Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 27 / 516  ·  5.2%

"Con trai, con thấy chưa? người đó vô giáo thế nào rồi đấy! Con nhớ mẹ kể không, trên mẹ gặp một đứa bệnh tật một mụ già..."

Bà mập lại bắt đầu lể câu chuyện trên thêm mắm dặm muối.

"Hóa ra là họ à!"

"Đúng thế đấy, sáng sớm gặp, đúng là xui Phì."

Vợ của Từ Văn Bác kéo vạt áo chồng, hiệu đừng nói nữa, rồi nhàng khuyên mẹ chồng:

"Mẹ, mình về trước đi ở bệnh viện nói không hay."

Vừa dứt lời, bà mập lườm cô một cái lẹm.

"Nói thì sao nào, mày chuyện vừa thôi! Lo cái thân mày đi, lát lại lên cơn hen chết giờ."

Mặt người phụ nữ tái mắt rưng rưng. Biết cô bị hen suyễn mà chồng vẫn nói những lời độc như vậy... Cô nhìn sang Văn Bác, nhưng anh ta thèm đoái hoài, lại bước đến Tưởng Đồng.

"Tiểu Đồng, sao em lại bệnh viện?"

"Anh Văn Bác, em thấy hơi khó chịu, chắc không hợp khí hậu, nên khám xem sao ạ."

"Khám xong chưa?"

"Chưa ạ, em đang định đăng ký thì tình gặp hàng xóm cũ. Cô bị bệnh mãn tính nặng em quan tâm hỏi thăm vài không ngờ... lại bị xem thường."

"Chỉ là hàng xóm thôi Loại người này đúng vô giáo dục. Em bây là nhân viên của công chúng ta, phải chú ý lời tiếng nói, giữ gìn danh Sáng nay anh rảnh, để anh em đi, coi như là chăm nhân viên mới."

Hai người họ bắt đầu chuyện rôm rả. Bà không nói gì thêm, chỉ thái độ với con dâu rất tệ. Người phụ nữ cuối siết chặt tay, nhìn sâu chồng mình một lần cuối, rồi lưng bước đi không ngoảnh lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-thap-nien-70-en-vung-tay-bac-chang-quan-nhan-cung-ran-tro-nen-diu-dang&chuong=27]

Không một ai giữ cô lại.

Những chuyện này, dĩ nhiên An An và mọi không hề hay biết. Lúc trong phòng khám đang tràn niềm vui.

Phác đồ điều trị cho An An đã có!

Giáo sư Lương cầm trên một tập tài liệu, mở vài trang, cầm bút thích tỉ mỉ cho mọi

"Đây là một dạng bệnh tính do gen di quá trình điều trị sẽ lâu dài, mọi người cần bị sẵn tâm lý. Đồng chí đây rất may mắn, vừa lúc thuốc đặc trị mới được ra thị trường. Nhưng đây là dạng khí dung, phải sử dụng với máy xông. Hiện cả vùng Tây Bắc chỉ hai máy, một ở khoa nội của bệnh viện chúng tôi, ở đại đội vệ sinh quân khu Tây Bắc..."

Giáo sư Lương có thể đơn thuốc cho Lâm An, nhưng việc sử dụng xông của bệnh viện phải ký, không chỉ đắt mà còn xếp hàng, chưa chắc mỗi đã đến lượt. Vì vậy, ông nghị Sở Minh Chu thử xin dụng máy của quân đội, vì xông bên đó chắc sẽ có nhiều thời gian hơn.

"Dù sao đồng chí Lâm là người nhà quân về lý là có quyền ký sử dụng."

Sở Minh Chu khẽ nhíu suy nghĩ, rồi gật

"Được ạ, tôi sẽ về đơn xin với quân Dù thế nào cũng phải cô ấy dùng được máy này."

Lâm An An cảm thấy lòng.

"Anh, cảm ơn anh. Nếu khăn quá thì mình thể nghĩ cách khác."

Sở Minh Chu cúi xuống cô, lắc đầu ra không cần nói nhiều, anh rõ.

Mẹ Lâm vỗ nhẹ vào con gái, bảo cô lặng.

"Minh Chu, phiền con rồi. nhà chúng ta đều An An sớm khỏi bệnh, khỏe của nó là quan nhất. Nếu máy của quân đội thời gian trống, con cứ xin xem, chi phí không thành đề."

Sở Minh Chu đáp:

"Mẹ yên tâm, con sẽ hết sức. Chuyện chi mẹ cũng đừng lo ạ."

Sau khi xác nhận kỹ loại thuốc và những ý khi dùng máy xông, người rời phòng khám, đi phía nhà thuốc.

Quả thực, bệnh của Lâm An không chỉ hiếm, chữa mà còn rất tốn Hầu hết đều là thuốc khẩu, ở thời buổi này, rất gia đình có thể chi nổi.

"52 tệ!"

Ngay cả mẹ Lâm cũng giật mình khi nhìn hóa đơn thuốc. Lâm An cầm đơn thuốc lên xem, đó chi phí cho một lần và một mũi tiêm hỗ mỗi tuần đã chiếm phần lớn, lại là ba loại thuốc khác.

Đắt như vậy sao! 52 mới chỉ là tiền cho hai tuần... Vậy một sẽ tốn hơn 100 tệ?

Vào thời điểm mà lương bình chỉ khoảng 20-30 một tháng, gia đình nào thể gánh nổi chi phí men đắt đỏ như thế này? cả Sở Minh Chu, một đoàn trưởng, lương tháng cũng chỉ 80 tệ.

Mẹ Lâm trầm mặc, mãi khi ra khỏi bệnh mới nắm tay con gái ủi:

"An An, con cứ yên chữa bệnh, ba mẹ gửi tiền đều đặn hàng đừng lo lắng chuyện viện

"Mẹ, con không lo đâu."

"Ừ, vậy là tốt rồi."

Lâm An An dù nói lo nhưng trong lòng có thể không bận tâm? hiểu rõ hoàn cảnh gia bố mẹ kiếm tiền không hề dàng, chi phí thuốc men ngất như một tảng đá đè lên tim cô.

Sở Minh Chu dường như được suy nghĩ của

"Đừng nghĩ nhiều nữa, chuyện bạc cứ để anh

Lâm An An giật mình, lên nhìn anh, đôi cô hoe đỏ, phủ một sương mờ...

"Xin được dùng máy xông là phiền anh lắm tiền thuốc không cần đâu, sẽ tự lo được."

Sở Minh Chu nhíu mày, thức đưa tay chạm khóe mắt cô, nhẹ nhàng

"Đừng nói ngốc."

Khi đầu ngón tay anh vào làn da cô, Sở Minh Chu cũng sững

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận