Sáng / Tối
Editor: Mây
“Hôm nay mẹ không có vào phòng con.” Đinh Dung từ trong phòng bếp thò đầu ra, thấy vẻ mặt của con trai mình thì bà giật mình: “Làm… Làm sao vậy con?”
“Con không nhìn thấy thiết bị thu âm của con đâu nữa.” Phương Du bực bội đi tới đi lui tại chỗ, cậu giơ tay lên xoa huyệt Thái Dương, hít thở sâu liên tục để ép mình bình tĩnh lại.
“Đồ của mày tao lấy.”
Cửa phòng ngủ mở ra, Phương Trình Quân bước ra cùng với soundcard thu âm và micro thu âm trên tay, ông ta nhìn về phía Phương Du, nói: “Lên cấp ba rồi thì nên lấy việc học làm trọng, từ ngày hôm nay trở đi, mày không được phép chơi mấy cái thứ nhảm nhí linh tinh này nữa. Những thứ này tạm thời sẽ để ở chỗ tao, chờ tới ba năm sau nếu kết quả thi đại học của mày khiến tao hài lòng thì tao sẽ trả lại cho mày.”
“Lồng tiếng không phải là việc nhảm nhí linh tinh.” Phương Du khẽ nghiến răng, cậu cố gắng khống chế cảm xúc của mình lại rồi nhẹ giọng giải thích: “Đây là sở thích của con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hai-ten-alpha-kia-lai-danh-nhau-nua-kia&chuong=2]
Bố trả đồ cho con đi, con hứa sẽ không làm lãng phí thời gian học tập vì việc lồng tiếng đâu.”
“Chỉ bằng một câu hứa suông mà mày nghĩ là có thể à?” Phương Trình Quân rất không hài lòng về việc con trai mình chỉ cần một chút bất đồng là nổi nóng, ông ta lạnh lùng nói: “Tao là người giám hộ của mày, tao làm như vậy đều là vì muốn tốt cho mày thôi.”
Pheromone mạnh mẽ không cho phép chống cự ập thẳng vào mặt, Phương Du cố nén cảm giác muốn nôn lại, cậu nghiến răng thốt ra từng chữ: “Muốn tốt cho tôi mà từ lúc tôi còn nhỏ đã cưỡng ép tôi học thêm ở trung tâm trong khi tôi không hề thích? Tốt cho tôi nghĩa là không cho phép tôi có sở thích nào khác ngoài việc học? Tốt với tôi là kiểm soát tôi trong lòng bàn tay ông rồi lập ra mọi kế hoạch, định hướng cho tôi? Tôi là một con người độc lập hay là vật sở hữu của ông hả?”
Sắc mặt Phương Trình Quân lúc đỏ lúc xanh, giống như là bị người khác phát hiện ra lớp mặt nạ ở bên ngoài một cách đường đường chính chính, sự ích kỷ và cưỡng ép lộ rõ rành rành.
Ông ta mím chặt môi, một chốc sau, ông ta khàn giọng quát lên: “Tao vất vả nuôi mày lớn tới chừng này là để mày phản nghịch, cãi lại tao có đúng không? Mày làm tao quá thất vọng.”
Thất vọng thất vọng thất vọng, từ nhỏ tới bây giờ đây là từ mà cậu nghe nhiều nhất. Khi cậu thi đạt được hạng nhất của lớp thì là thất vọng, khi cậu đạt được giải nhất cuộc thi Olympic Toán học quốc gia cũng là thất vọng, khi cậu thi tuyển sinh đứng thứ nhì toàn tỉnh vẫn là thất vọng.
Phương Du chán nản quay đầu đi mà không thèm nhìn Phương Trình Quân lấy một cái: “Ông trả thiết bị thu âm lại cho tôi đi. Mẹ tôi là Omega, pheromone trong nhà có ảnh hưởng rất lớn đến bà nên tôi không muốn cãi nhau với ông đâu.”
“Mày dám nói chuyện như thế với bố mày sao?!” Phương Trình Quân bước lên vài bước, ông ta hoàn toàn bị thái độ của Phương Du chọc tức: “Tao là bố của mày, tao có quyền giúp mày học tập cho tốt!”
Vừa dứt lời, ông ta giơ thiết bị thu âm trong tay lên rồi tàn nhẫn đập mạnh xuống đất.
Một tiếng răng rắc chói tai vang lên, đồng tử của Phương Du co rút lại, bên tai truyền đến tiếng ong ong, không thể nghe rõ âm thanh xung quanh.
Cậu cúi đầu xuống lẳng lặng nhìn soundcard thu âm bị đập vỡ, ngón tay cậu động một cái rồi siết chặt lại.
Hai mắt Phương Du đỏ ửng, ngực cậu phập phồng dữ dội, cơ bắp toàn thân căng cứng.
“Làm sao? Giờ mày đủ lông đủ cánh rồi nên muốn đánh luôn tao à?” Phương Du bị thái độ của con trai mình dọa, ông ta hít sâu vài hơi rồi lớn tiếng nói: “Không phải chỉ là đập vỡ thiết bị thu âm thôi sao? Mày đừng quên những thiết bị này là ai mua cho mày!”
Đinh Dung biết rõ việc lồng tiếng đối với con trai mình có ý nghĩa gì, bà cố kiềm chế cảm giác choáng váng do pheromone mang lại mà nhào tới ngăn cản Phương Du: “Ông ấy là bố của con, con không thể đánh ông ấy, mẹ biết con rất thích lồng tiếng, cũng biết lồng tiếng rất quan trọng đối với con…”
Phương Du bực bội nhắm mắt lại, cậu hít sâu vài hơi, nắm tay đang siết chặt từ từ thả lỏng, cậu nhìn về phía Phương Trình Quân: “Soundcard và micro đều là tôi mua bằng chính số tiền mà tôi kiếm được từ việc lồng tiếng.”
Nói xong thì cậu quay người đi về phía huyền quan, cất chìa khóa vào túi rồi cúi người xuống thay giày.
“Cơm tối sắp làm xong rồi, con đi đâu vậy?” Đinh Dung đuổi theo hỏi.
“Con không ăn, con ra ngoài đi dạo một chút đây.” Phương Du buộc dây giày vào rồi đứng lên, mở cửa đi ra ngoài.
“Mày đi ra ngoài thì đừng có về nữa!” Phía sau truyền đến tiếng rống của Phương Trình Quân.
Phương Du không quay đầu lại, cậu đóng sầm cửa mà không chút do dự.
Cậu đi bộ một cách chậm rãi dọc theo thành hồ, cơn gió mát mẻ của mùa hè vào lúc chạng vạng thổi tới. Phương Du đứng dựa vào lan can, cậu châm một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu rồi kẹp điếu thuốc giữa ngón tay trỏ và ngón tay giữa của bàn tay phải.
Bực vãi.
Muốn đánh người ghê.
Phương Du nhả khói thuốc ra, cậu nheo mắt nhìn bầy ngỗng trắng ở giữa hồ, có lẽ vì toàn thân cậu mang lại áp lực quá lớn nên ngay cả “Anh Cẩu” thường lui tới nơi này cũng trốn đâu mất hút.
À, không đúng, từ hồi cấp hai khi cậu ở đây giúp Kha Lâm “nở mày nở mặt” thì về sau anh Cẩu cứ thấy cậu là sẽ đi đường vòng.
Phương Du dập điếu thuốc, bỏ tàn thuốc vào thùng rác bên cạnh rồi lấy điện thoại di động ra gọi cho Kha Lâm.
“... Rồi cứ thế bị anh chinh phục——”
Điện thoại vang lên vài tiếng “Tút” thì đổ chuông, Phương Du để điện thoại ra xa một chút rồi xoay lưng lại dựa vào lan can chờ Kha Lâm bắt máy.
Phương Du nghe bài《Chinh Phục 》gần hai lần, lần thứ ba câu “Rồi cứ thế bị anh chinh phục” vang lên thì cuộc gọi được kết nối, đầu bên kia truyền tới giọng nói cáu kỉnh của Kha Lâm: “Đệt, ai gọi ông đây trong lúc ông đang ăn gà* vậy!”
*Biểu tượng chiến thắng trong PUBG, câu gốc là “Winner Winner Chicken Diner”
Phương Du hờ hững nhìn bảng quảng cáo “Gội, cắt, uốn” của tiệm cắt tóc phía bên kia đường: “Kha Lâm.”
“Phương ~ Anh Phương?” Giọng nói đầu bên kia run rẩy rõ ràng: “Anh Phương, ban nãy em…”
“Bây giờ mày đang ở đâu?” Phương Du ngắt lời cậu ấy.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận