Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 8  ·  75%
MẠNH TRI VŨ
Chương 6
25/07/2025 23:29· 1,277 từ

11

Lễ cưới không quá tạp, đây cũng là điều tôi Hoắc Dã đã nói nhau.

Anh mất cha mẹ khi còn rất nhỏ, chỉ dựa sức mạnh và ý kiên cường để giữ lại trại nuôi lợn mà mẹ để lại.

Còn tôi, cha mẹ qua đời, cha mẹ ruột thì đáng tin cậy.

"Hoắc Dã, những ngày này, chỉ có hai người chúng dựa vào nhau thôi."

Trước khi xuyên không, là một đứa trẻ mồ côi.

Lớn lên một mình, người ta ức hiếp, tôi đã cách đánh nhau. Chỉ mình mạnh mẽ, thì không dám ức hiếp mình

Giờ đây, tôi cúi nhìn Hoắc Dã đang rửa chân tôi.

Hình như, vì nhìn mà tôi đã chọn được một chồng không tệ.

Chiếc quần đỏ bị tay to lớn kéo lên đến gối, đôi chân trắng của tôi còn lưu lại vết đỏ do vừa đá, trông có vẻ… không đẹp mắt lắm.

Tôi muốn thu chân nhưng anh lại đưa tay ra lấy bàn chân tôi.

Đôi tay màu đồng anh, có những vết chai, vuốt lên cẳng chân tôi tôi ngứa ngáy trong lòng.

"Ừ, anh sẽ đối tốt với em."

Anh cúi đầu, nghiêm đặt chân tôi vào chậu nước vừa phải.

Trên chậu nước in đôi uyên ương đỏ thắm đang đùa, phản chiếu khuôn tôi, khiến nó cũng bất ấm lên.

"Vậy thì anh phải lời đấy, nếu lừa em, em người rất dữ đấy!"

Tôi đỏ mặt, nâng lên đe dọa anh.

Nhưng anh lại nắm lấy tay tôi trong lòng bàn

"Anh thấy rồi, nhưng... sau muốn đánh người, thì đợi đến rồi hãy đánh, sợ em thiệt thòi."

Tôi hơi tò mò: không hỏi em tại sao lại người à?"

Hoắc Dã ngẩng đầu, mắt đầy sự nghiêm túc.

"Em là vợ anh, cứ lý do gì anh cũng giúp em."

Tim tôi như bị gì đó đập mạnh vào, "thình thình thịch".

Tôi cúi xuống, nâng Hoắc Dã lên, rồi hôn mạnh môi anh một cái.

Mặt đỏ như quả "Em đã đóng dấu rồi, không thay đổi!"

Anh nuốt nước bọt, nắm chặt lấy bắp chân tôi, tiếng kêu ngạc nhiên tôi, anh đẩy tôi ngã giường.

"Vậy anh cũng phải dấu mới coi như hợp đồng lập."

Anh nắm chặt bắp tôi, đôi tay nóng bỏng khiến run rẩy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-nh-tri-v&chuong=6]

Môi anh hôn mạnh, liên tục, như một người đàn đói khát, muốn nuốt vào bụng.

Tôi, Mạnh Triều Vũ, hai kiếp, nhưng đây là lần tiên tôi gần gũi ai như vậy.

Hai tay tôi vô chống đỡ giữa hai người, mãi khi anh đứng dậy áo sơ mi, một tay nút áo, ánh mắt tôi như kéo theo những tơ dính chặt.

“Em sợ sao, Tiểu

Tôi khẽ lắc đầu: sợ.”

Ngọn đèn trong phòng bàn tay to thô bạo tắt chỉ còn ánh trăng ớt xuyên qua cửa sổ, xuống làn da trắng lẫn bóng tối.

Tôi đã cố nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được bật khóc thành tiếng.

Thế nhưng mặc tôi xin ra sao, người đàn ông dàng ban ngày, lúc chỉ biết vùi đầu ăn lần này đến lần

Mãi đến khi trời anh mới buông tay, xuống giường nước cho tôi.

Tôi nhìn mặt trời nhô lên ngoài cửa sổ, yếu nấc một tiếng.

Cuối cùng… cũng sống rồi…

12

Năm nay Hoắc Dã tuổi, ở cái thị trấn nhỏ thì đã được xem đại diện tiêu biểu cho kết hôn và sinh muộn.

Ở thập niên 80, giá chưa cao, thịt heo chỉ ba đồng một cân, vàng cũng chỉ hai ba một chỉ.

Tôi tính thử: tủ sáu trăm, tivi bốn trăm, máy ba trăm tám, rồi một cái tủ lạnh hai

Cộng thêm số vàng cũng hơn ba nghìn, rồi tiền lễ hai nghìn nữa, bất ngờ bật dậy khỏi

“Hoắc Dã! Cưới em rồi, có phải anh không còn nào đúng không?!”

Lúc đó Hoắc Dã nấu cơm, thấy tôi hỏi, anh củi vào bếp rồi quay về phòng, ôm ra cái hộp lớn.

“Ba mẹ anh trước mất đã dồn hết tiền trong vào trại nuôi heo, đó còn nợ ngoài không Sau này anh đi kiếm được tiền thì đem nợ trước.”

“Năm anh mười bảy thì tiếp quản xưởng, hai năm chỉ kiếm được một nghìn, cũng đều dùng để nợ hết.”

“Năm thứ ba, anh rộng trại nuôi heo. Cả thị mình chỉ có một trong khi những nơi thiếu thì nhiều. Hai năm đó kiếm được bao nhiêu đem trả tiền mở rộng

“Dạo gần đây, mỗi anh kiếm được chừng mười một, hai vạn, trừ chi các khoản chi thường trong xưởng thì vẫn dư khoảng hai ba vạn, tích cóp ba năm, ngoài đã tiêu cho đám cưới, đều nằm cả trong

Tôi cầm chặt cuốn tiết kiệm đỏ rực mà Hoắc đưa, mở ra xem, trong vẫn còn hơn sáu tiền gửi.

Miệng tôi sắp nứt mang tai rồi.

Thời buổi những năm ai có được mười ngàn tệ giàu nứt vách đổ thế mà tôi lại vô vớ được một “phú đại” chính hiệu!

Cười muốn tắt thở ấy, đến nằm mơ cũng phải đến bật tỉnh.

Tôi cầm chặt cuốn tiết kiệm, trong đầu cứ nghĩ nghĩ lui, cuối cùng hứng quay sang nói với Dã: “Em muốn buôn một chút, chắc phải dùng tiền của anh.”

Hoắc Dã lần này rút tay về nữa, mà đặt đầu tôi, nhẹ nhàng xoa như dỗ trẻ con.

“Ừ, biết rồi. Xài cũng không sao, anh kiếm lại

Tôi ôm chầm lấy dụi mặt vào ngực, giọng mềm như mèo con làm vẫn còn khàn khàn vì qua la khóc nhiều

“Hoắc Dã, anh tốt đấy! Hai tụi mình là cặp vô địch thiên hạ!”

Anh hơi do dự chút, rồi ho nhẹ hai tiếng, cùng cũng nói ra: tối nay… đừng đẩy anh nữa được không?”

Tôi giật bắn người, đầu lên nhìn anh, không tin “Anh nói cái gì hả?”

Anh lấy tờ giấy nhận kết hôn đưa ra, kèm theo sổ tiết ban nãy.

“Hợp pháp mà!”

“Hợp pháp cái đầu ấy!”

Tôi vốn định dùng lực để bắt anh im miệng, nhìn dáng người cao kia, cái dáng phải ngửa mới nhìn thấy mặt, cánh tay to khỏe như tôi hừ một tiếng rồi định làm ngơ luôn.

Thôi thì vẫn nên tiền cho lành, vừa vui vừa bực mình.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận