Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 2  ·  100%
Đích Nữ Đại Tiểu Thư
Chương 2: Đại mạc Kỳ
22/07/2026 11:21· 2,292 từ

Ba ngày sau, trước cổng trang Vân gia.

Vân Chiến Thiên khoác trên bộ cẩm bào, mái tóc hai thái dương dẫu đã xuyết vài phần tóc bạc chẳng hề làm lu đi khí chất cương nghị, của một vị Ông liếc nhìn nữ đang ngồi lặng lẽ xe ngựa, sải bước lên, xoay người nhảy phắt lên ngựa, động tác vô cùng khoát, gọn gàng: "Xuất đi, hồi phủ!"

Mệnh lệnh của Vân Chiến vừa dứt, cả đội ngũ lập di chuyển với khí ngất trời, đội hình răm chỉnh tề, quả không danh là Vân gia quân mãnh thiện chiến. Mang tinh thần thép và can trường đặc trưng nhà binh, bọn họ rập tiến về phía Vân gia Kỳ Châu.

Nhìn theo đội ngũ khuất phía xa, bàn tay nắm chặt nải của Sương Như siết mạnh hơn. Bà ấy đầu nhìn Trân Ngọc Lục Châu bên cạnh, buông tiếng thở dài.

"Xem ra tướng quân không phát giác ra chuyện của tiểu ngài ấy cũng tin tiểu thư qua nhiều năm dưỡng đã khôi phục chút thần trí. Xem ra, năm qua chúng ta thư báo bình an, nhẹm bệnh tình của thư lại mang đến quả này. Nếu tướng quân đã giải tán hạ nhân trong trang, vậy chúng ta đường ai nấy đi Có điều, chuyện của tiểu liên quan đến tính mạng cả các ngươi phải để rữa trong bụng, tuyệt đối được hé răng nửa lời."

Trân Ngọc và Lục Châu lặng không đáp, chỉ biết gật Các nàng đương nhiên rõ tính chất nghiêm trọng sự việc, đường ai đi là cách tốt nhất, này dẫu có xảy chuyện gì cũng chẳng tra cứu được đến

Vân gia tại Kỳ Châu.

Thanh bảo kiếm treo trên tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, trà trên bàn lượn vấn vít, cả gian thư toát lên khí phách nghiêm của một vị lão

Trong thư phòng, Vân Chiến vừa hạ nét bút cuối cùng mặt giấy, ngẩng đầu liền bắt gặp một nữ dung mạo tuyệt mỹ, hắc y, suối tóc đen đang chậm rãi bước

Vân Chiến Thiên nhìn nàng, đầu bất giác hiện lên hình người thê tử đã Đó là một nữ tử đẹp và dịu dàng dòng nước, người con gái đã mòn mỏi đợi suốt nửa đời người, đến tận lúc nhắm xuôi tay vẫn chẳng một lời oán thán.

Thê tử của ông rất vẻ đẹp dịu dàng như nước thu.

Nữ nhi của ông cũng đẹp, nhưng lại mang vẻ thanh đến tột cùng.

"Tử Hân à, cùng vi ra ngoài đi dạo một lát

Nữ tử nọ vẫn lặng không nói, chỉ nhè nhẹ gật

Vân Chiến Thiên liếc nhìn không nói thêm lời nào, dường đã sớm quen với lạnh lùng, xa cách ấy. hẳn là đang oán ông. Suy cho cùng, tất đều do ông quá ích kỷ, chỉ vì là một đứa trẻ nghếch mà nhẫn tâm bỏ nàng ở biệt trang suốt năm ròng rã không màng ngàng, chỉ vì một thánh chỉ của hoàng 7 năm trước mà định thế đưa nàng vào cung.

Vân Chiến Thiên dẫn Vị dạo bước trên con phố sầm nhất Kỳ Châu. Gọi sầm uất nhất, nhưng nơi vẫn phảng phất nét lãnh, mang theo vài phần điều của vùng biên Dọc hai bên đường, cửa hiệu đều mở đón khách, lác đác gánh hàng rong, thế nhưng cả phố lại chìm trong vẻ lặng, người qua lại thớt.

"Tử Hân à, con xem, chính là con phố sầm uất Kỳ Châu." Không thấy Hi đáp lời, ông cũng lấy làm lạ, cứ tự mình tiếp tục nói.

"Nhưng vẫn thật hoang vắng." điệu của Vân Chiến Thiên đượm xót xa.

"Ô? Tướng quân, hôm nay rảnh rỗi sao? Lại đây, bánh còn đang nóng hổi, nhân lấy cho ngài một nhé." Một người bán rong ven đường cười xòa, chiếc bánh trên tay Vân Chiến Thiên.

Vân Chiến Thiên chẳng hề nhiên, rất tự nhiên nhận lấy bánh từ tay người hàng.

"Ừm, bánh nhà lão Lưu, nào cũng thơm nức mũi." Vân Thiên vừa nói vừa chẳng còn vẻ oai phong liệt chốn sa trường, giống hệt một ông lão từ.

Người bán hàng thấy vậy, mày hớn hở cười tươi rói: quân, ngài thích là rồi. Trụ Tử nhà tiểu trong quân sống tốt, nghe nói đợt trước lập được chiến công, thằng con trai 7 ở nhà ngưỡng mộ mức cứ nằng nặc đi lính đấy."

"Ồ? Vậy sao? Thế thì phải chờ để thu nhận thằng rồi."

"Vậy tiểu nhân xin thay con trai cảm tạ tướng quân Nói xong, nụ cười lão chợt cứng đờ. Lúc lão mới chú ý bên cạnh tướng quân còn một thiếu nữ. Lão từng thấy cô nương xinh đẹp đến vậy, giác sững sờ trong lát.

"Lão Lưu à, lần sau ta lại đến chỗ ông xin ăn." Vân Chiến Thiên nhiên nhận ra điều đó, lên tiếng nhắc khéo.

Người bán hàng bừng tỉnh, biết hành động của mình quá lễ, bèn cười gượng: đôi mắt vụng về của nhân này, lại chẳng thấy bên cạnh tướng quân một vị cô Lại đây, cô nương, cô cũng nếm thử nhà lão Lưu chúng nhân đi." Nói xong liền đưa chiếc bánh cho Vị Hi.

Bàn tay của người bán khựng lại giữa không trung, trơ nhìn cô nương kia nhận lấy, trong lòng có bối rối. Vân Chiến đang định lên tiếng giải lại thấy một bàn thon thả trắng ngần ra nhận lấy chiếc Trái tim đang treo lửng của người bán hàng liền lỏng, lão chợt thấy trên mặt lạnh lùng của nương ấy khẽ nở nụ cười nhạt, đồng thời đầu với lão, khiến lão lại ngơ thêm lần nữa.

"Lão Lưu à, ta đi đây." Nói xong, ông liền dẫn Hi rời đi, bỏ người bán hàng vẫn chưa hoàn hồn.

Vân Chiến Thiên và Vị rảo bước trên đường, thỉnh thoảng có người tươi cười hỏi, đôi khi còn biếu món đồ nhỏ. Đồ nhiều nhặn gì, cũng đều những thứ không đáng Nhưng Vân Chiến Thiên mỉm cười kiên nhẫn lấy từng món một.

Hai người đi đến cuối phố, phía trước mặt chính là thành.

"Ta rất vui vì con nhận lấy đồ của họ. Những này tuy chẳng đáng bao nhiêu, nhưng lại chứa tấm lòng chân chất mộc mạc nhất của dân đó mới là điều giá nhất."

Vân Chiến Thiên dừng bước, Vị Hi. Ông cảm thấy vô an ủi, lúc đó tuy do dự nhưng cuối vẫn nhận lấy. Với cách lạnh lùng khép kín nàng, nếu không chút đo mà nhận ngay, chỉ là làm cho lệ, còn do dự mới nhận, chứng tỏ nàng đã nghĩ từ tận đáy lòng thực sự đón nhận Vân Chiến Thiên bất mỉm cười, sâu thẳm trong hồn nàng vẫn rất đỗi lương vậy thì những lời tiếp sẽ dễ mở lời hơn

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ich-nu-ai-tieu&chuong=2]

"Tử Hân à, con biết Ta nhìn bọn họ, trong lòng kìm được nỗi áy Con cái của họ theo vào sinh ra tử, họ ở trong thành của vẫn phải sống cảnh khó. Ta không đủ cho họ một cuộc ấm no yên bình. chưa từng đến kinh thành, con biết đâu, nơi đó phồn hoa, những kẻ quý đắm chìm trong lụa xa hoa, bọn họ gối ngủ yên, nhưng lại chẳng hay biết rằng những thứ đều do người dân nghèo dùng mạng sống đổi lấy."

Vị Hi im lặng không tiếng, nhưng trong lòng lại gợn Sao nàng có thể biết chứ.

Hơn 20 năm trước, bốn trưởng lão của Lạc Nguyệt liên thâu tóm quyền hành, từ thủ đoạn ám sát cả những kẻ không tùng, thậm chí chỉ cần chút nghi ngờ cũng sàng giết người diệt để cầu sự yên Sau khi đoạt được lực, bọn họ sống những ngày xa hoa trụy lạc. Đó một thời kỳ đen của Lạc Nguyệt, người nơm nớp lo sợ, nhà chi chít khăn tang, dân chúng than cơ cực.

"Con à, con biết không? dù Vân gia chúng ta đời bảo vệ Kỳ Châu, tính mạng để canh giữ bình phong này của Lăng, giữ cho Nam Lăng yên bình, nhưng vẫn đổi lại được sự tưởng."

"Con à, mấy ngày nữa, Kinh sẽ phái người tới đón Lần này con đi, thân không biết đến khi mới có thể gặp con nữa. Nhưng con à, nhất định phải giữ sức khỏe, vì chính vì vi phu, và vì cả Kỳ Châu Giọng điệu của Vân Chiến Thiên theo nỗi áy náy, ông thể cho đứa con này một cuộc sống đẹp, lại bắt nàng phải vác trọng trách cao cả ấy.

Ông không nỡ đưa nàng cung như vậy, nhưng không đưa biết làm sao? Ông sự lựa chọn nào khác

Vân gia tay nắm binh trấn giữ vùng đất hiểm yếu Châu. Kỳ Châu là trọng yếu về quân sự, cửa ngõ để Nam chống lại Bắc Thần Hữu. Nếu Kỳ Châu ra sai sót, e cả Nam Lăng đều chẳng được yên ổn. Kỳ Châu quan trọng như vậy, đời do Vân gia trấn do đó cũng trở cái gai trong mắt các đời hoàng đế.

Hoàng thượng dù thế nào sẽ không dễ dàng buông tha Kỳ Châu, buông tha Vân gia. Tuy nhiên, hoàng yêu cầu đích nữ bốn nhà nhập cung, không quyền lực mà nhà đang nắm giữ tay, mà còn vì bí mật từ 7 trước.

Kẻ có thể ngồi trên vàng cao ngất ngưởng, có ai không có chút thủ chứ? Khổ nỗi cũng chỉ những kẻ làm bề như bọn họ mà thôi. con trai rồi mất con gái nhỏ, thành kẻ cô độc, đớn mất đi năm quân tinh nhuệ, bị nghi kỵ vực, rơi vào bước đường ngày hôm nay, haizz...

Tiếng thở dài này của Chiến Thiên dường như khiến ông đi rất nhiều, chẳng là vị tướng quân dũng giết địch chốn sa nữa, mà chỉ là một lão cô độc nhuốm vẻ xót xa.

"Con biết." Vị Hi cuối cũng lên tiếng, nàng đương nhiên rõ mục đích hôm Vân Chiến Thiên đưa nàng ngoài.

Vân Chiến Thiên mỉm cười ủi, trong nụ cười cũng pha nét lưu luyến và đắc dĩ. Xoay người lại, Chiến Thiên dẫn Vị đi về phía ngoài cổng

Bên ngoài cổng thành, bão vàng mịt mù bay múa. Ánh dương rọi xuống, mang chút tiêu điều của làn bếp lẻ loi chốn mạc, bóng ác vàng khuất trên dòng sông dài.

"Tử Hân, con xem, bãi này đã chôn vùi biết bao hùng. Họ luôn bảo Kỳ Châu, bảo vệ bách bảo vệ chúng ta."

Vị Hi ngẩng đầu nhìn đại mạc tĩnh lặng trước mắt, như thấy được cảnh hùng tráng của những anh vung gươm, giáo mác chiến xông pha. Nàng như nhận được tín ngưỡng định bảo vệ non đến chết không sờn những người lính can Nàng không thể không thừa nhận, lòng mình đã bị lay

"Sau này, hãy gọi con Chỉ Tâm đi, Vân Chỉ Tâm."

Vân Chiến Thiên thoáng sửng sau đó lại bật cười. Nàng là một người có lòng lương thiện, biết lo cho đại cục.

"Trở về, vi phu sẽ con một món quà, con thấy

Vị Hi quay đầu lại Vân Chiến Thiên, ý cười trên ông càng thêm sâu

------Tác giả có lời muốn

Tình tiết hấp dẫn vẫn ở phía sau. Vị Hi đã lại, mọi người thử xem, kẻ đầu tiên gặp sẽ là ai đây? Hi hi...

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận