Lời nói của Minh Đồng như những chiếc đinh đóng chặt Minh Niệm xuống đất, ngay cả Minh Niệm cũng gần như muốn tự tát mình mấy cái, rồi mắng mình mấy câu bẩn thỉu kiểu “ngu như heo”.
Rõ ràng là vấn đề dễ giải quyết như vậy, mình lại cứ quanh co không tìm thấy lối thoát, đây quả nhiên là vì liên quan đến Thái phó nên mới khiến mình trở nên như vậy sao? Nhớ đến Thái phó, nhớ đến chỉ cần nhanh chóng cưới Thái phó, nhanh chóng biến Thái phó thành “nương tử” thật sự của mình, Minh Niệm cúi đầu ngẩn người, dần dần ngay cả mặt cũng đỏ lên.
Bỏ lại Minh Đồng, thoáng cái đã biến mất không dấu vết, vội vã đến mức không nhớ đến ngựa, chỉ dựa vào hai chân chạy như điên trong các con hẻm, không còn giữ được sự điềm tĩnh mà Tần Vương nên có.
Đến quan xá lại được báo Thái phó đã đến Thái Học Phủ, không lâu sau, Minh Niệm lại đứng ngoài cửa. Lén lút nhìn vào bên trong, mấy vị quan lại trẻ tuổi của học phủ đang vây quanh Giang Phủ nói chuyện.
Minh Niệm xoa tay, mấy lần định đẩy cửa vào lại chùn bước ngay khoảnh khắc đẩy cửa, tay rụt lại, tiếp tục xoa đi xoa lại. Sau đó dứt khoát đi đi lại lại trước cửa, đi được mấy bước lại nhìn vào bên trong, nhìn thấy Thái phó bị vây quanh nở nụ cười trong lòng vừa ghen tị vừa sốt ruột, hít sâu mấy hơi nhưng lại không thể lấy hết dũng khí. Chỉ cần nghĩ đến việc thật sự có thể kết hôn với Thái phó, có thể khiến Thái phó bình an vô sự, có thể khiến Thái phó mãi mãi chỉ thuộc về mình, trái tim liền đau nhói, ngay cả tay chân cũng không thể kiểm soát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/niem-niem-bat-vong&chuong=18]
“Tần Vương gia?”
Giọng nói do dự vang lên từ phía sau Minh Niệm, một thư lại cẩn thận thò đầu ra, khi thật sự nhìn rõ Minh Niệm đang hoảng hốt định quỳ xuống hành lễ thì bị một tay đỡ lấy. Vị Tần Vương ngày thường kiêu ngạo lại đích thân đỡ một tiểu quan thất phẩm, sau đó với nụ cười đầy thân thiện và dịu dàng nói với vị thư lại gần như sắp ngất đi vì sợ hãi một câu “không cần đa lễ”.
Người bên trong cuối cùng cũng nghe thấy động tĩnh, giọng nói ôn hòa từ bên trong truyền ra, chính là giọng nói mà Minh Niệm quen thuộc nhất──“Bên ngoài là ai?”
“Là ta, Thái phó.”
Minh Niệm cuối cùng cũng đứng trước mặt Thái phó, khóe miệng nhếch lên, nụ cười không thể kìm nén. Mà Giang Phủ rõ ràng rất kinh ngạc trước sự xuất hiện của Minh Niệm.
“Vương gia không phải đã đến trại lính Tây Sơn sao?”
“Không, bây giờ có việc, có việc quan trọng hơn.”
“Liên quan đến hạ quan?”
Hai chữ “hạ quan” có chút chói tai, nhưng Minh Niệm quyết định tạm thời không chấp nhặt với y. Đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Thái phó, đồng tử sáng ngời phản chiếu bóng dáng Thái phó, trong màu sắc sáng ngời đó như lấp lánh ánh sáng không thể kìm nén.
“Đương nhiên liên quan đến Thái phó!”
“Vương gia xin nói.”
Giang Phủ nhìn thấy vẻ mặt dần nghiêm túc của Minh Niệm cũng không khỏi thẳng người, nín thở, dùng vẻ mặt và tâm trạng nghiêm túc tương tự chờ đợi lời nói của Minh Niệm. Minh Niệm dừng lại một chút, đột nhiên hai tay nắm chặt cánh tay Thái phó, lớn tiếng nói──“Xin Thái phó lập tức gả cho ta!”
Trong chốc lát, mấy vị quan lại học phủ vốn đang vây quanh Giang Phủ đều ngây người há hốc mồm, không khí như đông cứng lại, trong căn phòng chật chội sáu bảy người đột nhiên không còn bất kỳ âm thanh nào.
==============================
Minh Niệm muốn ăn thịt, các bạn muốn ăn thịt, tôi càng muốn ăn thịt… T T Thịt ơi, em ở đâu…
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận