Lạc Phàm Sương nhìn quanh phòng nghỉ vài vòng, rồi tầm mắt lại quay về phía Phương Úc Sâm.
Người này, đến cả lúc ăn uống cũng thanh lịch như vậy sao?
Đúng là người có giáo dưỡng tốt, anh ăn uống chẳng hề phát ra tiếng động nào.
Rõ ràng là đang rất khó chịu, nhưng phong thái vẫn vô cùng chuẩn mực.
Lạc Phàm Sương ngồi bên cạnh, có thể nhìn thấy rõ đường xương hàm sắc sảo ở góc nghiêng của anh. Nãy giờ cô không dám nhìn thẳng, bây giờ mới phát hiện, người đàn ông này thật sự quá đỗi đẹp trai.
Cái khí chất của một người đàn ông trưởng thành được anh thể hiện một cách hoàn hảo.
Chẳng lẽ, hình mẫu nam chính cán bộ cao cấp lạnh lùng trong tiểu thuyết chính là thế này sao?
Chậc chậc, quả nhiên là hình mẫu đời thực rồi.
"Mặt tôi dính gì sao?" Nhận ra ánh mắt nóng bỏng của cô, Phương Úc Sâm quay sang hỏi.
"Dạ... không có." Lạc Phàm Sương có chút hoảng loạn, dù sao thì nhìn trộm bị bắt quả tang cũng chẳng phải chuyện vẻ vang gì.
Phương Úc Sâm đang định trêu cô thêm vài câu thì điện thoại của Lạc Phàm Sương reo lên.
Liếc nhìn thấy là cuộc gọi của anh trai, cô liền bắt máy luôn.
"Người đâu rồi, chạy đi đâu thế hả?"
Giọng điệu của Lạc Vãn Ý không được tốt cho lắm.
"Em đang ở trên lầu ạ." Cô nhỏ giọng trả lời.
"Trên lầu? Lầu nào cơ? Em gái ơi, có phải em đi nhầm tầng rồi không?"
"Không phải đâu, anh đợi chút, em qua tìm anh ngay đây." Cúp điện thoại, Lạc Phàm Sương đứng dậy.
"Lãnh đạo, anh trai tìm em, vậy em xin phép xuống trước ạ."
"Thưa lãnh đạo, cơm đến rồi đây ạ." Giang Tử Uyên cầm túi đồ ăn nhanh bước vào.
"Lạc Phàm Sương?" Anh ta khẽ gọi tên cô.
"Chào trợ lý Giang." Cô gật đầu chào hỏi.
"Đưa phần cơm trong tay cậu cho cô ấy đi, tôi đã ăn phần cơm cô ấy mang cho Lạc Vãn Ý rồi." Phương Úc Sâm nhỏ giọng giải thích.
Giang Tử Uyên tiến lên, đưa túi đồ ăn trong tay cho cô.
"Việc này... không cần đâu ạ, anh trai em..." Lạc Phàm Sương từ chối.
"Cầm lấy đi, dù sao tôi cũng đã ăn mất phần của cậu ấy, em không nhận tôi sẽ thấy ngại lắm." Phương Úc Sâm mỉm cười khuyên cô.
"Vậy... em cảm ơn lãnh đạo ạ."
Lạc Phàm Sương nhận lấy túi đồ rồi nhanh chóng rời đi.
Giang Tử Uyên đưa thuốc dạ dày trong túi cho Phương Úc Sâm, nhưng anh xua tay: "Không cần đâu, đã đỡ đau nhiều rồi."
"Vâng ạ." Giang Tử Uyên cất thuốc vào túi, chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo của lãnh đạo.
Phương Úc Sâm quay lại ghế sofa ngồi xuống, tiếp tục ăn nốt chỗ bánh bao còn lại.
"Giúp tôi rửa sạch cái này nhé."
"Vâng ạ."
Lạc Vãn Ý cuối cùng cũng thấy mặt em gái, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.
"Lần sau đừng có đến đây đưa cơm cho anh nữa, tối muộn thế này, con gái con lứa đi ra ngoài một mình không an toàn đâu."
"Em biết rồi, anh ăn đi." Lạc Phàm Sương đưa đồ trong tay cho anh.
"Bánh bao đâu rồi?" Lạc Vãn Ý phát hiện ra thứ em gái đưa cho mình nào có phải bánh bao bà nội làm, rõ ràng là món cháo dưỡng sinh của nhà hàng Hồng Lâu mà.
"Lúc nãy đi lên, em tình cờ gặp lãnh đạo Phương trong thang máy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/i-ua-com-thoi-sao-lai-lot-vao-mat-xanh-cua-sep-lon-roi&chuong=6]
Anh ấy đói đến mức đau dạ dày nên em đưa chỗ bánh bao của anh cho lãnh đạo rồi."
"Giờ lãnh đạo không sao chứ?" Lạc Vãn Ý nhỏ giọng hỏi thăm.
"Lúc em xuống thấy sắc mặt anh ấy tốt hơn nhiều rồi, vả lại em còn thấy trợ lý Giang đi mua thuốc nữa."
"Cho nên, em mang phần cháo trợ lý Giang mua cho lãnh đạo xuống đây cho anh à?"
"Vâng, lãnh đạo của anh bảo em cầm lấy, em nào dám không nhận chứ."
Lạc Vãn Ý nghĩ cũng phải, đồ lãnh đạo cho, sao có thể không nhận.
"Anh cũng xong việc rồi, em đợi anh một chút, mười phút thôi, hai anh em mình cùng về nhà."
"Dạ."
Cô sẽ không vào văn phòng của anh nữa, hẹn với Lạc Vãn Ý xong, cô xuống lầu đứng đợi anh.
Dưới sảnh có ghế sofa, Lạc Phàm Sương bèn ngồi đó đợi anh trai.
Thế nhưng mười phút trôi qua, vẫn chẳng thấy bóng dáng anh đâu.
Lạc Phàm Sương bắt đầu thấy hối hận, lẽ ra tối nay cô không nên tới đây đưa cơm cho anh mới phải.
"Chưa về sao?" Phương Úc Sâm nhìn thấy Lạc Phàm Sương ở đại sảnh liền rảo bước đi tới. Cô gái nhỏ không biết đang mải mê suy nghĩ chuyện gì mà ngay cả khi anh lại gần cũng không hề hay biết.
Nghe thấy tiếng hỏi, cô bị dọa cho giật mình, chiếc điện thoại trên tay rơi thẳng xuống đất.
"Chào lãnh đạo ạ." Chào hỏi xong, cô vội vàng cúi người nhặt điện thoại.
Thật đáng tiếc, màn hình đã vỡ nát.
Lạc Phàm Sương thấy tim mình như đang rỉ máu, điện thoại này cô mới mua hồi học kỳ hai năm cuối, dùng chưa được bao lâu.
"Hỏng rồi sao? Tôi xin lỗi, lỗi của tôi, để tôi..." Câu "đền cho em cái mới" còn chưa kịp thốt ra.
Lạc Phàm Sương bỗng đột ngột đứng bật dậy, đỉnh đầu va rầm vào cằm của Phương Úc Sâm khi anh đang cúi xuống xem xét.
Có lẽ vì cú va chạm khá mạnh, nước mắt Lạc Phàm Sương đã chực trào ra, Phương Úc Sâm cũng bị đau không nhẹ. Anh đưa tay đỡ cằm, nghiêng đầu nhìn cô chằm chằm.
Anh định mở lời hỏi xem cô có sao không, nhưng cơn đau ập tới khiến anh nhất thời không thốt nên lời.
"Em xin lỗi, em xin lỗi! Anh có sao không ạ?" Lạc Phàm Sương vừa hoàn hồn, đâu còn tâm trí nào lo cho điện thoại nữa, lập tức tiến lại gần Phương Úc Sâm, lo lắng kiểm tra.
Phương Úc Sâm lắc đầu, cuối cùng khi cơn đau đã dịu bớt, anh mới khàn giọng nói: "Tôi không sao, là tại tôi không tốt. Điện thoại để tôi đền cho em cái mới."
"Dạ thôi thôi, cũng tại em cầm không chắc ạ. Xin lỗi lãnh đạo, cằm của anh... không sao chứ ạ?" Thấy tay anh đã rời khỏi cằm, Lạc Phàm Sương vội vã ghé sát vào xem xét.
Vì quá nóng lòng, cô hoàn toàn không chú ý tới khoảng cách giữa hai người lúc này đã quá gần, thậm chí là hơi quá mức thân mật.
Vành mắt cô vẫn còn đỏ hoe, nhìn vết đỏ trên cằm Phương Úc Sâm mà càng thêm sốt ruột.
Phải làm sao đây, hình như cô gây họa lớn rồi!!!
Cô lúng túng muốn giúp nhưng lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
"Lạc Phàm Sương, em làm cái gì thế hả?" Lạc Vãn Ý vừa bước ra khỏi thang máy, khoảnh khắc quay đầu tìm em gái, anh liền thấy cô đang ra vẻ như muốn hôn một người đàn ông.
Cơn giận tức thì bốc lên đầu, anh nhanh chân sải bước tới gần.
Lạc Phàm Sương nghe thấy giọng anh trai, cảm giác tủi thân càng dâng đầy, vừa quay người muốn tìm anh thì động tác quá gấp gáp, cô tự vấp vào chân mình rồi ngã nhào.
Cảm giác đau đớn như dự tính không hề xuất hiện, một cánh tay của Phương Úc Sâm đã kịp thời vòng qua eo cô, giữ chặt lấy cô.
"Cảm ơn lãnh đạo ạ." Lạc Phàm Sương sực tỉnh, vội vàng thoát ra khỏi lồng ngực Phương Úc Sâm.
"Bí thư Phương?" Lạc Vãn Ý ngây người, hết nhìn em gái lại nhìn sang Bí thư Phương, không hiểu nổi tình hình hiện tại là thế nào.
"Sao bây giờ anh mới xuống hả?" Nước mắt tủi thân của Lạc Phàm Sương suýt nữa thì rơi xuống, cô quay sang nũng nịu với Lạc Vãn Ý.
Ánh mắt Lạc Vãn Ý nhìn Phương Úc Sâm bỗng trở nên sắc lẹm, anh nghi ngờ có phải vị lãnh đạo này đã bắt nạt em gái mình không?
"Tôi vô ý làm hỏng điện thoại của em gái cậu." Phương Úc Sâm đỡ trán, cảm thấy tình huống trước mắt có chút hỗn loạn.
"Dạ không phải, không trách anh được đâu ạ, là do em cầm không chắc thôi. Thật sự xin lỗi anh, lúc nãy em lỡ va phải anh, anh xem... có cần tới bệnh viện kiểm tra không ạ?"
"Không cần đâu, tôi đâu phải làm bằng giấy. Còn em, có cần đi bệnh viện không?" Ngay cả chính Phương Úc Sâm có lẽ cũng không nhận ra, giọng điệu anh nói với Lạc Phàm Sương dịu dàng đến nhường nào.
Lạc Phàm Sương lắc đầu, tất nhiên là không cần rồi, cô đã hết đau từ lâu.
"Rốt cuộc là có chuyện gì?" Lạc Vãn Ý vẫn đang nằm ngoài vùng phủ sóng, nhìn em gái hỏi.
"Về nhà em giải thích sau nhé. Thưa lãnh đạo, nếu anh không sao thì chúng em xin phép về nhà trước ạ." Lạc Phàm Sương cảm thấy lúc này thật là xấu hổ muốn chết, cô phải lập tức rời khỏi nơi này mới được.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận