Sáng / Tối
Khi mấy người trở về phòng khách, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu vào, nhưng vẫn không xua được lớp u ám trong lòng họ.
Khương Vọng nhận ra Cố Bạch dưới ánh nắng gần như trong suốt, giống một ảo ảnh sắp tan biến.
"Anh chỉ có thể hoạt động vào ban đêm sao?" Khương Vọng hỏi.
Cố Bạch không phủ nhận. Gương mặt tái nhợt tuấn tú của hắn trông có phần yếu ớt: "Ánh nắng khiến tôi hơi khó chịu."
Khương Vọng nghĩ thầm có lẽ vì hắn ở trong gương quá lâu.
Đồng thời, cậu lặng lẽ liếc nhìn Lâm Thư và Trình Vi. Hai người hiển nhiên vẫn chưa hết sợ hãi vì biến cố vừa rồi.
Đặc biệt là khi ánh mắt họ chạm vào Cố Bạch, sự đề phòng trong mắt gần như đông đặc lại.
Xem ra tạm thời không thể quay về thế giới trong gương.
Hiện tại bên ngoài nguy hiểm rình rập, những lính đánh thuê cầm súng đang tuần tra khắp nơi.
Đáng sợ hơn nữa là các thực nghiệm thể ăn thịt người mất kiểm soát và trở nên cực kỳ nguy hiểm.
Khi Serbia không có mặt, những quái vật ấy càng không kiêng dè, chỉ cần ngửi thấy mùi người là sẽ lao tới cắn xé điên cuồng.
Dường như Cố Bạch nhận ra suy nghĩ của Khương Vọng, ánh mắt bình thản nhìn cậu: "Tôi có thể bảo vệ em."
Khương Vọng nghe vậy liền ngẩn ra, ngay sau đó khẽ cười thành tiếng, đáy mắt thoáng hiện vẻ suy tính: "Nói nghe xem, điều kiện của anh là gì?"
Nét dịu dàng thoáng hiện trên gương mặt Cố Bạch, rồi lập tức trở lại vẻ thản nhiên: "Không có điều kiện, chỉ là đơn thuần muốn làm vậy vì em."
Trình Vi nhìn cảnh tượng trước mắt đã quen đến mức không còn bất ngờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=80]
Cô chú ý đến một chuyện khác: "Vậy tiếp theo chúng ta nên làm gì?"
Dù đối phương tạm thời chưa bộc lộ ý thù địch, nhưng trốn trong gương thế này vẫn khiến người ta cảm thấy bất an.
Điều càng khiến người khác lo lắng là sự mâu thuẫn trên người Cố Bạch, hắn nói mình mất trí nhớ, nhưng lại có phản ứng rõ rệt với bộ hài cốt khắc đầy ký hiệu kỳ dị kia.
Những ký hiệu dày đặc ấy, nhìn thế nào cũng toát ra vẻ tà dị.
Còn việc tùy tiện ra ngoài tìm manh mối, trong tình huống hiện tại hiển nhiên không phải lựa chọn sáng suốt.
Ngay lúc mọi người lúng túng không biết xoay xở ra sao, Khương Vọng đột nhiên lên tiếng: "Tôi muốn tìm hai người."
...
Anna đang vùi đầu giữa chồng tài liệu dày cộp, đầu ngón tay liên tục gõ bàn phím, giấy tờ rải rác gần như phủ kín cả sàn nhà.
"Nghỉ một chút đi." John đặt tách cà phê còn bốc khói xuống trước mặt cô, đáy cốc chạm bàn phát ra tiếng khẽ vang: "Đừng quá sức, cơ thể sẽ không chịu nổi."
Ánh mắt Anna vẫn dán chặt vào màn hình. Sau lớp kính phản chiếu ánh sáng xanh là sơ đồ trình tự gien đang nhảy liên tục: "Chúng ta không còn nhiều thời gian."
Trong phòng tràn ngập mùi nước sát trùng pha lẫn mùi cà phê, tạo thành thứ mùi khó tả.
Họ bị giữ trong căn phòng được gọi là "phòng an toàn", nghe thì như để bảo vệ họ.
Nhưng thực tế, nơi này không có nổi một ô cửa sổ có thể mở. Camera giám sát trong góc phòng chớp đèn đỏ, ghi lại mọi hành động của họ.
Những người ở khu thí nghiệm trung tâm đều chết một cách kỳ lạ. Cấp trên nghi ngờ họ có liên quan đến những nhân viên đã bỏ trốn.
John đang định nói thêm thì đột nhiên nghe thấy tiếng sột soạt phát ra từ phòng tắm, như thể có ai đó đang lục tìm thứ gì bên trong.
Sắc mặt anh ta thay đổi. John bước nhanh về phía phòng tắm, ngón tay dừng lại trên tay nắm cửa một giây, rồi bất ngờ đẩy mạnh ra.
Khương Vọng ở trong phòng tắm nghe tiếng động, ngẩng đầu nhìn anh ta. Hình ảnh trong gương chồng lấn với thực tại, tạo cảm giác không chân thật.
John lập tức đóng sầm cửa lại, tim đập dồn dập, hạ giọng chất vấn: "Cậu vào bằng cách nào?"
Dường như Khương Vọng hoàn toàn không nhận thức được việc đột ngột xuất hiện trong phòng người khác là chuyện đáng sợ đến mức nào: "Khoan nói chuyện đó đã, tôi có thứ muốn cho các người xem."
Cậu lấy con chip từ trong túi ra. Con chip nằm trong lòng bàn tay cậu, phát ra ánh sáng xanh lam nhàn nhạt.
"Đây là..." John vừa chạm tay vào chip đã nghe thấy tiếng điện lưu khe khẽ truyền ra từ bên trong.
Khi quay người lại, anh ta vô tình làm đổ cốc súc miệng. Tiếng sứ vỡ vang lên khiến Anna ngoài phòng giật mình.
Anna xuất hiện ở cửa. Cô đẩy gọng kính, nhìn rõ tình hình bên trong rồi lập tức trở tay khóa cửa, động tác trôi chảy như đã luyện tập vô số lần: "Để tôi xem."
Cô trực tiếp đưa tay nhận lấy con chip. Ngay khi đầu ngón tay chạm vào bề mặt, một luồng điện nhỏ đâm nhẹ vào da: "Con chip này... Cậu lấy từ đâu?"
"Khu thí nghiệm trung tâm." Khương Vọng thẳng thắn trả lời.
"Trên đó có dòng điện sinh học..." Anna nâng con chip lên ngang tầm mắt: "Nó còn sống."
John lùi lại nửa bước: "Còn sống là sao?"
"Nó có thể phát ra tín hiệu thần kinh, điều khiển toàn bộ các cá thể thí nghiệm mang gien thứ cấp." Anna nói bằng giọng bình tĩnh lạ thường: "Nhưng chỉ một con chip thì vẫn chưa đủ."
"Ngoài cái này ra, cậu còn phát hiện gì ở đó?" Cô hỏi tiếp.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận