Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 18  ·  11.1%
LỜI ANH CHƯA NÓI…
Chương 2
08/09/2025 23:29· 921 từ

Nghĩ đến đây, tôi nôn mửa ngay lập vội vàng cởi áo ra lại cho cô ta.

Đúng lúc đó, giọng trong trẻo của một trai trẻ vang lên từ sau: “Chị Hứa! Ồ, anh rể đây sao~”

Trực giác của đàn luôn chuẩn xác đến lạ.

Chỉ cần nghe giọng, đã biết gã ta nhân vật chính trong kia.

Sắc mặt Hứa Như thoắt xanh thoắt trắng.

Nhưng khi chàng trai bước tới gần, mọi xúc phức tạp trong mắt ta bỗng chốc biến mất.

Chỉ còn lại sự chiều…

Thậm chí còn dịu hơn khi cô ta tôi.

“Quan Kỳ, để em thiệu. Đây là quán cuộc thi ca sĩ trẻ trường – Dương Thiên.”

Thì ra, lý do Hứa Như Yên không tôi tham dự buổi lễ giải được cô ta tài trợ...

Là vì gã ta.

“Nghe nói anh là sinh viên khoa Văn cạnh, vậy tôi nên gọi là học trưởng rồi. Chào anh, cứ gọi tôi là Tiểu là được.”

4

Dương Thiên dù là viên đại học, nhưng người của gã đều toát khí chất tươi trẻ, tràn đầy sống.

Trông gã, rất giống thời đại học.

Chỉ có điều, gã hoàn hảo hơn tôi.

Tôi gượng cười, ra bằng ngôn ngữ ký "Biết rồi, Hứa Như Yên kể về cậu, không ngờ lại cậu."

Thấy tôi dùng ngôn ký hiệu, Dương Thiên vờ ngạc nhiên, ánh mắt lên vẻ thương hại và khinh quen thuộc.

Ánh mắt đó, tôi nhìn thấy không biết lần từ nhỏ đến lớn.

Chỉ là giờ đây, chẳng còn chút sức thương nào với tôi nữa.

"Giọng của anh rể… lỗi nhé chị Như em không biết anh rể câm. Nếu biết trước, em đã ngôn ngữ ký hiệu rồi."

"Em học cái đó gì? Vừa khô khan phức tạp."

Hứa Như Yên nhìn Thiên từ trên xuống, sợ gã ta phải chịu khổ sở nào vậy.

Tôi bất giác nhớ

Sau khi kết hôn, kiên quyết mở một phục chế cổ vật độc Khi ấy, Hứa Như Yên đã hẳn một giáo viên ngôn ký hiệu, bắt tất cả viên trong xưởng học.

"Dù có mất thời của mọi người, tôi chỉ mong sau này có giúp cho mọi người dễ dàng tiếp với chồng tôi hơn Yên tâm, thời gian học được tính theo ba lương ngày lễ."

Cô ta bất chấp phản đối của tôi, nhiên tăng lương cho mọi chỉ để giúp tôi không cảm khó khăn khi giao tiếp.

Còn bây giờ…

Đúng vậy, Dương Thiên phải là "người khác".

"Hmm… mùi gì thế?"

Dương Thiên hít hít còn cố ý quạt về phía tôi, khuôn mặt đầy sự mỉa mai: "Mùi bùn quê mùa, ai dẫm phải à? Thối quá!"

Tôi theo phản xạ lại hai bước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/l-i-anh-ch-a-n-i&chuong=2]

Hứa Như Yên lập kéo Dương Thiên ra mình rồi lớn tiếng gọi viên vệ sinh: "Nhân viên vệ đâu! Nhân viên vệ sinh Lập tức dọn dẹp chỗ Một lát nữa khách sẽ đến, nếu để xảy chuyện gì, trường chúng ta sẽ mặt lắm đấy!"

Nhân viên vệ sinh thấy hậu quả nghiêm như vậy thì sắc mặt trở nên nghiêm trọng: "Vâng, vâng! đã lau chùi bốn, năm rồi mà sao vẫn còn thế nhỉ?"

Tôi nhìn Hứa Như và Dương Thiên đứng mình một mét, cảm giác mới là kẻ thứ ba không để lộ diện.

Gió lạnh luồn qua lang, tôi không kìm rùng mình.

Có lẽ Hứa Như nhận ra mình đã tôi đi. Cô ta vội chạy đến ôm tôi vào lòng, lại ghé sát tai tôi thầm: "Em đã bảo tài mang đến cho anh chiếc áo sơ mi trắng sẽ, không có mùi gì. Anh thay vào đấy."

Khoảnh khắc ấy…

Hứa Như Yên hoàn quên mất rằng tôi chưa khỏi cảm lạnh hẳn, áo sơ mi mỏng manh sẽ tôi bị cảm lạnh, khiến tình trở nên nghiêm trọng

Điều duy nhất mà ta nghĩ đến là…

Bây giờ tôi trông bẩn thỉu, hôi hám mặt.

5

Là một chuyên gia chế di vật, tôi thường xuyên phải làm với đất sét và bụi bẩn.

Nhưng tôi không cảm mùi trên người mình sự dơ bẩn còn sót

Bởi vì đó là chương của tôi, là ấn của việc phục hồi sử.

Dương Thiên nhướng mày ý về phía tôi, ra hiệu bảo tôi nhìn điện thoại.

Lúc đó tôi mới đoạn video ẩn danh do gã ta cố quay rồi gửi cho tôi.

[Bảy năm rồi… Anh đến lúc hết hạn Bám lấy chẳng có ý gì cả. Muốn đến đây để rước nhục à? Đồ, già, điếc!]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận