"Cho tôi vào." Yến Tố la lối ngoài cửa.
Cái tên lăng nhăng này có chút bạo lực, Yến Tố ngồi ngoài cửa tự kiểm điểm bản thân, dù sao cũng là hotboy kiêm đại ca trường, đẹp trai, đánh nhau giỏi, vậy mà lại bị đánh, bị đuổi ra khỏi phòng.
"Cho tôi vào, có gì thì nói chuyện đàng hoàng." Yến Tố gọi ngoài cửa.
Người bên trong không hề động đậy.
"Em là trái tim bé nhỏ của anh, yêu em bao nhiêu cũng không đủ..." Yến Tố gào thét hát bên ngoài nhà Hứa Xương Bồ.
Hứa Xương Bồ nằm trên giường bịt tai, phiền chết đi được, tên này ồn ào thật.
Lúc này, một bà dì hàng xóm của Hứa Xương Bồ bực bội mở cửa, nói bằng giọng địa phương chuẩn của thành phố W: "Cãi nhau cái gì mà cãi nhau, nửa đêm không ngủ, bị bệnh à, tôi sẽ tố cáo cậu làm phiền dân đấy."
Rầm— tiếng đóng cửa nặng nề từ nhà hàng xóm.
"Mặt trời lên anh trèo lên dốc, trèo lên sườn núi anh ngắm Đại Phật..."
"Chỉ vì em quá đẹp—"
"Nhìn kìa, vó sắt dồn dập, giẫm nát vạn dặm sông núi, anh thực sự muốn sống thêm năm trăm năm nữa..."
"Sống cái con khỉ nhà mày, thằng ranh con nào..." Một ông lão ở tầng dưới không chịu nổi nữa, vừa ra khỏi thang máy đã bắt đầu chửi bới.
Hứa Xương Bồ nghe trong phòng, thực sự không chịu nổi nữa, cứ thế này, cậu sẽ bị hàng xóm trên dưới trái phải khiếu nại, cậu không muốn ngày mai bị ban quản lý tìm đến.
Cậu mở cửa.
Vừa mở cửa, ông lão chửi bới kia hung dữ nói: "Nửa đêm không ngủ..."
Hứa Xương Bồ vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi, chúng cháu biết lỗi rồi, thực sự xin lỗi, đảm bảo sẽ không làm phiền ông nữa. Thực sự rất xin lỗi."
Ông lão vốn định nổi giận, nhưng thấy Hứa Xương Bồ cứ xin lỗi mãi, liền nói: "Nửa đêm rồi, nghỉ ngơi cho tốt đi."
Hứa Xương Bồ xin lỗi: "Vâng, xin lỗi ạ, thực sự xin lỗi."
Vừa nói, cậu vừa kéo Yến Tố vào nhà nói: "Ngủ sofa đi."
Yến Tố đưa tay vặn tay nắm cửa: "Thiếu gia đây chưa bao giờ ngủ sofa, tôi thà ra ngoài hát còn hơn."
Hứa Xương Bồ không còn cách nào, Yến Tố gây chuyện, ngày mai ban quản lý tìm đến, cậu lại phải gánh tội.
Cậu chỉ có thể thỏa hiệp nói: "Vậy anh ngủ giường, tôi ngủ sofa. Như vậy được chứ?"
Yến Tố nói: "Đừng mà, ngủ sofa dễ bị vẹo cổ, giường cậu lớn thế, có thể ngủ chung mà, đâu phải chưa từng ngủ chung."
Hứa Xương Bồ nghiến răng, mặt đỏ bừng: "Im đi."
Yến Tố kéo Hứa Xương Bồ: "Nhanh lên, không ngủ nữa, sáng mai chắc chắn sẽ muộn giờ tự học."
Hứa Xương Bồ hơi bực mình nói với Yến Tố: "Đừng chạm vào tôi."
Yến Tố giơ hai tay lên, khinh thường khiêu khích nhìn Hứa Xương Bồ một cái: "Đâu phải chưa từng chạm vào, cậu thật sự nghĩ tôi muốn ăn cỏ cũ sao? Cậu nghĩ nhiều quá rồi. Nếu không phải nhà cậu chỉ có một cái giường, cậu có khóc lóc cầu xin tôi ngủ cùng, tôi cũng lười để ý đến cậu. Cậu yên tâm, tối nay nếu tôi chạm vào cậu một cái, tôi là chó."
Hứa Xương Bồ nghĩ đi nghĩ lại cũng không còn cách nào khác, đành lặng lẽ trèo lên giường, Yến Tố quả thật không chạm vào cậu, cũng không nói gì lung tung.
Đến nửa đêm, Hứa Xương Bồ cảm thấy mình vẫn còn quá ngây thơ.
Yến Tố đầu tiên là đưa một cái chân ôm lấy cậu, sau đó gác một chân lên người cậu, hơi thở phả vào sau tai cậu, cậu đẩy Yến Tố ra, không lâu sau, khi cậu ngủ say, tên đó lại gác lên, lại đẩy ra, lại gác lên.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, khiến Hứa Xương Bồ cả đêm không ngủ ngon.
==
Thần côn Từ Kiệt trong lớp quay sang nói với bạn cùng bàn Phương Khôn: "Hotboy không đến giờ tự học sáng."
"Tôi biết."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nam-than-noi-toi-tra-han&chuong=7]
Phương Khôn nói: "Chỗ ngồi trống mà."
"Học bá cũng không đến giờ tự học sáng."
"Tôi biết, tôi đâu có mù, có vấn đề gì sao?" Phương Khôn không hiểu.
Từ Kiệt: "Họ cùng vào cổng trường."
Phương Khôn đầy vẻ nghi hoặc, có vấn đề gì đâu chứ?
Thần côn Từ Kiệt nói: "Sáng nay tôi nhận được tin tình báo, tối qua hai người họ đi đánh nhau, bây giờ vẫn còn ở trong văn phòng giáo viên chủ nhiệm."
Phương Khôn ngạc nhiên: "Cậu nói hotboy nóng tính cuối cùng không chịu nổi học bá giả vờ này nữa, đánh cậu ta sao?"
Thần côn nói: "Không phải, hình như hai người họ đã đánh một ổ côn đồ."
Phương Khôn cảm thán: "Với cái thân hình nhỏ bé của học bá đó sao?"
Thần côn: "Cậu có tư cách gì mà coi thường cái thân hình nhỏ bé của người ta."
Phương Khôn tán thành: "Cũng đúng."
Cả lớp trừ Yến Tố ra, ai dám chọc Hoàng Bân chứ.
Hứa Xương Bồ là người đầu tiên dám động thủ với Hoàng Bân.
Thần côn giả vờ thần bí nói: "Tôi bói một quẻ, trong số họ có người sắp gặp vận đào hoa."
Phương Khôn hớp một ngụm sữa đậu nành, nhìn thần côn như nhìn một thằng ngốc: "Cậu bói nhiều lần như vậy, mấy câu hỏi trắc nghiệm có xác suất một phần tư trong bài thi cậu còn chẳng đoán đúng mấy câu."
Văn phòng giáo viên chủ nhiệm.
Yến Tố đang ăn một bát mì khô trộn đầy đủ nguyên liệu, cả văn phòng tràn ngập mùi tương mè.
Hắn còn tiện thể mua cho Hứa Xương Bồ một bát.
Hứa Xương Bồ chưa bao giờ ngốc nghếch như vậy, cầm một bát mì khô trộn đứng trong văn phòng giáo viên chủ nhiệm.
"Ăn no chưa?" Thầy chủ nhiệm hỏi.
Thầy chủ nhiệm họ Ban, tên Ban Phi.
Yến Tố bực bội nói: "Thầy Ban, thầy hơi khó chịu rồi đấy, em vừa cầm mì khô trộn vào cổng trường đã bị thầy bắt vào văn phòng, em ăn sáng dễ dàng lắm sao?"
Thầy Ban giơ tay ra hiệu cho Yến Tố tiếp tục ăn.
Thầy nhìn Hứa Xương Bồ nói: "Em cũng ăn đi, thầy chỉ muốn nói chuyện với các em thôi, đừng làm như thầy muốn đuổi học các em vậy."
Hứa Xương Bồ đặt bát mì khô trộn đã khô tương mè, không thể trộn được nữa, lên bàn của Ban Phi nói: "Yến Tố thấy thầy chưa ăn sáng nên mua cho thầy đấy."
Ban Phi cũng không khách sáo, cầm lấy: "Thằng nhóc này chưa bao giờ tốt bụng như vậy. Bát mì khô trộn này chắc là bị bỏ độc hoặc nhổ nước bọt vào rồi."
Yến Tố bực bội nói: "Em không chỉ bỏ độc, em còn nhổ nước bọt vào nữa, thầy vứt đi đi."
Hứa Xương Bồ trơ mắt nhìn Ban Phi đổ một ít nước trà vào khuấy đều bát mì khô trộn.
Sau khi khuấy đều, thầy ăn hai miếng nói: "Yến Tố, em nói xem, vốn dĩ nền tảng của em cũng không tệ, tại sao lại không chịu học hành tử tế?"
Yến Tố bực bội nói: "Thầy đã nói câu này nhiều lần rồi."
Ban Phi: "Chỉ cần em an phận, thầy chắc chắn sẽ không lải nhải với em, dù sao thì ba năm cấp ba em không đánh nhau gây rối, sau khi tốt nghiệp, giết người phóng hỏa, thầy cũng không quản được. Sở cảnh sát đã giải thích tình hình rồi, thầy đã nói với các em từ lâu rồi, bạo lực không thể giải quyết vấn đề, em thấy ai dùng bạo lực giải quyết vấn đề chưa?"
"Tần Thủy Hoàng, Tào Tháo, Lý Thế Dân, Nỗ Nhĩ Cáp Xích và các vị hoàng đế cổ đại khác đều dùng bạo lực để giải quyết vấn đề." Hứa Xương Bồ lạnh lùng và nghiêm túc nói.
Không khí ngưng đọng mười giây.
Yến Tố đột nhiên cười ha hả, cười gập cả người, hắn dựa vào vai Hứa Xương Bồ: "Cậu đáng yêu quá."
"Cười cái gì mà cười." Ban Phi húp một ngụm mì khô trộn, lấy khăn giấy lau miệng.
Ban Phi lại muốn nói gì đó, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Hứa Xương Bồ: "Em cũng vậy, chỉ cần ba năm cấp ba không gây rối, thầy sẽ không tìm em đâu. Mẹ em đã gọi điện cho thầy rồi, nghe nói trước đây em..."
"Còn chuyện gì nữa không?" Hứa Xương Bồ ngắt lời Ban Phi: "Sắp vào học rồi."
Vừa nói xong câu này, chuông vào tiết học đầu tiên đã reo.
Yến Tố nhìn Hứa Xương Bồ, chỉ cần nhắc đến chuyện liên quan đến gia đình cậu, cậu đều chủ động kết thúc chủ đề, cậu dường như không muốn nhắc đến gia đình mình.
Ban Phi "Ồ" một tiếng rồi lại húp một ngụm mì khô trộn nói: "Vậy được rồi, học hành tử tế, đừng lãng phí nền tảng tốt như vậy."
Thầy quay sang nhìn Yến Tố, bực bội nói: "Sau này ăn mì khô trộn thì phải trộn ngay khi cầm trên tay, đợi nó vón cục thì không trộn được nữa đâu. Thôi được rồi, các em đi đi, nộp hai bản kiểm điểm để thầy đối phó với lãnh đạo trường, chữ viết phải đẹp và ngay ngắn một chút."
Hứa Xương Bồ không quay đầu lại mà bỏ đi.
Vụ đánh nhau lần này được Ban Phi dàn xếp, Yến Tố và Hứa Xương Bồ đều không bị ghi lỗi, chỉ bị phạt nhẹ là viết kiểm điểm.
Trong giờ ra chơi, Hoàng Bân đi vệ sinh.
Yến Tố đi theo.
Hoàng Bân ra khỏi nhà vệ sinh, bị Yến Tố chặn lại, Yến Tố nói: "Chuyện tối qua, tôi hy vọng là lần cuối cùng."
Bảy tám tên côn đồ tìm Hứa Xương Bồ gây sự tối qua chắc chắn có liên quan đến Hoàng Bân.
Hoàng Bân hơi không hiểu: "Cái tên học bá giả vờ đó còn chẳng thèm để ý đến cậu, tại sao cậu cứ phải lẽo đẽo theo sau người ta?"
Yến Tố cười: "Anh Bân, không hiểu đâu."
Hoàng Bân đẩy Yến Tố ra: "Đừng có giở trò đó, tôi chỉ là không ưa cậu ta, giả vờ lại còn kiêu ngạo. Cho ai xem chứ?"
Yến Tố: "Dù sao thì sau này cậu ta là do tôi bao che, cậu động vào cậu ta là động vào tôi."
Ánh mắt Hoàng Bân phản chiếu sự tức giận: "cậu nghĩ tôi sợ cậu sao?"
Yến Tố ánh mắt hung dữ, khiêu khích nói: "Vậy thì hay là hai chúng ta đánh một trận?"
Khi hắn nói câu này, hắn vô cùng nghiêm túc và lạnh lùng, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể vớ lấy dao đâm người.
Ánh mắt Hoàng Bân hơi né tránh, cậu ta biết Yến Tố gia đình rất giàu có, thế lực rất mạnh, dù có chuyện gì xảy ra cũng có người lo liệu, ngay cả lần trước đâm người, kẻ bị đuổi học cũng là tên côn đồ lớp 12 đó.
Cậu ta không phải là không dám đánh nhau với Yến Tố, chỉ là cảm thấy vì một tên học sinh chuyển trường kiêu ngạo thì không đáng.
Hơn nữa, cùng lớp với Yến Tố lâu như vậy, Yến Tố bình thường có gì ngon, gì hay đều gọi cậu ta, cậu ta cũng không cần thiết phải làm căng thẳng mối quan hệ với Yến Tố như vậy.
Yến Tố thấy thần sắc Hoàng Bân hơi dịu xuống, lập tức cho Hoàng Bân một bậc thang để xuống.
Hắn khoác vai Hoàng Bân nói: "Đùa thôi, hai anh em chúng ta sao có thể đánh nhau được chứ? Thế này đi, chỉ cần cậu đồng ý không gây rắc rối cho Hứa Xương Bồ, tôi sẽ mời cậu ăn một tuần đại tiệc, địa điểm tùy cậu chọn."
Ánh mắt Hoàng Bân hơi co lại, nghi ngờ nhìn Yến Tố: "Đại tiệc thì thôi đi, tôi chỉ muốn biết tại sao câuh lại quan tâm đến cậu ta như vậy? Cho tôi một lý do, chỉ cần cậu nói cho tôi biết, sau này tôi mà động vào cậu ta, tôi thề là cháu của cậu."
Yến Tố hơi khó xử nói: "Cậu đảm bảo không nói cho người khác biết."
Hoàng Bân: "Nói cho người khác biết, tôi cũng là cháu của cậu, gặp mặt sẽ gọi cậu là ông nội, như vậy được chứ?"
Yến Tố: "Cậu ta chính là tên khốn đã cắm sừng tôi khiến tôi bị tai nạn xe. Cho nên chỉ có tôi mới được động vào cậu ta, người khác không được động vào cậu ta, nếu không, là đang tát vào mặt tôi."
Ánh mắt Hoàng Bân vô cùng kinh ngạc, như thể ngày tận thế đột nhiên đến, mà cậu ta lại trúng năm trăm triệu.
Không ngờ Yến Tố lại là một kẻ si tình.
Đối phương cắm sừng hắn, hắn vẫn coi đối phương như bảo bối mà dỗ dành, tinh thần cống hiến này, ngay cả Võ Đại Lang cũng phải tự than thở không bằng.
Hứa Xương Bồ quả thật rất đẹp trai, mắt nhìn của Yến Tố cũng không tệ.
Hắn lặng lẽ giơ hai ngón cái lên, lần đầu tiên thấy mình bị cắm sừng mà lại vui vẻ đến vậy.
Yến Tố mỉm cười, muốn cuộc sống trôi qua êm đẹp, trên đầu ít nhiều cũng phải có chút màu xanh chứ!
Tác giả có lời muốn nói:
Yến Tố: Mỗi ngày đều đau lòng vì cái đầu xanh lè của mình
Hứa Xương Bồ: Mỗi ngày đều bị oan là ngoại tình, người đáng đau lòng phải là tôi
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận