Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Người Đẹp Ốm Yếu Và Chàng Vệ Sĩ Trúc Mã Của Cậu

Chương 1.1: Vừa Sống Lại Trong Truyện Đã Bị Thanh Mai Trúc Mã Quấn Lấy Không Buông

Ngày cập nhật : 2025-07-11 22:55:06

"Đá bóng qua cho tớ."

Đầu óc Thịnh Gia Nam choáng váng, khi ý thức cậu dần trở lại thì điều đầu tiên cậu nghe thấy là giọng nói của một cậu bé. Cậu đang cảm thấy khó hiểu, ngơ ngác mở mắt ra thì thấy trước mặt là một quảng trường, xung quanh là tiếng trẻ con nô đùa.

Thịnh Gia Nam có chút bối rối, không phải mình đã chết rồi à? Đây là đâu? Cậu đang mơ hả?

Trước khi cậu kịp nghĩ gì thêm, Thịnh Gia Nam đã nhìn thấy một quả bóng bay thẳng về phía mình. Cậu vừa mới tỉnh dậy, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng, theo bản năng nhắm mắt lại.

Nỗi đau vẫn chưa ập tới.

Thịnh Gia Nam thầm nghĩ quả nhiên là cậu đã chết.

Mặt trời chiếu vào một bên mặt, sưởi ấm làn da của cậu.

Thịnh Gia Nam lại từ từ mở mắt ra, chỉ thấy từ trong ánh sáng hắt ra từ những kẽ lá, một cậu nhóc đẹp trai đang đứng đó nghiêm nghị dang cánh tay ra.

Một quả bóng lăn dưới chân đứa nhỏ.

"Giang Trì." Đứa nhỏ lạnh nhạt giới thiệu.

Thịnh Gia Nam choáng váng. Cuối cùng cậu cũng biết tại sao khung cảnh trước mặt thoạt nhìn lại có vẻ quen thuộc. Bởi vì đây là cảnh đầu tiên trong cuốn tiểu thuyết đam mỹ mà cậu đọc trước khi chết, nhân vật chính công trong đó tên là Giang Trì.

Mà cái người đang ngồi xổm dưới đất này…

Là pháo hôi lớn lên cùng Giang Trì hơn mười năm, cùng tên cùng họ với Thịnh Gia Nam, sớm muộn gì cũng sẽ chết vì bệnh tật.

Chẳng lẽ cậu đã trọng sinh? Đã vậy còn xuyên vào một cuốn tiểu thuyết đam mỹ?

Khi Thịnh Gia Nam nhận được cuốn tiểu thuyết, cuốn tiểu thuyết này đã rách nát và thiếu nhiều trang nên không hoàn chỉnh. Nội dung cũng mơ hồ, điều duy nhất rõ ràng là tuyến tình cảm của ba nhân vật.

Sau sự kiện này, nhân vật chính công đã trở thành bạn tốt với pháo hôi trúc mã. Giang Trì cũng rất tự giác làm vệ sĩ cho pháo hôi ốm yếu luôn bị bắt nạt. Hai người cùng nhau lớn lên, như hình với bóng, không thể tách rời.

Nói một cách logic, một tình bạn quý giá và hiếm có như vậy nên tồn tại suốt đời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-ep-m-yeu-va-chang-ve-si-truc-ma-cua-cau&chuong=1]

Nhưng không thắng nổi một cuốn tiểu thuyết đam mỹ tên là [Không thể đánh bại thiên hàng trúc mã].

Số phận đã định sẵn là điều phi lý nhất.

Trong mười mấy năm qua, Giang Trì luôn chăm sóc, cưng chiều cậu pháo hôi này. điều này khiến trái tim cậu ta rung động, chua xót tương tư người ta. Mà Giang Trì vẫn luôn là một người thấy người đồng tính là né xa ba mét, một thẳng nam sắt thép chính hiệu.

Vì vậy, hắn không hề biết tâm ý của pháo hôi.

Nhưng một khi nhân vật chính thụ xuất hiện thì Giang Trì từ một thẳng nam sắt thép ngay lập tức cong thành một góc vuông. Sau đó, hắn kiên trì theo đuổi nhân vật chính thụ, như thể hắn đã hoàn toàn biến thành một người khác.

Mà vị pháo hôi này là trúc mã cùng lớn lên với chính công, từ bé đã có mối quan hệ mật thiết với nhân vật chính công. Chính vì vậy, cậu ta đã bị người thân và bạn bè của nhân vật chính thụ hành hạ, ngược đãi. Đến khi sắp chết vì bệnh cậu ta cũng không chờ được Giang Trì ngoảnh đầu nhìn mình, một cái kết khiến người ta cảm thấy thương cảm.

Lúc đó, Thịnh Gia Nam cảm thấy tiếc cho cậu trúc mã này. Rõ ràng là bảo bối mà Giang Trì nắm trong lòng bàn tay nâng niu, không ai khác có thể chạm vào, rốt cuộc sao khi cậu ta bị bệnh lại không biết, không quan tâm?

[Có lẽ vì đây là một cuốn tiểu thuyết.] Thịnh Gia Nam thầm nghĩ: [Chỉ cần tác giả muốn liền khiến cuộc đời của một người đàn ông sẽ phải bi thảm cả đời, bất kể logic và hành vi có bất đồng hay không.]

Nhưng lần này thì khác, Thịnh Gia Nam đến đây là nhờ trọng sinh, cậu có một khát khao được sống và sẽ không bao giờ để người khác quyết định cuộc sống của mình.

Ở kiếp trước, bố mẹ của Thịnh Gia Nam đều không yêu thương cậu, chưa đầy mười tám tuổi thì cậu đã chết vì bệnh. Vì số phận đã cho cậu một cơ hội được trọng sinh, lần này cậu muốn sống một cuộc sống khỏe mạnh, hòa thuận với bố mẹ mới và chăm chỉ học tập sau đó vào một trường đại học tốt, tìm một công việc tốt, giúp đỡ những người già, người nghèo. Thay cậu nhóc đáng thương này nhìn về tương lai tươi đẹp.

Bây giờ cậu đã biết trước cái kết, nhất định phải cố gắng tránh bi kịch xảy ra. Tuyệt đối không được giẫm lên vết xe đổ của pháo hôi.

"Tôi tên là Thịnh Gia Nam." Thịnh Gia Nam tự giới thiệu với cậu bé trước mặt.

Có lẽ là bởi vì vóc dáng của một con ma ốm nên giọng nói cậu cũng rất mềm mại khiến người ta có cảm giác muốn che chở.

Đúng lúc này, từ bên cạnh truyền đến một giọng nữ nhẹ nhàng: "Nam Nam, về nhà ăn cơm đi. Ba mua cho con món sườn mà con thích nhất đó."

Lúc này mặt trời chói chang, xung quanh rộn rã tiếng cười.

Mọi thứ chỉ mới bắt đầu.

"Điểm đến tiếp theo là đại học Hạ."

Thịnh Gia Nam vừa ngủ gật được một tí. Sau khi nghe thấy tiếng xe buýt thông báo, lông mi khẽ run lên, mơ mơ màng màng tỉnh dậy.

Lại nằm mơ, mấy năm nay Thịnh Gia Nam thường xuyên mơ thấy cảnh cậu và Giang Trì gặp nhau, trong tiềm thức dường như luôn cảnh báo cậu để cậu không lặp lại những sai lầm tương tự.

Thịnh Gia Nam ngước mắt lên nhìn ra ngoài cửa sổ.

Xe giảm tốc độ, chậm rãi đi qua gốc cây si trước cổng trường, qua ánh sáng loang lổ giữa bóng cây, cậu nhìn thấy một nam sinh đang đứng ở cổng trường.

Nam sinh này cao và chân dài, ăn mặc giản dị và bảnh bao, lúc này đang cúi đầu nhắn tin, trông như đang đợi ai đó. Trong lúc này, ánh mắt của bao nam sinh và nữ sinh xung quanh đổ dồn về phía hắn nhưng hắn đều làm ngơ.

Thịnh Gia Nam gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ đẹp trai của Giang Trì đang nhíu mày.

Khi Giang Trì ngẩng đầu lên, điện thoại của Thịnh Gia Nam rung lên hai lần. Cậu cúi đầu vuốt màn hình khóa, xe mới chậm rãi dừng lại.

[Giang Trì: Xe khởi hành lúc 1:30. Bây giờ đã là 2:00. Tài xế lái xe kiểu gì vậy?]

[Giang Trì: Tôi muốn khiếu nại!!!]

Chỉ cần là chuyện liên quan đến cậu, Giang Trì luôn làm ầm lên, còn Thịnh Gia Nam thì đã sớm quen với chuyện này.

Nhanh thôi có thể gặp nhau rồi, cậu không vội trả lời tin nhắn, chậm rãi xuống xe.

Lúc Thịnh Gia Nam đang đi về phía Giang Trì, phía sau đột nhiên có người vỗ vai cậu.

Thịnh Gia Nam quay đầu lại thì nhìn thấy một nam sinh cao lớn với làn da màu lúa mạch.

Đối phương nhìn thấy mặt cậu, không khỏi nhướng mày, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, giải thích chủ ý: "Đàn anh, thật trùng hợp, anh có nhớ em không? Em là Sầm Tấn. Lúc trước khi anh đang ở sân bóng rổ đợi Giang Trì, chúng ta có nói chuyện với nhau. Em ngồi chung một xe buýt với anh, cách đây mấy trạm em mới lên xe, không biết anh có nhìn thấy em không?"

Nam sinh kia dừng lại một lúc, Thịnh Gia Nam gật đầu như một phép lịch sự.

Thật ra cậu không nhìn thấy, cũng chưa từng để ý xung quanh. Huống hồ trên đường đi phần lớn thời gian, cậu chỉ ngồi tán gẫu với Giang Trì, hắn nói muốn đi đón cậu, kêu cậu đi taxi, hỏi cậu tại sao không đưa hắn về nhà cùng và nhiều chuyện nữa. Cho nên cậu không có hơi sức quan tâm mấy chuyện khác.

Khi Sầm Tấn bước vào cổng trường, cậu ta đã chú ý đến Thịnh Gia Nam.

Không chỉ có cậu ta, Thịnh Gia Nam cũng là người cả diện mạo và khí chất đều có, là một người có vẻ ngoài lạnh lùng nổi tiếng của trường, khuôn mặt tuấn tú không chê vào đâu được, khí chất hiếm thấy, cả người toát ra vẻ lạnh lùng cự tuyệt người khác tới gần.

Nhưng trên thực tế, cậu không phải người đối với ai cũng thờ ơ, vẫn duy trì các mối quan hệ phù hợp với mọi người, ngoại trừ Giang Trì.

Hầu như mọi đặc điểm trên người Thịnh Gia Nam đều thu hút Sầm Tấn một cách hoàn hảo. Nếu có thể đi cùng với Thịnh Gia Nam, Sầm Tấn gần như có thể tưởng tượng được rằng anh sẽ được nở mày nở mặt như thế nào. Chỉ là đối phương luôn có ai đó đi theo, người đó giống như một con chó săn ngăn cản mọi vệ tinh bay quanh người Thịnh Gia Nam. Cho nên anh chưa bao giờ có cơ hội để xin thông tin liên lạc.

Hôm nay thực sự là một may mắn lớn, vừa ra khỏi khách sạn cậu ta đã gặp được Thịnh Gia Nam đang đi một mình. Đây là một điều hiếm thấy.

Nhìn thấy Thịnh Gia Nam gật đầu, hai mắt Sầm Tấn sáng lên, cậu ta đột nhiên cảm giác được mình dường như có chút sức hấp dẫn, giọng điệu mang theo chút tự tin: "Đàn anh, em biết anh cũng giống như em."

Thịnh Gia Nam dừng lại, nhìn cậu ta, trong mắt lộ ra một chút khó hiểu.

"Anh và em, chúng ta giống nhau." Sầm Tấn nói lại lần nữa, giọng điệu rất kiên quyết, trong lời nói đầy ẩn ý: ​​"Đàn anh, tốt hơn hết là không nên dành thời gian cho người không hiểu mình mỗi ngày. Hãy chơi với em, em có thể cho anh gặp những người giống chúng ta. Anh ấy không hiểu anh nhưng em thì hiểu tất cả mọi thứ. "

Nhìn thấy Thịnh Gia Nam mặt im lặng, Sầm Tấn nghĩ rằng có lẽ cậu đang xúc động nhưng lại xấu hổ không dám bày tỏ. Nói cho cùng, Thịnh Gia Nam có tính cách hướng nội, thoạt nhìn có vẻ nhàm chán nhưng có chàng trai nào mà lại không muốn tìm người giống mình?

Sầm Tấn có chút tự tin, cầm điện thoại lên lắc lắc: "Thế nào, đàn anh, thêm WeChat không?"

"Chẳng ra gì."

Đúng lúc này, một giọng nói dễ chịu nhưng lãnh đạm vang lên sau lưng.

Thịnh Gia Nam nghiêng đầu nhìn, quả nhiên thấy Giang Trì đang lạnh lùng đứng bên cạnh, giống như tuyên bố chủ quyền, hắn khoác một cánh tay lên vai cậu.

Toàn bộ trường đại học Hạ đều biết rằng hai người họ có quan hệ rất tốt, tốt đến mức gần như không thể tách rời ngoại trừ trong ở lớp, họ là một cặp anh em tốt nổi tiếng. Không ai có thể chen chân vào.

Nhưng vẫn luôn có người không biết điều, Giang Trì lạnh lùng nhìn Sầm Tấn.

Đương nhiên Sầm Tấn cũng biết chuyện này, thỉnh thoảng anh sẽ cùng Giang Trì chơi bóng, mỗi khi nghỉ giải lao đều có thể nghe thấy đối phương nói không chơi nữa, hắn chuẩn bị đi đón Thịnh Gia Nam. Có vẻ như chơi chỉ là một công cụ để câu giờ để chờ Thịnh Gia Nam.

Khi hai người ở cùng nhau thì như cặp song sinh dính liền, cậu ta thấy Giang Trì nóng lòng muốn cho Thịnh Gia Nam uống nước, chả trách bên ngoài có đủ loại tin đồn.

Nếu Sầm Tấn không cố ý quan sát một lúc và tình cờ nghe thấy Thịnh Gia Nam giải thích với những người khác rằng họ chỉ là bạn thân của nhau thì cậu ta sẽ nghi ngờ rằng đây là chuyện tình thú của hai người, cố tình thể hiện ra ngoài.

Tuy nhiên, một số người là thẳng nam thực sự rất thoải mái thể hiện mấy chuyện gần gũi thế này ra ngoài, còn những người đồng tính thì luôn cảm thấy xấu hổ về bản thân.

Sầm Tấn nhìn Giang Trì, mặt không biểu cảm nói: "Hình như không có liên quan gì đến anh, đàn anh Giang."

Giang Trì nhếch mép như vừa nghe thấy một câu chuyện cười, hỏi ngược lại: "Không liên quan gì đến tôi? Toàn bộ Đại học Hạ này đều biết chuyện của Thịnh Gia Nam là chuyện của tôi, cậu không biết à?"

Sầm Tấn cũng cười: "Cho dù có quan hệ tốt, đàn anh Giang cũng không nên quan tâm đến chuyện tự do kết bạn của đàn anh Thịnh, đúng không? Dù sao thì dù thân nhau đến mấy, sớm muộn gì cũng phải chia xa."

Sau khi dừng lại một chút, anh liếc nhìn Thịnh Gia Nam, nói đầy ẩn ý: "Đàn anh Thịnh sẽ có những người bạn mới và... người yêu đồng giới của mình."

Ánh mắt Thịnh Gia Nam hơi lay động, nhìn Giang Trì.

Quả nhiên thấy vẻ mặt hắn ngưng lại, trong mắt hắn hiện lên một tia buồn rầu mà chỉ hắn mới có thể cảm nhận được.

Đối với việc Thịnh Gia Nam phải yêu đương trong tương lai. Hơn nữa, chắc chắn sẽ thân cận với một người khác, Giang Trì thật sự không nghĩ ra phương pháp giải quyết chuyện này.

"Không phải chuyện của cậu." Giang Trì cười nhẹ, trên mặt lộ ra có phần khinh thường: "Chọn bạn mà chơi. Phong cách vô kỷ luật thường ngày của cậu không xứng làm bạn với Thịnh Gia Nam."

Nghe hắn nói, Thịnh Gia Nam đột nhiên nhớ ra cậu đã từng nghe hắn nói những lời này với một thanh niên tên Lăng Mạc.

Xem ra cậu ta thường chơi bóng rổ với Giang Trì, có rất nhiều nam nữ cùng chơi với cậu ta, đời tư của cậu ta rất hỗn loạn. Bởi vì trước đây cậu thường nghe đội bóng rổ nhắc đến tên cậu ta, nghe nói là từng có mâu thuẫn với Giang Trì.

Sầm Tấn không thể phản bác những lời này, cậu ta nhìn chằm chằm Giang Trì một lúc lâu. Phải thừa nhận rằng, về phương diện này so với Sầm Tấn thì Giang Trì có áp lực nhất định về chiều cao cũng như khí thế.

Sầm Tấn nuốt nước miếng, quay mặt sang chỗ khác, quay sang Thịnh Gia Nam, nháy mắt với cậu: "Tin em đi đàn anh, cho dù quá khứ của em có như thế nào đi chăng nữa thì hiện tại em tuyệt đối chân thành với anh. Làm bạn với em nhé!"

Bình Luận

0 Thảo luận