Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 23 / 26  ·  88.5%
NHẤT CHU TUYẾT
Chương 23
08/09/2025 23:51· 957 từ

6

Sau khi thành thân, ta hiện A Hòa thật sự rất ý ta. Nàng không căng ngạo mạn như những tiểu thư mà ta tượng, mười ngón tay không dính mùa xuân, ngược lại có thể cùng ta trò về những chuyện thường ngày chợ búa.

Có một lần trò chuyện, nói: “Ta còn tưởng nữ nhi quyền quý các nàng miệng ngậm miệng đều kỳ thi họa chứ?”

“Nhưng ta chẳng qua chỉ dưỡng nữ, phụ thân ta là tài, mẫu thân cũng một người nữ nhân bình họ sớm qua đời, ngay cả chữ cũng là sau từ từ học.”

Lòng ta thắt lại, cảm mình nói sai rồi, ngày thường nàng và nhạc phụ mẫu quan hệ cực tốt, người thân một nhà, còn tưởng là từ nhỏ đã nuôi dưỡng ở phủ Quốc công chứ.

Nói thật, trước ngày cưới phụ đại nhân đã dặn dò đi dặn dò lại nhiều lần phải đối tốt A Hòa, ta suýt nữa đã nảy sinh một ý đen tối, có lẽ, căn bản không phải là nữ mà là con riêng sao.

Nhưng sau này gặp nhạc ta cảm thấy chắc không phải con riêng, dù sao mẫu và A Hòa cũng giống nhau, các thiếu tiểu thư khác trong phủ đối A Hòa cũng đều bộ dạng ca ca tốt muội muội tốt.

“Không phải nói nàng từ được nuôi dưỡng ở chùa cầu sao?”

A Hòa cười nói: “Đó lời lừa gạt người ngoài thôi, là vì trên đường chùa cầu phúc vô tình được phu nhân, càng hợp hơn là, sau khi cầu ta một mình đi khắp nơi, vừa hay gặp phu nhân ngất xỉu liền người cứu bà ấy, cũng coi là ân cứu mạng cộng thêm nhân nói chúng ta có liền nhận ta làm nữ. Chỉ là thương một nữ tử yếu đuối như mười mấy tuổi đã phải mưu sinh vất vả, mới đổi nói.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-t-chu-tuy-t&chuong=23]

Nghe vậy, ta càng thêm xót nàng. Dù sinh ra trong đình khá giả, nhưng cũng không phải không biết sống của người nghèo khổ sở đến nhường nào.

Khoảng cách giữa giàu và lớn hơn cả so với ở đại, huống chi còn sự bóc lột trắng trợn.

Cũng không trách được khi người nàng có chút hơi thở chợ búa, rõ ràng mang theo một khoản hồi lớn, trong tay ta không ít bạc, nhưng nàng đôi vẫn tính toán chi

Cái dáng vẻ nhỏ nhắn giống hệt như hồi ta chưa không mà đi săn mì vậy, ta bảo sao thấy quen thuộc.

Mặc dù đề tài là ta khơi ra, nhưng người kể chính là nàng.

Ta không dám đi sâu sợ nàng buồn, nhưng nàng lại mình kể cho ta từ gia đình hạnh phúc ưu, áo cơm không thời thơ ấu, đến thiên tai họa, phụ mẫu đều đời khi nàng còn thiếu một mình gian nan mưu rồi sau đó phong ba bỗng chuyển hướng, gặp được quý nhân.

“A Hòa, nàng thật sự lợi hại.” Một cô nương đi bước này, thật sự lợi hại. Nếu ta có lẽ đã chết lâu rồi, càng không thể có duyên như nàng.

“Phu quân càng lợi hại thiên hạ học tử nhiều như phu quân có thể đỗ tiến sĩ, lợi hại bao.” Tuy ta cũng thấy mình lợi hại, nhưng hình so với A Hòa, chỉ bình thường thôi.

Sống thêm hai mươi năm, chủ vẫn luôn có, dù không giàu có, nhưng nhà nuôi nổi ta. Chỉ cảm thấy mình cũng thể cố gắng để báo đáp mẫu, nên mới không sống lười biếng như cá vậy.

7

Từ ngày đó về sau, nghĩa của ta về A Hòa thay đổi, từ một cô nương yếu đuối trở một tiểu cô nương cường, trong lòng càng thêm thương hy vọng nàng có sống tốt.

Vậy nên, ta phải đối với nàng gấp bội, dù sao chỉ là phụ mẫu sao sánh bằng phụ mẫu được, mà ta là quân của nàng, đương nhiên là dựa của nàng.

Có lẽ là hạn chế thời đại, ta phát hiện ta cần làm những việc bổn phận, người khác đã thấy ta là một tiểu nhân vì quyền thế mà thể nịnh bợ thê để gián tiếp nịnh bợ phụ.

Ra ngoài mua cho A chút đồ ăn, thỉnh thoảng nổi sai nha hoàn bà làm chút đồ ngon, thậm khi A Hòa có ta từ chối nạp thiếp cũng thành ưu điểm. Những này, chẳng phải là bổn của một nam nhân sao?

Tuy rằng, thời đại thay nhưng ta dù sao cũng sống mươi năm dưới lá đỏ, sao có thể quên được. Huống chi, ta khắc ghi ta chỉ là một tép riu, không phải Long Ngạo Thiên gì.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận