Sáng / Tối
Tả Tuyết Phong hơi nhíu mày:
“Cô… không nói được à?”
Anh ta lấy ra rất nhiều mảnh sắt được lấy khỏi người Tang Sở.
“Những thứ này đều được lấy ra từ vết thương trên người cô. Chất liệu này ở chỗ chúng tôi chưa từng thấy bao giờ. Cô biết đây là gì không?”
Tang Sở lại lắc đầu.
Con thỏ nhỏ ngồi xổm trên vai cô, giải thích:
[Thế giới quái vật biến dị là một thế giới chỉ có nguồn sáng. Mọi thứ ở đây đều được chế tạo từ năng lượng ánh sáng, nên bọn họ chưa từng thấy mấy mảnh sắt này cũng bình thường. À đúng rồi, mấy thứ này bán được tiền đó. Cô có muốn bán không?]
Thấy Tang Sở như vậy, Tả Tuyết Phong cũng không tiện ép hỏi. Anh ta nhớ đến lời tiến sĩ dặn nên hỏi:
“Những vật chất này rất đặc biệt. Nhưng dù sao chúng cũng được lấy ra từ người cô, nên cần được cô đồng ý trước. Tiến sĩ Lý của viện nghiên cứu thành A muốn mua lại chúng để nghiên cứu. Không biết có được không?”
Con thỏ nhỏ lập tức nói:
[Đồng ý đi! Bây giờ cô nghèo lắm, nghèo rớt mồng tơi luôn đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nhat-rac-di-gioi-mang-ve-mat-the-xay-can-cu&chuong=3]
Phải mau kiếm tiền, nếu không một tháng nữa cô chết chắc. À không đúng, hình như không còn đủ một tháng nữa đâu. Cô hôn mê mất mười ngày rồi.]
Mười ngày?
Vậy nghĩa là cô chỉ còn khoảng hai mươi ngày nữa?
Có lẽ còn chưa tới hai mươi ngày.
Tang Sở gật đầu với Tả Tuyết Phong.
Sau một loạt phản ứng đó, Tả Tuyết Phong hoàn toàn cho rằng Tang Sở không nói được.
“Cô cứ yên tâm, tiến sĩ Lý nhất định sẽ trả cho cô một cái giá hợp lý. Lúc chúng tôi tìm thấy cô, trên người cô không có gì cả. Đây là quang não tạm thời, tôi vừa giúp cô đăng ký ở công hội lính đánh thuê. Cô cứ dùng tạm trước.”
Anh ta đeo quang não lên tay Tang Sở, sau đó hướng dẫn cô cách sử dụng.
“Đây là nhà ở tạm thời đăng ký cho cô. Nếu có thể xuất viện, tôi sẽ đưa cô đến xem. Hoặc cô tự đi theo địa chỉ cũng được. Thông tin của cô đã được ghi vào quang não rồi. Khi tìm được nhà, cô chỉ cần ra lệnh trực tiếp với quang não là được.
Còn đây là lệnh ra vào thành. Chỉ có thứ này mới có thể ra vào thành A. Đây là tài khoản tạm thời của cô. Sau khi tôi đưa những thứ này cho tiến sĩ Lý, tinh tệ sẽ được chuyển thẳng vào tài khoản của cô. Cô còn chỗ nào chưa hiểu không?”
Chỉ một chiếc quang não mà có thể xử lý tất cả mọi chuyện, thật sự rất tiện lợi. Muốn làm gì cũng chỉ cần ra lệnh là được.
Tang Sở gật đầu, tỏ ý mình đã hiểu.
Tả Tuyết Phong thấy cô không có ý định đứng dậy, bèn cười nói:
“Tôi cũng đã lưu phương thức liên lạc của mình vào đó cho cô rồi. Nếu có chuyện gì thì cứ tìm tôi. Còn người này tên là Hoa Tịch, cô ấy là lễ tân của công hội lính đánh thuê. Khi tôi không có mặt, cô cũng có thể tìm cô ấy. Vậy tôi mang đồ đến chỗ tiến sĩ Lý trước nhé?”
Tang Sở vẫn gật đầu. Cô thuận thế dùng tay làm động tác chắp tay cảm ơn, khiến Tả Tuyết Phong bật cười:
“Không cần khách sáo. Cô nghỉ ngơi cho tốt.”
Sau khi nhìn anh ta rời đi, Tang Sở mới từ từ đứng dậy khỏi giường bệnh.
Nhưng cô chợt phát hiện cơ thể mình có gì đó không ổn.
Tang Sở vội kéo tay áo lên. Trên da cô vậy mà xuất hiện những vệt đỏ.
Cô không xa lạ gì với những vệt đỏ này. Đây là đặc điểm rõ ràng nhất trên người tang thi!
Cô… hóa tang thi rồi sao?
Đúng rồi. Khi đám người kia dùng bom nổ cô, xung quanh cô có rất nhiều tang thi nằm trên mặt đất. Chắc chắn virus từ thịt thối của tang thi đã theo vết thương chui vào cơ thể cô, khiến cô bị nhiễm bệnh!
Con thỏ nhỏ không hiểu vì sao Tang Sở lại nhìn cánh tay mình đến ngẩn người.
[Này, cô làm gì đó?]
Tang Sở hỏi:
“Cậu có cách nào giúp tôi không biến thành tang thi không?”
Con thỏ nhỏ ngơ ngác nhìn cô:
[Cô sẽ không biến thành tang thi đâu. Đây là dấu hiệu thức tỉnh dị năng. Nếu không thì sao tôi lại chọn cô giữa nhiều người như vậy chứ? Đương nhiên là vì cô có tiềm lực nhất, có khả năng trả nổi tiền vé rồi. Vé của đoàn tàu dị thế chúng tôi đắt lắm đó.]
[À đúng rồi, tôi tên là Thỏ U, cô có thể gọi tôi là U U.]
Những lời sau đó của Thỏ U, Tang Sở đã không nghe lọt nữa.
Trong đầu cô chỉ còn một ý nghĩ.
Cô sắp thức tỉnh dị năng rồi!
Nếu không phải vì không có dị năng, cô và Mộ Tuyết đã không phải sống chật vật đến vậy trong mạt thế.
Tang Sở biết Triệu Phùng sẽ không tha cho cô.
Chỉ cần cô chết, Mộ Tuyết sẽ cô độc khó chống đỡ. May mà hắn không biết, bên cạnh Mộ Tuyết còn có một đàn anh rất thích cô ấy, vẫn luôn âm thầm giúp đỡ hai người họ.
Dị năng của anh ấy, ngoài hệ thổ thể hiện bên ngoài, còn có thể tàng hình.
Chuyện này ngoại trừ chính anh ấy ra, chỉ có Tang Sở và Mộ Tuyết biết.
Vì vậy, khi dị năng của Mộ Tuyết bị tiêu hao quá mức mà Triệu Phùng vẫn hạ lệnh bắt hai người họ ra ngoài, Tang Sở mới nghĩ đến chuyện đi thay Mộ Tuyết, rồi để Lộ Mân Phong mau chóng đi cứu người.
Nếu có thể sống tử tế, Tang Sở cũng không muốn chết.
Không ngờ, trong tình huống tưởng như chắc chắn phải chết, cô lại gặp được bước ngoặt lớn đến vậy.
Còn khoảng hai mươi ngày nữa.
Cô nhất định phải chuẩn bị đủ vật tư rồi quay về.
“Tôi có thể kiếm tiền bằng cách nào?”
[Ừm, đây là thế giới quái vật biến dị. Quái vật rất đáng tiền. Cô có thể đến công hội lính đánh thuê đăng ký giấy chứng nhận lính đánh thuê trước, sau đó ra ngoài vùng hoang dã săn giết quái vật. Vừa hay có thể thử dị năng của cô luôn.]
“Được.”
Tang Sở tìm tuyến đường đến công hội lính đánh thuê trên quang não, sau đó đi theo chỉ dẫn.
Trên đường đi, nhìn những tòa nhà cao chọc trời san sát, cùng bầu trời xanh mây trắng thấp thoáng phía xa, Tang Sở mới thật sự có cảm giác mình đã đến một thế giới khác.
Trong mạt thế, trên bầu trời luôn luôn treo một vầng trăng máu.
Vầng trăng khuyết màu đỏ như một lưỡi dao, đâm sâu vào tim người ta.
Không có ánh mặt trời, thực vật đã sớm tuyệt diệt.
Động vật cũng bị ăn sạch.
Chỉ còn lại những con người tàn nhẫn và đám tang thi vô thức.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận