phẩm... Và cũng có sự tác sâu rộng với ngành nghiệp AI của tập đoàn Bạch

Diệp Tư Niên có dáng tri thức, làn da trẻo, đôi mắt phượng ánh lên thông minh.

Anh cũng ít nói và túc giống như Bạch Hằng, nhưng có vẻ nhã nhặn một chút.

Đôi bàn tay của một sĩ thực sự kiệt tác, có thể đáp ứng tưởng tượng tột cùng của người mê tay đẹp.

Từ nhỏ đã được ca là thần đồng, nghe bây giờ anh đã là lưỡi vàng trong ngành phẫu thuật tự mình quản lý việc doanh của tất cả các bệnh trực thuộc nhà họ Diệp trong phố.

Dù mới 26 tuổi nhưng đã khiến các bậc bối phải kính nể, còn những cùng thế hệ thì càng thể sánh bằng.

Cô thầm nghĩ, đây đúng do tiểu thuyết sắp

Diệp Tư Niên nhìn thấy Thư Hằng thì không ngạc nhiên, nhưng khi nhìn đi theo sau thì vẻ ngạc nhiên:

"Thư Hằng, Lam Doanh à?"

"Xin chào Diệp thiếu."

Cô khẽ gật đầu, giữ phép lịch sự.

Diệp Tư Niên cũng gật đáp lại, thu lại ngạc nhiên trên mặt và trở bình thường.

"Hôm nay cậu không về cũ à?"

Bạch Thư Hằng bước đến sô-pha ngồi xuống, đồng chỉ vào chiếc ghế bên cạnh:

"Lam Doanh, qua đây."

Cô không làm theo lời Thư Hằng mà chọn lên chiếc ghế cao ở góc cửa kính:

"Ngồi ở đây dễ xem thi hơn, không làm Bạch tổng và Diệp thiếu trò

Bạch Thư Hằng mím môi, phải bỏ qua.

Diệp Tư Niên liếc nhìn Thư Hằng rồi quay nhìn cô, nhướng mày.

"Không về. Muốn đến đây giãn một chút."

Diệp Tư Niên đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-nam-chinh-phat-ien-roi-cu-dan-chat-lay-nu-phu-quan-chung&chuong=13]

"Hiếm thấy đấy."

Ánh mắt của Bạch Thư luôn khóa chặt trên Lam Doanh.

Diệp Tư Niên cũng nhìn nhếch khóe môi:

"Đời người luôn phải tìm chút niềm vui mà."

Nói xong, anh cầm ly trên bàn trà lên một ngụm.

"Uống chút gì không?"

Anh vẫy tay gọi nhân phục vụ phía sau.

Nhân viên phục vụ lập bước tới, cúi người lệnh:

"Bạch tổng, xin hỏi ngài dùng loại rượu nào?"

"Nước ngọt là được rồi. em thì sao, Lam

Bạch Thư Hằng hỏi.

"Cho tôi nước khoáng là

Cô không quay đầu lại, mắt vẫn luôn đặt cửa kính.

"Một chai nước ngọt, một nước khoáng."

Bạch Thư Hằng dặn dò viên phục vụ.

"Vâng, xin đợi một lát."

Nhân viên phục vụ nói liền lui về phía bar để lấy đồ.

"Bác sĩ thì nên uống thôi, sau này tôi dám tìm cậu phẫu thuật nữa

Bạch Thư Hằng cuối cùng rời mắt khỏi Lam nói với Diệp Tư Niên:

"Sao thế, có tâm sự

"Không có."

Diệp Tư Niên lại uống một ngụm rượu:

"Không tìm thì thôi, tôi không hy vọng cậu tìm tôi để phẫu thuật, đó phải là chuyện tốt."

"Tôi và Cửu Triết đã bạc xong rồi, cậu muốn tham gia đầu tư một không?"

Diệp Tư Niên nhướng mày, đó lắc đầu:

"Mấy công việc đó của người tôi không thú."

Nhân viên phục vụ bê bước tới, cúi người khay xuống và cầm chai nước giúp anh mở.

Người đó vừa định cầm nước khoáng mang cho Doanh thì đã bị Bạch Thư lấy đi trước.

Thấy vậy, nhân viên phục cũng không nói cầm khay lui xuống.

Bạch Thư Hằng đứng dậy thẳng về phía cô, nắp chai nước khoáng để lên bàn cao trước mặt cô:

"Em đang xem cái gì chăm chú thế?"

"Cuộc đua đấy, họ bắt rồi kìa."

Bạch Thư Hằng hiểu ý, chai nước khoáng về cô:

"Xem mỏi mắt thì nói anh nhé."

Lam Doanh hơi nghiêng người đầu với anh, cầm nước khoáng lên uống một ngụm.

Lúc này Bạch Thư Hằng hài lòng ngồi lại

Khóe miệng Diệp Tư Niên nhúc nhích:

"Tình hình gì đây?"

"Đừng có lo chuyện bao

Bạch Thư Hằng lạnh lùng

"Tôi không dám."

Lúc này ở ngoài trời, động cơ gầm rú, lốp xe ma sát xuống mặt vang lên không dứt.

Sự rung động khiến cửa cũng phải rung lên.

Trong đó, một chiếc xe màu đen vàng chiếc xe đua màu đỏ nổi lên, rượt đuổi nhau trí thứ nhất và thứ cắn chặt lấy nhau không rời.

Dù cô luôn hướng mặt ngoài cửa sổ, nhưng trí cô thực ra luôn đặt cuộc trò chuyện của Bạch Hằng và Diệp Tư Niên.

Từ sự phản chiếu trên kính, cô có thể sát được hành động và biểu của họ.

Cô suy nghĩ về cốt của Diệp Tư Niên đầu.

Cốt truyện của anh không đề cập nhiều đột ngột, ở mọi phương diện.

Yêu Bạch Sương Sương cũng ngột, sau này suýt hắc cũng đột ngột, thậm chí phần cực đoan đến bệnh kiều.

Nếu như tám người không thực lực ngang ngửa kiềm chế lẫn nhau, thì e không thể đạt được tình "chia sẻ".

Hôm nay nghe lời Diệp Niên nói, người này ra khá tử tế, nhưng cũng vào định kiến về "bác thiên tài" của anh, thì cực đoan bệnh kiều xem ra hợp lý.

Chưa chắc chắn được, để xét thêm đã.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận