Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 30 / 100  ·  30%
(NP) Chị Kế Độc Ác Ở Học Viện Quý Tộc Sao Lại Thành Người Tình Quốc Dân Rồi?
Chương 30: Cô ấy là tương lai con dâu của mẹ
01/05/2026 10:50· 2,131 từ

"Tìm cho cô ta bộ để thay đi."

Trợ lý nhỏ tuy ngạc nhưng vẫn nghe theo dặn của Lâm Gia tìm một bộ đồ chống vừa vặn đưa cho Nhạc Ngu.

Tần Nhạc Ngu sợ đến nói lắp bắp:

"Không... Không phải bắt đầu ngày mai sao?"

Ánh mắt Lâm Gia Lễ tiếp dừng lại trên cô:

"Chẳng phải bảo muốn để cắn lại sao?"

"Sao thế? Muốn làm ngay đây à?"

Trợ lý nhỏ là người lợi, nghe vậy liền vàng đi vào phòng

Còn Tần Nhạc Ngu thì toàn ngây người:

"Thật... Thật sự cắn à!"

Người đàn ông này chẳng bị bệnh sạch sẽ

"Nhắm mắt lại."

Giọng Lâm Gia Lễ trầm và đầy từ tính, câu "nhắm mắt lại" như mang theo ma lực cô vô thức nhắm mắt.

Nhưng trong lòng cô chẳng lấy một chút tâm lãng mạn nào.

Bờ môi run rẩy đã tiếp tố cáo sự thẳng và sợ hãi cô.

Cô vốn dĩ rất sợ

"Anh... Anh có thể nhẹ một chút được không?"

Lâm Gia Lễ cúi đầu lại gần, vốn dĩ cũng chỉ muốn dọa một chút thôi, nào ngờ lại sợ hãi đến này.

Và biểu cảm run giọng xin của cô giống một chiếc công tắc, toang những hình ảnh xấu vốn bị anh phong sâu trong tâm trí.

Sự chờ đợi không nghi gì là một nỗi vò.

Khi nhận ra bóng đen mặt đột nhiên rời cô vội mở mắt hỏi dồn:

"Anh không cắn nữa à!"

"Vậy đồ của tôi..."

Lâm Gia Lễ không ngoảnh lại mà tiếp tục vào trong, lúc đi một chiếc bàn, anh trực giơ tay, thả hết bộ "tiền mua vui" của ra khỏi không gian.

Tần Nhạc Ngu thấy cảnh thì vô cùng phấn

Cô lao tới, thu hết bộ vật tư vào gian rồi lập tức chạy xa bay.

...

Sau khi rời khỏi trường, Nhạc Ngu đi thẳng ga tàu hỏa.

Cô mua một tấm vé Từ Châu.

Sau đó lập tức vào ngồi đợi tàu khởi

Trong lúc chờ đợi, cô đồng hồ thông minh cho "bạch liên hoa" trăm nghìn tiền tệ.

Kèm theo lời nhắn:

[Hôm nay chị phải đi rồi, cưng tự bảo nhé!]

[Ngày mai Sở Vân Kiêu đến nhà tìm chị, cưng là ân nhân mạng của anh ta cũng cần giấu giếm nữa

[Nếu thấy anh ta có định giết người thì nói giúp chị vài tốt đẹp nhé!]

[Chị yêu cưng, thơm một nào!]

[Tít tít tít.]

Tin nhắn của "bạch liên nhanh chóng gửi lại:

[Chị ơi, chị đi đâu có thể mang em không?]

[Không được.]

Tần Nhạc Ngu từ chối dứt khoát.

Sau khi từ chối, sợ liên hoa" tổn thương, lại bổ sung thêm câu:

[Trước đây chị đã xem cưng một quẻ, nhân của cưng ở Ung sự nghiệp cũng ở Ung tương lai cưng chắc sẽ đạt tới đỉnh cao người bình thường không thể chạm

[Ngoan nhé, nếu chúng ta duyên thì sớm muộn sẽ gặp lại thôi.]

Xử lý xong "bạch liên Tần Nhạc Ngu trực soát vé lên tàu.

Bây giờ cô cũng là có tiền rồi.

Vé tàu hỏa tất nhiên mua giường nằm mềm đơn.

Vào phòng, khóa cửa lại.

Cô thả nhện nhỏ xuống ném cho nó hai yêu thực cấp ba, bản thân cũng bắt đầu thiền tu luyện.

Cùng lúc đó.

Sở Vân Kiêu đã hay về động thái mới của Tần Nhạc Ngu miệng thuộc hạ.

"Gọi điện cho ga trưởng, khi tôi đến ga không được phép cho kỳ đoàn tàu nào khởi

Sở Vân Kiêu với tư là người thừa kế họ Sở, lời nói tất nhiên có trọng lượng.

Nhưng lời của con trai có trọng lượng đến cũng không bằng lời người cha.

Đoàn tàu vẫn khởi hành giờ.

Còn đám người Sở Vân thậm chí còn chưa bước chân ra khỏi trường đã bị các tử do ba đại gia nuôi dưỡng chặn lại.

Sau một trận ác chiến.

Ba vị thiên chi kiêu người nào người nấy mày bầm tím, khắp đầy thương tích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-chi-ke-oc-c-hoc-vien-quy-toc-sao-lai-thanh-nguoi-tinh-quoc-dan-roi&chuong=30]

Hơn nữa còn bị nhốt ký túc xá.

Hoàn toàn mất đi tự cá nhân.

Các vị mẫu thân đại không lập tức gặp đợi đến khi họ tiết đủ rồi, lúc này cầm bản thỏa thuận Nhạc Ngu đã ký đến học.

"Lúc con bé ký tên khoát lắm, chẳng thấy chút do dự nào

"Ba đứa các con đấy, còn chẳng thấu đáo một cô gái."

"Con bé rất hiểu khoảng giữa mình và các dù nó có cố thế nào cũng không thể qua được ranh giới hà đó, thế nên nó chọn cách dừng lại đúng lúc nhận lấy lợi lộc."

"Thôi được rồi, nhìn cái dạng này chắc là chưa thông suốt, vậy cứ ở đây mà tự điểm thêm vài ngày đi."

Sở Vân Kiêu căn bản nghe lọt tai lời

Trong đầu anh chỉ toàn sự bất lực và ức của "kẻ lừa nhỏ" khi bị ép phải xa quê hương.

"Cô ấy còn chưa đến đoạn nảy mầm, các để cô ấy rời một mình chẳng khác nào cô ấy vào đường

Mẹ Sở nào đã thấy trai nổi trận lôi như thế bao giờ.

Tính tình anh xưa nay rất tốt.

Vậy mà bây giờ lại một người phụ nữ quát tháo bà.

"Con có phải là đang coi thường cô ta không!"

"Cô ta có thể xoay đứa các con như chóng, thì đối phó lũ đàn ông bên ngoài chẳng phải là dễ trở bàn tay sao!"

Sở Vân Kiêu vẫn giữ ý kiến của mình:

"Tìm vài người hộ tống ấy đến Từ Châu."

"Được!"

Mẹ Sở dù không tình nhưng vẫn chấp thuận.

...

Tưởng Bắc Thần ngồi trên từ đầu đến cuối nói một lời.

Sự im lặng này có bất thường.

Mẹ Tưởng dẫu sao vẫn chút lo lắng, không được mà khuyên nhủ câu:

"Không phải mẹ cứ nhất phải đuổi con bé

"Nhưng nó không an phận nào."

"Quyến rũ người này xong quyến rũ người kia, còn đang nghi ngờ biết nó có phải gián do kẻ địch cài Doanh Phong để chia rẽ đứa các con không đấy."

Tưởng Bắc Thần vốn đã chịu, bị mẹ khuyên vậy lại càng khó hơn.

"Mẹ ơi, chúng ta nói có thể đưa ra bằng chứng được không, ấy quyến rũ con khi chứ!"

"Con chỉ lỡ tay chạm cô ấy một cái cô ấy đã lừa con một gốc yêu thực sáu, nếu cô ấy sự có ý với con đã không chọc tức con mỗi rồi!"

"Còn nữa, con chỉ xem ấy là bạn thôi!"

"Các người mau thả con con phải đi tiễn ấy!"

Mẹ Tưởng nghe vậy, khẽ dài một tiếng.

Cái thằng nhóc này, quả vẫn chưa hề khai

Mẹ Lâm nhìn đứa con vốn luôn im lặng giờ, trong lòng phần vẫn thấy thấp thỏm.

Luôn cảm thấy anh đang ủ một chiêu thức nào đó.

"Con có gì muốn nói

Lâm Gia Lễ ngẩng đầu, thẳng vào mắt mẹ ba giây.

Không mở miệng thì thôi, mở miệng là khiến diện bùng nổ.

"Con đã sử dụng dự thuật lên bản thân nhiều lần."

"Trong mỗi hình ảnh tiên đều có mặt cô

"Rất xin lỗi mẹ, cô mà mẹ ghét bỏ chính là con dâu lai của mẹ."

Mẹ Lâm nghe xong, cả chết lặng.

Không chỉ mẹ Lâm, hai mẫu thân còn lại như Sở Vân Kiêu Tưởng Bắc Thần đều mang mặt ngơ ngác đến độ.

Sau khi mẹ Lâm định lại, lòng bà vô ngổn ngang trăm mối.

Dẫu biết con trai xưa không thích nói dối, bà vẫn ôm tâm may rủi.

"Trò đùa này không hề cười chút nào!"

Lâm Gia Lễ rất điềm trực tiếp đưa ra phương pháp kiểm chứng:

"Nhà họ Lâm đâu phải có mình con hiểu bói toán, mẹ có mời ông nội xuống núi, bảo ba bói cho một quẻ."

Trái tim đang treo lơ của mẹ Lâm hoàn sụp đổ.

Mẹ Tưởng và mẹ Sở có chút đồng cảm mẹ Lâm, nhưng phần lại là cảm giác may may mắn vì người nữ đó không chọn con mình.

...

Ngay sau khi các bà vừa đi, Sở Vân lập tức hỏi người thân:

"Những lời vừa rồi là cố tình lừa họ không?"

Lâm Gia Lễ không trả trực tiếp.

Mà là nhìn chằm chằm Vân Kiêu một hồi mới dùng những lời chỉ hai người bọn họ hiểu được để đáp

"Có lẽ, dự tri thuật tôi không hề gặp đề."

Sở Vân Kiêu chỉ cảm bộ não mình như trải qua mấy trận phong.

Mà trận sau còn mãnh hơn trận trước.

"Đã là tương lai thì tồn tại rất nhiều số, tôi sẽ không cuộc đâu."

Lâm Gia Lễ cũng không nhượng bộ:

"Vậy thì... Cạnh tranh công đi."

Tưởng Bắc Thần đứng bên nghe mà đầu óc bùng, thấy hai người vẻ đang giương cung bạt liền lập tức văng

"Mẹ kiếp! Tôi cũng muốn tranh!"

Sở Vân Kiêu và Lâm Lễ đồng thời quay lại, ánh mắt đó như đang muốn nói rằng:

"Chỉ bằng cậu? Mà cũng tranh với tôi sao!"

Cách đó hàng trăm dặm, Nhạc Ngu như cảm được "nỗi nhớ nhung" bọn họ, cô liên tục hơi mấy cái rõ

Nhện nhỏ sau khi ăn uống đủ, dáng vẻ cứ héo hon như

Điều này khiến cô vô đau đầu.

"Nhện nhỏ ơi là nhện yêu thực cấp ba tôi cũng chẳng còn nhiêu, ước tính cũng chỉ cho cậu ăn trong năm ngày thôi, rốt cuộc giờ cậu mới hồi phục đây?"

"Ở bên ngoài bí cảnh là cậu cũng thấy quen chút nào đúng

Đợi sau khi cậu khỏe tôi sẽ tìm cách cậu trở về, có không?"

Tần Nhạc Ngu vừa dứt thì nghe thấy giọng nhân viên phục vụ vào từ ngoài cửa.

"Xin chào quý khách, quý có cần dùng bữa không ạ?"

Tần Nhạc Ngu quả thực đã thấy hơi đói

Cô đứng dậy mở cửa, lại phát hiện bên nhân viên phục vụ có hai người đàn ông cùng.

Ánh mắt của bọn họ cùng nguy hiểm.

Cô định đóng cửa lại đã quá muộn.

Hai người đàn ông này như có cấp bậc hề thấp, bọn họ dàng đẩy cửa xông thẳng trong.

...

Góc nhìn của ba vị chồng:

Trước khi thức tỉnh ý "Mặc kệ nó gả ai, tóm lại không là con trai tôi!"

Sau khi thức tỉnh ý "Dỗ dành phụ nữ cũng cần mẹ phải nữa sao? Nếu con không được người ta về sau này cũng đừng vác về nhà này nữa!"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận