Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 23 / 75  ·  30.7%
(NP) Cứu Với! Đội Ngũ Nhân Vật Chính Cứ Nằng Nặc Đòi Nuôi Tôi - Một Nữ Vương Tang Thi
Chương 23: Chỉ đứng sau gỗ kim ti nam mộc
02/05/2026 01:21· 1,718 từ

Buổi sáng, Giang Nhập đẩy cửa ra, liếc mắt cái đã nhìn thấy một hộp sắt đặt ở ngay

Cô mở ra, bên nhét đầy những thanh chocolate.

[Hử?]

Giang Nhập Họa nghiêng nhất thời không hiểu tại lại có người đặt chocolate cửa phòng mình.

[Ký chủ có nhớ sách mà cô từng đọc Nam chính trong đó thường tặng chocolate cho nữ chính bày tỏ tấm lòng, hơn mặt sau của loại này còn có thể chữ lên đó.]

Giang Nhập Họa làm cầm một thanh chocolate lên lật mặt sau lại.

Quả nhiên, trên mặt bọc kẹo thô ráp, có chữ được khắc bằng một nhọn: "Xin lỗi".

Cô kiểm tra từng một, mặt sau của mỗi đều lặp lại những nét giống hệt nhau, toát lên sự hối hận vừa vụng lại vừa bướng bỉnh.

Giang Nhập Họa lập nhớ tới một người.

Hình như trước đây tìm kiếm ở khu chung Thái Dương, anh cũng từng giận với cô vì một chocolate.

Thời tiết hôm nay đẹp nên cô quyết định dạo quanh khu vực bên khu lánh nạn.

Không ngờ vừa đi cổng lớn thì cô đã mặt Tiểu Từ.

Cô bé đeo một balo to gần bằng nửa mình, bên trong nhét chật

Vừa nhìn thấy cô, cô bé liền sáng lên, bước nhỏ tới, khẽ gọi: Họa."

Giang Nhập Họa hỏi: định đi đâu thế?"

"Em đi đưa chút ăn cho người nhà ạ."

Tiểu Từ nhỏ giọng hai ngón tay vô thức lấy quai balo.

"Đeo nhiều đồ như này một mình, em không nguy hiểm sao?"

"Thường ngày chị Diệc vẫn hay đi cùng em, dạo này chị ấy toàn làm nhiệm vụ nên đành tự em đi thôi ạ..."

Trong mạt thế, dị giả luôn là số ít, lánh nạn cũng tiếp nhận nhiều người bình thường, thế việc người nhà sống ở ngoài khu lánh nạn một chuyện khá lạ.

Nhưng Giang Nhập Họa hỏi gì thêm, cô vươn xách chiếc balo của cô lên.

Tiểu Từ vừa định "nó nặng lắm đấy", nhưng cô xách lên nhẹ nhàng cầm một tờ giấy, lời đến bên miệng lại nuốt vào trong.

Cô bé đành nói: "Em cảm ơn chị

Trên đường đi, thỉnh hai người lại trò chuyện câu.

Tiểu Từ quan sát mặt của cô rồi thận lên tiếng:

"Thực ra chị Diệc rất tốt ạ. Chị ấy xuyên nhét đồ ăn cho còn hay đi cùng em ngoài khu lánh nạn để người nhà nữa. tối hôm đó chị thực sự bận đến mức mất thôi."

"Ừm."

Tiểu Từ có vẻ thích Hứa Diệc Thanh, nhưng tượng đầu tiên của Giang Họa đối với cô ta rất tệ.

Thế nên cô chỉ một tiếng chứ không bình gì thêm.

Tiểu Từ chợt nhớ điều gì đó, lại nói

"Sáng nay anh Lục có tới, anh ấy vội nhét cho em một đống ăn vặt rồi đi ngay, cứ lải nhải xin lỗi."

"Phù hợp với cách vi của anh ta."

Cuối cùng, hai người đến một tòa nhà bỏ vắng vẻ.

Tiểu Từ bước lên cửa, và cánh cửa được ra từ bên trong.

Giang Nhập Họa đứng ở bên ngoài.

Tiểu Từ quay đầu cười bẽn lẽn: "Chị ơi, ra ngay đây ạ."

Từ bên trong phòng, thoáng vọng ra tiếng cãi

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-cuu-voi-oi-ngu-nhan-vat-chinh-cu-nang-nac-oi-nuoi-toi---mot-nu-vuong-tang-thi&chuong=23]

Một cậu bé the quát tháo: "Từ Á Nam! bây giờ chị mới đến! muốn bỏ đói tôi đấy

Tiếp theo là tiếng mắng của một người phụ trung niên, và giọng nói can lí nhí của một đàn ông.

Giang Nhập Họa do dự.

Có vẻ như Tiểu đang bị bắt nạt, nhưng bắt nạt cô bé lại là gia đình cô bé.

Dựa trên những quan của cô trong thời gian các mối quan hệ trong đình con người rất phức

Nếu can thiệp vào cách mù quáng có khi phản tác dụng.

Không lâu sau, Tiểu đã bước ra.

Hốc mắt cô hoe, cô bé im lặng lấy tay Giang Nhập Họa, nói có chút run rẩy:

"Chị ơi, chúng ta thôi."

Đi được một đoạn, Từ bỗng lên tiếng nói "Chị ơi, bây giờ em muốn về."

"Em muốn đi đâu? đi cùng em."

Hai người đến tầng của một tòa nhà xây

Ở một góc một tấm thảm cũ, bên bày vài món đồ chơi và một cuốn sách nhàu

Nơi này rõ ràng căn cứ bí mật của Từ.

Tiểu Từ ngồi tựa người Giang Nhập Họa, nước cứ thế vô thức rơi

Giang Nhập Họa nhẹ vỗ lưng cô bé.

Một lúc sau, Tiểu mới nghẹn ngào lên tiếng:

"Chị ơi, em ghét tên của mình lắm. Từ Nam, nghe thực sự rất nghe."

"Sao lại thế được? Nam, chẳng phải có nghĩa chỉ đứng sau gỗ kim nam mộc sao?"

"Gỗ kim ti nam rất cứng rắn, không dễ mục nát, có thể sinh ngay trong nghịch cảnh."

"Chị nghĩ rằng, loại đứng sau gỗ kim ti mộc chắc chắn cũng rất

Tiểu Từ ngẩng phắt lên.

Biểu cảm của Giang Họa rất nghiêm túc, không giống như đang dỗ dành có, cũng không mang theo điểm thương hại, cứ như cô chỉ đang trần lại một sự thật nhiên nhất.

Ngay khoảnh khắc đó, Từ như bị thứ gì chạm vào, cô bé bỗng chầm lấy cô mà òa nức nở.

Tiểu Từ đứt quãng lại những tủi thân suốt một năm qua.

Cô bé ghét người suốt ngày gào thét, ghét bố thực dụng lúc nào giả vờ làm người hòa càng ghét đứa em chỉ kém mình một nhưng lại lấy đi cả mọi thứ.

"Chỉ vì sinh nhật chỉ cách ngày sinh nhật em đúng một ngày, nên chưa từng được tổ chức nhật cho riêng mình dù một lần."

Giang Nhập Họa khẽ "Sinh nhật của em là nào?"

Tiểu Từ lắc đầu: không phải muốn đòi quà ạ..."

"Nhưng bạn bè với vốn dĩ phải nhớ sinh của đối phương, đúng không?"

"... Mùng một tháng

Tính ra thì chỉ ba ngày nữa.

Giang Nhập Họa không gì thêm, cô chỉ gật rồi tiếp tục vỗ nhẹ cô bé.

Tiểu Từ cúi đầu, nói gần như không thể rõ:

"Chị ơi, thực ra em ghét nhất chính là thân mình. Rõ ràng biết là vực sâu, vậy mà không kìm được cứ quay lại, có phải em nực cười không?"

Cô bé cứ ngỡ nghe được những lời an thông thường, chẳng hạn như không phải là lỗi của hoặc "em đã rất tốt

Thế nhưng Giang Nhập chỉ lặng lẽ nhìn cô ánh mắt tựa như một biển sâu không thấy đáy:

"Em rất dũng cảm, có đau khổ đến đâu chẳng phải em cũng đã gắng đưa ra lựa chọn sao?"

Tim Tiểu Từ như đập một nhịp.

Cô bé gần như rằng những suy nghĩ sâu nhất, những điều mà bản cô bé không dám thừa đã bị cô nhìn thấu nháy mắt.

Cô bé vội vàng mắt xuống, đầu ngón tay run rẩy, giọng nói căng

"Sao có thể chứ... ơi, chúng ta về thôi."

Giang Nhập Họa nắm tay cô bé, nét mặt bình thản như cũ, cứ thể câu nói gần như thấu mọi tâm can ban chỉ là ảo giác Tiểu Từ trong cơn hốt.

Có lẽ thực sự là ảo giác.

Trong mạt thế với hiện tượng thời tiết cực nhiệt độ cao liên tục làm giảm hoạt động của hết tang thi, khiến chúng xu hướng tránh ánh

Còn nơi ẩn náu cô bé đã chọn cho nhà của mình nằm ở hình trũng thấp, cực kỳ mẻ khi mùa hè đến, có khả năng sẽ thành sào huyệt tụ của những con tang thi ánh sáng và nhiệt

Chưa kể xung quanh còn mọc một loại thực biến dị chỉ thức tỉnh mùa hè oi bức và kỳ nhạy cảm với hơi của sinh vật sống.

Khu lánh nạn không nhận trẻ con và người nếu người nhà của cô sẵn sàng từ bỏ việc bọc cậu em trai và đến khu lánh nạn.

Thì đến lúc đó, mẹ sẽ chỉ còn lại cô bé, biết đâu, họ chia cho cô bé một tình yêu thương.

Nếu họ chọn rời đây và tự lập ở khác, thì đó cũng là sự giải thoát.

Hoặc nếu họ vẫn tục ở lại đây một yên tâm chờ cô mang ăn tới.

Cô không thể nhẫn tự tay cắt đứt gông huyết thống này nên đành nó cho số phận lựa

Dù cô rất hiểu nhà của mình và đã biết trước được kết cục.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận