Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 13 / 42  ·  31%
(NP) Cô Nàng Bình Thường Sợ Giao Tiếp Lại Rơi Vào Vòng Xoáy Tình Si
Chương 13: Một ngày đầy nghi hoặc (Phần 3)
07/04/2026 01:30· 2,030 từ

Lần đầu tiên trong đời được ta bế kiểu công chúa, Hữu hoàn toàn tỉnh lại. Cô mặt đỏ tía tai, ngừng vùng vẫy đòi

"Làm cái gì vậy?"

Hạ Ngôn không vui liếm liếm nanh.

Cái đồ vô tâm này, anh đầu bế người mà lại chê bai thế à?

Anh xấu xa xốc người cô một cái.

Giang Hữu sợ tới mức bám lấy lớp áo trên ngực ngón tay run rẩy sợ ngã.

Hạ Ngôn cực kỳ thích cái vẻ ỷ lại này của khóe môi không kìm mà cong lên một đường tuyệt

Anh đi tới phòng khách, hơi lưng, nhẹ nhàng đặt cô xuống chiếc ghế cao bàn dài, rồi vòng tay qua cô, trao cho cô nụ hôn sâu.

Màn đêm mùa hè thường đến dù đã sáu giờ chiều bên ngoài trời vẫn rất sáng.

Bầu trời như bị bao phủ những ngọn lửa màu cam rực cháy, tạo nên khung cảnh rực rỡ và tráng

Hạ Ngôn nồng nhiệt hôn cô, đến khi hai tay cô lên ngực anh vỗ vì không thở nổi, anh mới tiếc buông ra:

"Để tôi múc canh cho em."

Giang Hữu đỏ mặt thở dốc, chàng trai đứng dậy.

Một tay anh cầm chiếc bát trắng, tay kia cầm thìa nhẹ bát canh gà.

Cánh tay anh thon dài với đường cơ bắp cân đối, vô cùng đẹp mắt.

Trên bàn có một đĩa thịt một đĩa rau xanh, hai thức ăn lạ lẫm cô không biết tên, và cuối một thố canh lớn.

Canh gà bốc hơi nghi ngút, mặt nổi một lớp váng óng, bên trong có gà, táo đỏ, kỷ tử vài nguyên liệu khác không rõ.

Ánh hoàng hôn xuyên qua lớp sát đất tràn vào phòng rộng lớn, tựa như mưa tên vàng óng rơi vãi nơi, khiến những món trên bàn trở nên rực rỡ lóa mắt.

Cô chớp chớp mắt nhìn bàn ăn đầy ắp, đột nhiên thấy bồn chồn trong

Chẳng phải kẻ ngốc, cô đương cảm nhận được chàng trai thích mình.

Thật khó tin, nhưng sự thật rành là như vậy.

Dù không biết anh thích mình điểm gì, nhưng liệu hai sau, anh có chịu tha cho cô không?

Không đúng, cô đang lo lắng gì chứ?

Hạ Ngôn học đại học ở khác, sau khi khai giảng, anh có đôi chút thú muốn giữ liên lạc thì cùng cũng sẽ vì gian mà nhạt nhòa, rồi trở người dưng thôi.

Nghĩ đến đây, lòng cô nhẹ hẳn. Cô vốn là người định với quan điểm đăng hộ đối".

Dù đang tận hưởng cảm giác mờ ngọt ngào mà chàng cao quý xinh đẹp mang lại, nhưng cô không muốn trách nhiệm với anh, chẳng muốn anh phải chịu trách với mình.

Cô chỉ muốn cầm lấy 20 tệ này rồi quay về sống bình lặng như hồ trước kia.

Hạ Ngôn nhìn cô gái lúc cau mày khổ sở, lúc lại giãn chân mày trút được gánh nặng, không khỏi buồn cười.

Cô có vẻ rất thích chìm trong thế giới riêng, hơi Tống Vân.

... Chẳng biết Tống Vân đã thấy cô gái khiến cậu yêu ngay từ cái đầu tiên chưa nữa?

Sau khi nếm trải hương vị yêu, anh luôn mong Tống cũng có thể giống có được một kết cục tốt

"Nào, uống canh đi."

Thìa canh đưa đến tận môi, Hữu theo bản năng nhấp ngụm rồi mới đỏ sực tỉnh, vội vàng đón lấy

"Để em tự uống."

Hạ Ngôn khẽ cười, không nói ung dung cầm đũa gắp ăn cho cô.

Vốn không quen được người khác chuộng, Giang Hữu ăn bữa này mà cảm thấy có gai sau lưng, như hóc ở cổ, đứng không yên.

Ăn xong và thu dọn bát cô liền muốn về nhà.

"Về ký túc xá à?"

Hạ Ngôn tựa lưng vào tường, cười nhìn mặt cô:

"Chỗ tôi có rất nhiều phòng, là..."

"Không đâu."

Cô gái kiên quyết từ chối.

Chàng trai biết tiến độ này quá nhanh nên không nói gì, cầm lấy chìa xe bên cạnh:

"Đi thôi, tôi đưa em về."

"Không cần đâu, em tự về mà."

Giang Hữu nghĩ đến căn ký xá cũ nát và ngôi đại học bình thường mình.

Vốn dĩ cô chẳng thấy có đề gì, nhưng khi đối với chàng trai tỏa và cao quý này, sự tự kỳ lạ - thực tâm lý tự ti - dậy, cô không muốn biết về trường lớp và ở của mình.

Hạ Ngôn hơi nhướng mày, ánh dừng lại nơi đôi mắt của cô: "Tại sao?"

"Em muốn tự về nhà một cho đỡ phiền anh."

Anh nhìn cô im lặng hồi rồi mới nhếch môi: "Đưa về sao có thể phiền phức chứ?"

Anh trực tiếp lờ đi câu trước đó của cô, nắm cổ tay cô kéo thang máy rồi mới buông ra, nút xuống tầng hầm

Thang máy rộng mênh mông, đèn trưng, đang lao nhanh xuống hầm.

Giang Hữu mím môi, cúi đầu tay nhấn nút tầng một.

Không gian trong thang máy bỗng đông đặc lại, yên tĩnh mức khiến người ta thở.

Đinh một tiếng, tầng một đã

Giang Hữu vội vàng bước ra, Ngôn nãy giờ vẫn im bỗng cười lạnh một

Anh túm lấy cổ tay cô ngược lại, ép cô vào thang máy.

Đầu gối anh tì vào giữa chân cô, ép cô phải đầu đón nhận nụ sâu của mình.

Đinh một tiếng, tầng hầm hai đến.

Hạ Ngôn kéo cô gái đang dốc ra ngoài. Anh nhìn chằm mặt cô, cố ham muốn muốn "ăn sạch" tại chỗ, lớn tiếng gỏng:

"Cho tôi một lý do đi, có nói cái câu muốn một mình với tôi, tôi là thằng ngu à?"

Giọng nói kìm nén cơn giận chàng trai vang vọng trong đậu xe trống trải.

Anh thực sự giận điên người, mức quên cả vẻ thanh thường ngày mà văng

Muốn về một mình hay là muốn để anh đưa về, phân biệt rất rõ.

Cũng chẳng trách Hạ Ngôn nổi cả ngày hôm nay anh hạ cô từng chút đến đường cũng không nỡ để đi bộ.

Vậy mà đến tối khi về cô lại lật mặt nhanh lật sách, làm gì kiểu chơi kỳ khôi như thế.

"Em..."

Giang Hữu ấp úng, hai tay xuýt vào nhau, mãi chẳng thêm được chữ nào.

Hạ Ngôn không nỡ nhìn bộ ấm ức của cô.

Nếu là trước kia có ai chơi kiểu này với anh, đã tống thẳng vào ném xuống biển cho trôi dạt Đại Tây Dương rồi.

Anh nhìn cô một lúc lâu, kìm nén, cuối cùng thở một tiếng, coi như thân đã hoàn toàn chịu thua rồi.

Anh chống hai tay lên đầu cho ngang tầm với cô.

Giọng nói dịu dàng thốt ra cổ họng, mang theo chút khàn vang bên tai

"Xin lỗi, tôi không cố ý em. Chỉ là em về túc xá một mình tối thế này, vạn nhất theo dõi thì sao? nhất gặp nguy hiểm thì sao? nhất... Tôi không thể đựng nổi dù chỉ một vạn khả năng đó Giang Hữu à."

Giang Hữu nghe mà ngẩn người, đầu đang cúi gầm vô ngẩng lên, va vào mắt hổ phách long lanh.

Ở khoảng cách gần thế này, có thể thấy hình bóng đang dao động trong anh.

Đúng là một người đàn ông phẩm mà!

Đến khi hoàn hồn, cô đã anh ấn vào trong xe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-co-nang-binh-thuong-so-giao-tiep-lai-roi-vao-vong-xoay-tinh-si&chuong=13]

Xe lăn bánh ra khỏi hầm, Hữu không hề phát hiện làm sao Hạ Ngôn biết trường của cô.

Bên tai cô cứ vang vọng câu nói của anh:

Đừng sợ, có tôi bảo vệ rồi.

Tôi không thể chịu đựng nổi chỉ một phần vạn khả đó đâu, Giang Hữu

Cảm giác này hoàn toàn khác tình yêu mà bố mẹ cho cô.

Tình yêu của bố mẹ vĩnh chỉ nằm trên môi. Họ cô ăn món gì vào, bảo cô thường ngày ăn trái cây, uống nhiều nhưng tiền thì tuyệt nhiên không

Họ bảo bị bắt nạt ở thì cứ nói với họ, khi cô nói thật, lại bảo cô hãy né đi, đi báo với giáo

Họ nói... Họ nói... Nhưng Hạ thì khác, anh đã nói nhất định sẽ làm

Giang Hữu ngẩn ngơ nhìn ra cửa xe.

Những ánh đèn neon, màn hình trên những tòa nhà chọc tựa như một bức cuộn tròn đang lướt qua rồi lại nhanh chóng.

Khi xe chạy nhanh về phía những tòa nhà cao tầng thấp lại, những dãy san sát bắt đầu thưa thớt thay vào đó là khu nhà thấp tầng.

Cô cố nén nhịp tim đang nhịp xuống.

Dù cô có hài lòng với trai này đến đâu thì sao chứ?

Khoảng cách giữa hai người rộng như dải ngân hà, cô chỉ muốn một cuộc bình yên ổn định mà thôi.

Con người ta, vẫn nên biết lượng sức mình.

Xe nhanh chóng đi đến cổng Đại học Sư phạm Đằng

Lúc này gần tám giờ tối, sinh viên ngủ cả ngày ký túc xá đang bị ra ngoài tìm đồ ăn

Cả những người chuẩn bị đi thêm ca đêm hay những vừa làm xong trở tất cả đều bị thu hút chiếc siêu xe Koenigsegg cổng trường.

Có người theo bản năng lấy thoại ra chụp ảnh, quay

Đường nét chiếc xe uyển chuyển mây trôi nước chảy, ánh đường hắt lên thân lấp lánh như những vì sao trời đêm, khiến người lóa mắt.

Ngay cả những cô gái không hiểu về xe cũng biết loại xe có hình này chắc chắn cực kỳ đắt

Cổng trường náo động không nhỏ.

"Vãi thật, nghịch tử mau tát một cái xem, có phải đang ảo giác không? trước mắt lại có một chiếc thế này?"

"Xe thật nhìn còn chấn động trên video nhiều."

"Chiếc xe này lợi hại lắm

Một cô gái hỏi cô bạn bên cạnh.

"Ừ, nó tên là Koenigsegg, giá từ một trăm triệu tệ lên đấy."

"Ồ, một đứa con gái mà biết về xe à? Thế anh đây đố em, của chiếc xe này..."

"Đố cái con khỉ nhà anh, đố đố, bà đây chẳng mở mắt cũng biết là cái loại lợn giống cút xa ra, đừng sáp lại gần đây."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận