Sáng / Tối
Phim mới, Thẩm Đông Thăng giao cho Dung Tiêu bốn bộ, đặc biệt giới thiệu kịch bản bộ thứ ba, Dung Tiêu xem qua rồi so với hai bộ phim cổ trang thời đại phía trước và bộ cuối cùng phim thần tượng học đường, Dung Tiêu hứng thú hơn với bộ thứ ba.
Bộ phim mang tên 《Nanwgs Ấm》, chủ yếu kể về thời kỳ đen tối khi người song tính chưa được xã hội công nhận.
Dung Tiêu đảm nhận vai chính trong phim, A Hạ.
A Hạ sinh ra trong một gia đình mà cha mẹ phải cố gắng nhiều năm mới có được, với đứa thiên thần này, gần như họ giữ trong lòng sự mong ngóng thành kính, nhưng từ ngày A Hạ chào đời, lại đem đến cho họ một cú sốc lớn
Bởi vì song tính không được xã hội chấp nhận, lại vì cấu tạo cơ thể đặc biệt, đặc điểm đặc thù, dường như ngay từ khi sinh ra đã mang tội nguyên thủy
Do mẹ của A Hạ khi sinh đã là thai phụ lớn tuổi, sau khi sinh A Hạ thì không thể sinh thêm được nữa
Việc sinh A Hạ vừa mang lại hy vọng lại vừa mang đến tuyệt vọng cho bà.
A Hạ từ nhỏ đã biết cha mẹ không thích mình, cả hai người đánh cậu đều không cần lý do.
Sau này lúc A Hạ học trung học cơ sở, cha cậu có quan hệ với cô gái gội đầu hàng xóm, cô ấy có thai, cha cậu nghĩ đó là con trai nên quyết định ly hôn với mẹ A Hạ, dù mẹ anh có khuyên giải ra sao cũng vô ích.
Cha của cậu đã dứt khoát ly hôn.
Do mẹ A Hạ sức khỏe yếu, quanh năm không đi làm, ly hôn đồng nghĩa với việc không có nguồn sống, lại còn mang theo gánh nặng A Hạ.
Mẹ A Hạ còn cho rằng chính A Hạ là thủ phạm gây ra tất cả những chuyện này, muốn bán cậu cho ông lão hàng xóm làm vợ thứ, khi đó A Hạ vẫn chưa thành niên.
Nhưng A Hạ bị ngược đãi từ nhỏ lại khá trưởng thành sớm, cậu lợi dụng mẹ không để ý, liền trong đêm rời khỏi thị trấn nhỏ đã sống hơn mười năm, đi tàu đến thành phố lớn.
Đến thành phố lớn, A Hạ tuổi nhỏ bị lừa bán, buộc phải học ăn cắp, cậu sợ người khác nhận ra mình là song tính nên đốt dấu hiệu đặc trưng trên cổ, A Hạ rất thông minh, sau khi người đại ca của họ phạm tội chết, A Hạ gặp Lâm Minh, một giáo viên đại học điển trai, mang phong thái trong sáng lạnh lùng, người đã cứu A Hạ lúc đó.
Trong khoảng thời gian ở bên anh, A Hạ thích người đàn ông lớn hơn mình tận mười tuổi này, năm đó A Hạ 18 tuổi, Lâm Minh 28 tuổi, nhưng những thứ trên người y chính là A Hạ khao khát mà chưa từng có, dù thích nhưng không dám thừa nhận, Lâm Minh biết gia cảnh của cậu rồi sinh ra cảm thương, đưa A Hạ mới xuất viện về nhà, khi cảnh sát thẩm vấn cũng đồng hành cùng A Hạ.
Làm A Hạ tưởng rằng Lâm Minh cũng thích mình, trong một lần đêm đó, tỏ tình với Lâm Minh, nhưng bị từ chối.
Bị từ chối, A Hạ rời khỏi nhà Lâm Minh, muốn kiếm một công việc chính đáng, nhưng vì có hồ sơ phạm tội nên không chấp nhận, sau đó gặp Diệp Chiêu đang làm ở hộp đêm, A Hạ đến hộp đêm bán rượu, dù phá hủy đặc điểm song tính, nhưng nhờ ngoại hình ưa nhìn nên bị người ta chú ý.
Diệp Chiêu cứu giúp cậu, đồng thời A Hạ và Diệp Chiêu nảy sinh quan hệ, mất đi sự trong trắng, A Hạ liều mình buông xuôi, cùng Diệp Chiêu làm tình cuồng nhiệt ở hộp đêm, cho đến khi A Hạ có thai, lúc đầu không muốn nói với Diệp Chiêu, chỉ dự định âm thầm phá bỏ.
Sau bị Diệp Chiêu phát hiện, A Hạ nhớ đến quá khứ thuở nhỏ đã trải qua, gào lên hỏi Diệp Chiêu: “Đứa trẻ này nếu không gọi điện, anh nuôi hay tôi nuôi, sinh ra mà không nuôi, vậy thì tại sao lại sinh?” Thực ra cậu sợ đứa trẻ sinh ra sẽ giống như cậu, không được xã hội công nhận.
Thực ra trong quá trình ở bên A Hạ, Diệp Chiêu đã yêu A Hạ, rất muốn đưa cậu rời khỏi nơi đây, chỉ vì một số lý do nên không thể rời đi ngay được.
Diệp Chiêu ôm lấy A Hạ: “Tôi hỏi cậu, tôi và cậu cùng nuôi, cậu có đồng ý không?”
A Hạ không hiểu ý, ngẩng đầu nhìn anh.
Diệp Chiêu nâng mặt A Hạ lên, cười nói: “Tối mai 8 giờ, tôi đưa cậu rời khỏi đây, cậu thích thành phố có biển đúng không, tôi đã mua vé xe, tối mai chúng ta đi, rồi sống thật tốt, nuôi dưỡng con chúng ta lớn khôn.”
Lời hứa này với A Hạ thật sự rất hấp dẫn.
Nói xong, Diệp Chiêu đi tìm đại ca hộp đêm, nói mình muốn rời đi, người như họ, lúc vào dễ, ra khó.
Đại ca hộp đêm cho Diệp Chiêu một lựa chọn, rằng hãy chặt tay trái mình, nếu đồng ý sẽ thả anh đi.
Nếu không, coi như chuyện này chưa từng được đề cập.
Diệp Chiêu chặt tay mình, nhưng vì thế không thể cùng A Hạ rời đi.
A Hạ nắm chặt vé, đứng ở sân ga đợi Diệp Chiêu xuất hiện, nhưng không đợi được, cuối cùng một mình rời khỏi nhà ga.
Sau đó A Hạ vẫn sinh con, đặt tên cho con là Diệp Vọng, cũng là một đứa trẻ song tính giống mình.
A Hạ chăm sóc con rất tốt, dường như muốn bù đắp tuổi thơ thất bại qua đứa trẻ, cậu nỗ lực làm việc chỉ để nuôi dưỡng Diệp Vọng tốt.
Cho đến khi Diệp Vọng ba tuổi, ở ngoài ngõ kéo về cho A Hạ một người mất tay trái…
Xem hết kịch bản, Dung Tiêu cảm xúc rất phức tạp, A Hạ thật đáng thương, cuộc đời bắt đầu đã không may mắn.
Cậu ấy cố gắng và đấu tranh, tưởng chừng tìm được sự cứu rỗi, nhưng phát hiện ra bản thân tự chuốc lấy đau thương, đối phương chỉ thương hại, sau đó theo Diệp Chiêu, cũng là buông xuôi, tới lúc mang thai ngoài ý muốn mới chấm dứt sự sa đọa này, còn Diệp Chiêu trông như một tên du côn nhưng rất có tình nghĩa, thật lòng dành cho A Hạ, vì cậu ấy mà mất một tay, ba năm sau còn tìm đến để thực hiện lời hứa, trông như người có quá khứ xấu xa, cuối cùng lại trở thành ánh sáng trong thế giới ngầm của A Hạ, còn A Hạ cũng không phụ lòng tình cảm đó, Diệp Vọng chính là minh chứng rõ nhất.
Dù toàn bộ câu chuyện có vẻ nặng nề, nhưng trong hoàn cảnh tuyệt vọng lại toát ra hy vọng.
Kịch bản này làm Dung Tiêu rung động, vì nhân vật A Hạ rất có tính thử thách, cậu vừa hồi hộp lại tràn đầy hứng khởi.
Điều duy nhất khiến cậu phân vân là đoạn sa ngã của A Hạ trong phim có rất nhiều cảnh giường chiếu, nhớ lại lời từng nói với Cố Thiên Dự, hoàn toàn không ngờ lại phản tác dụng nhanh vậy.
Tuy nhiên cậu vẫn quyết định bàn bạc với người đó.
Vậy là trong bữa ăn, Cố ThiênDữ nghe Dung Tiêu mở lời: “Trước kia anh Đông không cho em bốn kịch bản chọn sao, em chọn đi chọn lại vẫn thấy bộ thứ ba hay hơn, chỉ là bộ phim này có cảnh giường chiếu…”
“Cảnh giường chiếu à?” Cố Thiên Dữ ngẩn người một chút: “Cảnh trên thuyền sao, em say tàu à?”
Dung Tiêu nhìn vào đôi mắt to, trắng đen trong sáng của Cố Thiên Dữ, rõ ràng người này thật sự không hiểu: “Khạc, không phải cảnh trên thuyền, mà là cảnh giường chiếu, giường chiếu, có thể một số cảnh quay có thể dựng cảnh nhưng một số thì phải phối hợp, nếu anh ngại, em có thể chọn cái khác, không sao cả.”
Nghe câu này, phản ứng đầu tiên của Cố Thiên Dữ là từ chối, nhưng anh vẫn chưa hoàn toàn bị cảm xúc chi phối, Dung Tiêu đến bàn bạc với anh khiến anh rất tôn trọng, anh cũng thấy rõ Dung Tiêu rất thích bộ phim này, bằng không cũng không mất công đến bàn bạc.
Rõ ràng cậu vẫn nhớ lời đã nói trước đây.
“Diễn đi.”
Nghe hai chữ đó, Dung Tiêu ngẩn người một chút, rồi nói: “Anh, anh thật sự đồng ý rồi sao, em đi diễn không sao đúng không, anh không ghen à?”
“Ghen đó, cho nên anh có điều kiện, chỗ nào dựng cảnh được thì phải dựng cảnh, chỗ nào không được thì anh muốn có mặt tại hiện trường.”
Dung Tiêu không có cảm giác đặc biệt với cảnh giường chiếu, nhưng là diễn viên, thiếu thì không thực tế, hơn nữa bộ phim này để thúc đẩy mạch truyện thì rõ ràng cảnh giường chiếu rất quan trọng.
Cố Thiên Dữ đồng ý là đủ làm cậu vui, những vấn đề này trong mắt cậu hoàn toàn có thể đồng ý, hơn nữa nhìn kịch bản thì biết sau này còn có thể sửa đổi.
“Tốt, em sẽ bàn với anh Đông.”
Nghe thấy Thẩm Đông Thăng trực tiếp nhắc nhở Cố Thiên Dữ, kịch bản này là của Thẩm Đông Thăng giao cho Dung Tiêu, nghĩa là rõ ràng biết có cảnh giường chiếu mà vẫn để Dung Tiêu chọn kịch bản như vậy, ẩn ý cái gì đây, đúng là tội nghiêm trọng!!!
Vậy là trên đường Dung Tiêu đi tìm Thẩm Đông Thăng.
Thẩm Đông Thăng nhận được tin nhắn kiểu ác mộng từ ông chủ nhà mình.
Cố Thiên Dữ: “Tại sao trong kịch bản của Dung Tiêu lại có cảnh giường chiếu, trước khi đưa cho em ấy cậu không kiểm tra kỹ à?”
Nhìn thấy câu này, Thẩm Đông Thăng ngay lập tức biết chuyện gì đã xảy ra, làm diễn viên mà không diễn cảnh hôn, cảnh giường chiếu, thật sự sẽ bị loại bỏ rất nhiều vai.
Hơn nữa khi Thẩm Đông Thăng nhận kịch bản cho Dung Tiêu, thật sự không nghĩ tới chuyện Cố Thiên Dữ có ghen hay không.
Bây giờ nhìn tin nhắn này, tâm trạng Thẩm Đông Thăng rất phức tạp: yên tâm lãnh đạo, nếu ngài không muốn, lát nữa Dung Tiêu tới tôi sẽ nói là phim này tạm thời không quay được, cho cậu ấy chọn một cái khác?
Cố Thiên Dữ: “Không cần, đã thích thì để em ấy đi đóng, nhưng phải nói rõ với biên kịch, cảnh giường chiếu chỉ để câu khách phải cắt bỏ, thêm nữa, phim này khi khai máy tôi sẽ theo cùng!”
Thẩm Đông Thăng nhìn mấy chữ cuối, gần như không tin vào mắt mình.
Thẩm Đông Thăng: “Ngafi định công khai ra ngoài sao?
Cố Thiên Dữ: “Tạm thời chưa có ý định công khai, còn lại nghĩ cách!”
Một câu nói khiến Thẩm Đông Thăng vừa thở phào nhẹ nhõm vừa thêm gánh nặng.
Chỉ có điều anh ta vẫn chưa kịp ổn định tinh thần thì nghe tiếng gõ cửa, tưởng là Dung Tiêu đến, vội thu hồi tinh thần, gọi: “Vào đi.”
Cửa mở ra, chính là cô gái thường ngày phụ trách nhận các bưu kiện bước vào với một bó hoa hồng cực to.
"Anh Đông, đây là vừa mới có người đưa đến, cho Dung Tiêu."
Thẩm Đông Thăng nhìn bó hoa trong tay đối phương, ước tính cũng hơn 999 bông hồng, không phải lại là sếp nhà mình chuẩn bị bất ngờ cho vợ sao?
"Ai đưa hoa vậy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-vo-nam-thay-the-cua-ng-trum-hao-mon&chuong=68]
Thẩm Đông Thăng vừa nói vừa nhận lấy, vừa khéo nhìn thấy trên bó hoa có một chiếc thẻ phòng, cầm lên xem, bất ngờ là một chiếc thẻ phòng khách sạn.
"Là người cửa hàng hoa nói, phía kia không để lại tên."
Thẩm Đông Thăng cau mày: "Được, tôi biết rồi, phiền cô rồi."
"Không sao, anh Đông."
Sau khi đối phương đi rồi, Thẩm Đông Thăng nhìn chiếc thẻ phòng trong tay, có chút lo lắng, anh ta cảm thấy dù có là Cố Thiên Dữ muốn tạo bất ngờ cho Dung Tiêu, cũng không cần thiết đến mức gửi kèm thẻ phòng với hoa như vậy chứ?
Cố Thiên Dữ trông cũng không phải người kiểu kín đáo như vậy?
Nghĩ đi nghĩ lại, Thẩm Đông Thăng vẫn quyết định mạo hiểm hỏi thử.
Chụp một tấm ảnh bó hoa, rồi gửi cho Cố Thiên Dữ: Lãnh đạo, bó hoa này là sao?
Cố Thiên Dữ trả lời rất nhanh: Ai gửi hoa, cho ai?
Thẩm Đông Thăng nhìn câu đó, còn có gì không hiểu, vội nói: Có thể là hiểu lầm rồi.
Nhưng Cố Thiên Dữ không dễ dối gạt: Là gửi cho Dung Tiêu, người đó là ai?
Thẩm Đông Thăng đành phải chụp thẻ phòng gửi cho Cố Thiên Dữ: Không có tên, chỉ có một chiếc thẻ phòng, có thể là trò đùa?
Cố Thiên Dữ: ...Cậu làm môi giới bao năm, có phải quá ngây thơ không, xử lý hoa đi, đừng để Dung Tiêu thấy.
Nói xong câu đó, Thẩm Đông Thăng nhìn vào lời nhắn trên WeChat hiện lên "Đối phương đang nhập tin..."
Rõ ràng Cố Thiên Dữ vẫn còn điều muốn nói.
Cố Thiên Dữ: Lát nữa tôi sẽ cho người gửi lại một bó hoa khác.
Thẩm Đông Thăng: ...Được, lãnh đạo, hoa này tôi sẽ vứt ngay bây giờ.
Cố Thiên Dữ: Ừ, lần sau có cái gì kiểu này thì trực tiếp từ chối, đừng để một đống đồ lằng nhằng, cũng mang đến trước mặt em ấy.
Ý là ngoài tôi ra, người khác gửi đều là những thứ linh tinh.
Thẩm Đông Thăng đặt điện thoại xuống, nhìn bó hồng to tướng kia, bạn bảo anh ấy nên vứt đâu đây?
Cuối cùng không còn cách nào khác, chỉ đành vứt vào thùng rác trong nhà vệ sinh, một bó hoa ném vào, thùng rác còn đầy tràn ra.
Vứt hoa xong, Thẩm Đông Thăng trở lại văn phòng thì thấy Dung Tiêu đã đến.
Lúc này vừa cởi áo khoác, quay người thấy anh về liền không nhịn được nói: "Anh Đông, phòng anh sao thơm thế, có xịt nước hoa à?"
"...Có thể là mấy người dọn vệ sinh đổi loại dung dịch khử trùng mới, hehe, kịch bản xem thế nào rồi, chọn xong chưa?" Thẩm Đông Thăng giả vờ tự nhiên ngồi xuống, rót cho mình một cốc trà, trấn an tinh thần.
Dung Tiêu không nghi ngờ lời Thẩm Đông Thăng, lại nghe nhắc đến chuyện kịch bản, liền nói thẳng: "Chọn rồi, chính là ‘Nắng Ấm’ mà trước đây anh cũng đã xem. Em thấy vai A Hạ rất có chiều sâu và sinh động, nếu diễn tốt chắc chắn sẽ rất nổi bật."
"Đã quyết rồi, không cân nhắc lại sao, trong đó khá nhiều cảnh mập mờ, em có nói với Cố tiên sinh chưa, ảnh có phiền không?" Nghĩ tới lúc Dung Tiêu quay phim, Cố Thiên Dư cũng phải có mặt tại hiện trường, Thẩm Đông Thăng cảm thấy cảnh tượng này quá ác liệt, bản thân anh còn hối hận sao trước đó lại chọn cuốn này cho Dung Tiêu.
Không biết khuyên có kịp hay không.
Rõ ràng là hơi muộn rồi, bởi vì Dung Tiêu mỉm cười mở lời: "Đang định nói với anh Đông đây, nhà em đồng ý rồi, nhưng có một yêu cầu, em nghĩ cũng không khó đồng ý, là khi quay phim, anh ấy muốn đi cùng, nên còn phiền anh Đông giúp sắp xếp một danh phận."
Nghe vậy, Thẩm Đông Thăng ngay lập tức thấy đại boss nhà mình thật sự không làm màu chút nào.
Nói gì thì nói, thật thẳng thắn.
Nhìn Dung Tiêu cười tủm tỉm, Thẩm Đông Thăng làm sao không đồng ý: "Được, chuyện nhỏ này anh có thể giải quyết, nhưng sau khi vào đoàn phim, hai người nếu không muốn lộ diện thì vẫn phải giữ kín đáo."
"Anh Đông yên tâm, chúng em tuyệt đối chú ý." Dung Tiêu nói còn không quên đập ngực đảm bảo.
Thẩm Đông Thăng chỉ thấy, tin họ là chuyện hiếm có.
Đang chuẩn bị nói chuyện về kịch bản với Dung Tiêu thì nghe tiếng gõ cửa, Thẩm Đông Thăng gọi một tiếng: "Vào đi."
Thấy cô gái từng gửi hoa trước đó cầm một bó hoa xanh lớn bước vào: "Anh Đông, đây lại là..."
"À, bó hoa này chắc là fan gửi cho Dung Tiêu đúng không, được rồi, phiền cô quá, cảm ơn nhé!" Thẩm Đông Thăng chưa để đối phương nói hết đã nhận bó hoa, tiện gửi cô gái ra ngoài, rồi quay sang nói: "Fan em này thật hào phóng, hoa xanh ướp tử, phải bao nhiêu nhỉ, 999 bông, anh xem danh thiếp một chút."
Đứng bên cạnh, Dung Tiêu cũng hơi ngạc nhiên, không ngờ fan lại tặng cậu cả bó hoa xanh ướp tử lớn như vậy, giàu quá nhỉ?
Vì đột nhiên thấy bó hoa to thế, Dung Tiêu hoàn toàn không chú ý đến diễn xuất phô trương của Thẩm Đông Thăng.
Thẩm Đông Thăng cầm lấy tấm danh thiếp, giả vờ xem qua một lượt, sau đó làm bộ phóng đại cho hoa vào lòng Dung Tiêu: "Em tự xem đi, tình cảm bộc lộ đến cả anh cũng được chứng kiến, haha!"
Dung Tiêu nhìn anh hơi nghi hoặc, đặt hoa lên bàn, cầm tấm danh thiếp trên đó đọc thấy viết: "Làm việc vất vả, tặng cậu bé lớn dễ thương nhất Tieeu Tiêu của anh, Cố tiên sinh."
Dung Tiêu không ngờ Cố Thiên Dữ lại làm chuyện này, ngay lập tức cong mắt, quay sang đối diện ánh mắt Thẩm Đông Thăng, khẽ ho một tiếng: "Em cũng không ngờ ảnh lại như vậy, hoàn toàn là bất ngờ."
Rõ ràng Dung Tiêu chưa quên, ngay khoảnh khắc trước đó mới hứa với Thẩm Đông Thăng sẽ giữ kín, vậy mà bị đấm vào mặt nhanh thế!
"Việc này xảy ra nhiều lần, Dung Tiêu coi như chuẩn bị bị lộ thân đi." Thẩm Đông Thăng rất không muốn thừa nhận, bản thân đã bị bắt ăn cảnh "cẩu lương" cả buổi sáng.
"Em sẽ về nói với anh ấy, lần sau đừng như vậy nữa."
Thẩm Đông Thăng hừ một tiếng: "Chúng ta nói về bộ phim này đi, đạo diễn là đạo diễn Vệ của chúng ta, tên đầy đủ là Vệ Trọng, năm nay hơn 30 tuổi, chuyên tâm làm phim nghệ thuật, phim ‘Sơn Lý Hồng’ ra mắt năm ngoái là tác phẩm của anh ấy. Nhưng tiếc là phim đó cuối cùng không đoạt giải. ‘Nắng Ấm’ này đạo diễn Vệ muốn nhắm tới giải Kim Kê và Kim Sư vào tháng 8, 9 năm sau, chưa nói có đoạt giải hay không, chỉ cần vào vòng chung kết cũng đã có lợi rất lớn cho sự phát triển tương lai của em. Hơn nữa đây là phim do chính chỗ chúng ta làm, chắc chắn sẽ được hỗ trợ mạnh mẽ."
Dung Tiêu gật đầu: "Nghe thật hấp dẫn, em sẽ diễn tốt, khi nào đi thử vai?"
"Không cần, vai của em đã được quyết định nội bộ rồi." Thẩm Đông Thăng nói câu đó với giọng rất tự nhiên, rõ ràng không thấy việc này có gì sai.
Chưa bàn tới danh tiếng của anh ta, chỉ riêng sức thu hút gần đây của Dung Tiêu, diễn vai này cũng đủ.
Dung Tiêu hơi ngạc nhiên, cười nói: "Đi cửa sau như thế thật sự ổn sao, người khác không nghĩ em dựa vào anh thăng để lên sao?"
"Vậy thì em cố gắng diễn thật tốt." Dù nói vậy, Thẩm Đông Thăng vẫn an ủi: "Đây là phim của chỗ chúng ta, đương nhiên phải ưu tiên nội bộ, hơn nữa trong giới, nhân vật diễn được phim này vốn không nhiều, theo độ nổi tiếng hiện tại, em và Tần Lộc đều phù hợp, nhưng Tần Lộc không phải người của chúng ta, nên chốt lại là em. Nhưng nói trước, đạo diễn Vệ tuy còn trẻ, nhưng đạo diễn nào cũng khó tính, nếu em diễn không tốt bị mắng đừng có mà về đây than phiền với anh!"
"Em biết rồi, nhưng lần này thù lao bao nhiêu, lần trước anh nói em tăng giá rồi."
Dung Tiêu đôi mắt đào hoa tươi đẹp đầy hy vọng.
Thẩm Đông Thăng cười đứng dậy lấy hợp đồng trên bàn đưa: "Phim này em đơn phương được 8 triệu sau thuế, vui không?"
Dung Tiêu giật mình, vội mở hợp đồng xem: "Tăng nhiều vậy, có được không?"
"Em là diễn viên chính, em nghĩ sao?" Thẩm Đông Thăng nói rồi đưa cây bút cho Dung Tiêu: "Xem xong ký, rồi về nghiên cứu kỹ kịch bản, dự kiến vài ngày nữa là vào đoàn. Hiện tại ngoài tập cuối ‘Sinh Hoạt Đại Khiêu Chiến’ còn phải quay, cũng không còn lịch trình nào khác nữa, thời gian còn lại tôi không định nhận thêm gì mới, cậu yên tâm quay bộ phim này, dùng tác phẩm nói chuyện. Năm nay em được quảng bá đủ rồi, mấy tháng quay phim cũng không thiếu thời gian trống, ‘Tiên Đồ’ sắp chiếu, ‘Sinh Hoạt Đại Khiêu Chiến’ mỗi tuần một tập, quảng cáo hợp tác với CL chạy đi chạy lại trên các kênh truyền hình, truyền thông mạnh, còn cả các hoạt động từ thiện nữa, thế là đủ để em nhận được sự chú ý rồi."
"Ừ, được." Dung Tiêu gật đầu, hoàn toàn đồng ý với cách sắp xếp hợp lý của Thẩm Đông Thăng.
Nhưng Thẩm Đông Thăng nói xong, đột nhiên rút ra một quyển sổ nhỏ, lật ra: "Anh thấy hình như quên ghi chú gì, giờ đầu óc không được lắm. Còn có Trương Hạ Doãn cuối năm có một đêm nhạc cá nhân ở sân vận động, em phải đi làm khách mời, có tài lẻ gì thì tốt, không có tao sẽ sắp xếp cho em một giáo viên để học trước."
"Cuối năm phim này xong chưa?"
"Nếu thuận lợi, đóng máy giữa tháng 1, đêm nhạc cá nhân Trương Hạ Doãn là ngày 30/1."
Dung Tiêu gật đầu: "Trước kia em từng làm DJ ở bạc, cái đó có được coi là tài lẻ không, nếu không được thì em còn chơi đàn cũng được."
Thẩm Đông Thăng không ngờ Dung Tiêu thật sự biết chơi: "Em nói là đàn gì?"
"Đàn cổ cầm." Dung Tiêu nói xong thấy Thẩm Đông Thăng bất ngờ, cậu cười nhẹ: "Ngạc nhiên vậy sao?"
"Không, anh thật sự không ngờ em còn chơi thứ đó, nhưng Trương Hạ Doãn hình như không có bài hát phong cách cổ trang nào hợp với em, được rồi, anh ghi lại rồi, xem sao, còn thời gian mà."
"Được." Dung Tiêu gật đầu: "Thế anh Đông anh không bận, lát nữa em về luôn, đặt lịch vào đoàn thì báo em."
"Ừ, được, anh sẽ cho Từ Mộc đưa em."
"Không cần, em tự gọi xe, anh bảo anh Từ và chị San San về trước đi." Dù nói sẽ về nhà, thật ra giờ này trong lòng Dung Tiêu không hề muốn về, nhìn thấy bó hoa xanh ướp tử liền muốn bay ngay đến bên người đàn ông.
Vậy nên cậu dự định đến công ty Cố thị để làm cho đối phương bất ngờ.
Khi ra cửa, lấy một bông hoa từ bó đó, Thẩm Đông Thăng thấy cậu cầm một bông, không khỏi hỏi: "Hay để anh bảo họ gửi hoa về nhà cho em?"
"Không cần, để ở đây cũng đẹp mà!" Dung Tiêu nói rồi vẫy tay, đội mũ khẩu trang, rời khỏi công ty.
Phía Cố Thiên Dữ sau khi thấy chiếc thẻ phòng đó, ngồi không yên, không tận mắt nhìn người đó một lần, bản thân cảm giác không thể an tâm làm việc.
Dẫn theo trợ lý Trần Vân Hách, trực tiếp đến một khách sạn hạng sang tên là Lam Quạ do công ty Cố thị quản lý.
Vì không báo trước cho cấp trên bên đó, Cố Thiên Dữ đến bất ngờ khiến người trên bị động.
Ném điện thoại lên bàn làm việc của người phụ trách: "Tra thông tin đối phương."
Người phụ trách tay ra mồ hôi, không dám chậm trễ, vội cho người tra cứu khách hàng thuê phòng vip này.
Cố Thiên Dữ nghĩ đối phương dám chọn khách sạn của Cố thị để tiếp cận vợ mình, rõ ràng là nhắm vào anh, nên nếu không cho đối phương chút mặt mũi thì thật bất công với những chuyện đang diễn ra.
Rất nhanh, Cố Thiên Dữ có được thông tin đối phương, là thái tử thứ hai nhà Thẩm, Thẩm Giác?
Cố Thiên Dữ kỹ lưỡng suy nghĩ thời gian qua, có hợp tác hoặc tiếp xúc với nhà Thẩm không.
Nhưng suy đi nghĩ lại kỹ càng, dù có hợp tác, cũng khá suôn sẻ, chưa từng xảy ra chuyện khó chịu gì, nên ý đồ của đối phương khiến anh hơi không hiểu.
Nhưng không sao, mình đã đến đây, không lý do gì không gặp đối phương.
Trực tiếp cho khách sạn gọi điện cho Thẩm Giác, nói người hắn chờ đã đến.
Quả nhiên đối phương vừa nghe, liền bảo qua ngay trong điện thoại.
Cố Thiên Dữ rời văn phòng người phụ trách, cầm thẻ phòng trực tiếp đến căn phòng đó chờ.
Trần Vân Hách sau khi Cố Thiên Dữ đi rồi nói với người phụ trách: "Hôm nay Cố tổng chỉ kiểm tra tạm thời thôi."
"Vâng, vâng, tôi biết." Đối phương rõ ràng cũng là người thông minh.
Thẩm Giác không để Cố Thiên Dữ đợi lâu, trong lòng thầm nghĩ tên Dung Tiêu đó thật là con ghẻ nhỏ, còn đòi lại cây cầu với hắn, lại còn tìm người nói với hắn rằng mình không phải loại người đó, thế mà chẳng phải nhanh chóng lộ nguyên hình sao!
Mang trong lòng sự vui mừng pha chút hồi hộp, Thẩm Giác mở cửa, kết quả là đối diện với Cố Thiên Dữ đang ngồi trên ghế.
Hai người nhìn nhau, Thẩm Giác lập tức cảm nhận được từ đối phương loại khí chất duy nhất của người đứng đầu.
Loại khí này hắn chỉ từng cảm thấy trên người ba mình, nhưng khí chất trên người đối phương lại khác với ba hắn.
Ba hắn là kết quả của nhiều năm phấn đấu mới hình thành, còn người này dường như bẩm sinh đã sở hữu khí trường như vậy.
Chốc lát Thẩm Giác hơi chột dạ, nhưng Trần Vân Hấp đã tiến đến, giúp hắn đóng cửa phòng phía sau: "Thẩm tiên sinh, chúng tôi Cố tiên sinh đã đợi ngài khá lâu rồi."
Họ Cố?
Thẩm Giác trong lòng giật mình, chẳng lẽ là vị Cố đó?
"Trông cậu có vẻ rất ngạc nhiên sao?" Cố Thiên Dữ nhướng mày, ánh mắt đen láy nhìn thanh niên đứng đó đầy khinh bỉ.
Ba và anh trai Thẩm Giác anh đều từng tiếp xúc, hoàn toàn không giống cảm giác phô trương hợm hĩnh như Thẩm Giác.
Trước khi thấy Thẩm Giác, anh còn lầm tưởng nhà Thẩm có điều gì không hài lòng với mình, nhưng khi gặp người này rồi, mới biết đối phương chỉ đơn giản là thích Dung Tiêu mà thôi.
Nếu có ý kiến với anh, anh còn có thể chịu đựng, nhưng đụng đến phần ăn của anh thì tuyệt đối không chịu nổi.
"Cố, Cố tiên sinh, có phải đây là sự hiểu lầm gì không?"
Tác giả muốn nói: Xin mọi người hãy nhớ theo dõi~~~ Mong nhận được sự ủng hộ~~~
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận