Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 16 / 16  ·  100%
CỐ TICH HOAN
Chương 16
22/07/2025 22:33· 1,869 từ

Ngoại truyện: Chuyện phân giường

Ta tên là Bách Lý chữ "Tiêu" trong Nguyên năm nay năm tuổi, là tử của triều đại này, cũng đứa trẻ khi mới sinh ra thể quá yếu, suýt nữa thể cứu sống.

Vì vậy, khi được trở bên mẫu hậu, ta thành bảo vật mất rồi có của người, được mẫu hậu bên mình từng bước không rời, cả lúc ngủ cũng để ngủ cùng bọn họ. chưa bao giờ cảm có gì không ổn cả.

Nhưng một ngày nọ, khi dậy, ta phát hiện cổ mẫu hậu có một vết kỳ lạ, màu tím đỏ. chỉ một chỗ, mà từ cổ vai đều có một mảng xanh xanh tím tím, giống như vết bầm ta bị ngã.

Ta giật nảy mình, lập hỏi mẫu hậu chuyện đã xảy ra.

Mẫu hậu đỏ bừng mặt, a ấp úng, cuối vẫn không nói ra được do.

Thế là ta liền đá hoàng một cái, muốn giải thích cho ta.

Nhưng điều đó lại càng ta tò mò hơn.

Phụ hoàng thở dài bất dĩ, kéo ta sang bên, nghiêm túc nói:

"Hoàng nhi, thực ra chuyện phụ hoàng vốn định với con sớm hơn, nhưng còn nhỏ, nói ra con cũng hiểu, nên mới trì hoãn đến

"Bây giờ con đã lớn những chuyện thế này nên nói rõ."

"Các vết bầm trên người hậu con... thật ra do con ngủ không ngoan, trúng đấy!"

Ta sững sờ.

Cái gì?

Những vết thương trên người hậu là do ta ra sao?

Mẫu hậu chắc hẳn phải lắm!

Ta òa khóc nức nở: sao mẫu hậu không thức nhi thần dậy chứ? nhi thần tỉnh, nhất định sẽ lăn lộn lung tung, cũng sẽ đá trúng mẫu hậu!"

Phụ hoàng xoa đầu ta: này con sẽ hiểu Tình yêu của mẫu thân vô tư nhất trên đời, có làm gì đi nữa, người tình nguyện chịu đựng, chỉ con ngủ không ngon."

Nước mắt ta lã chã xuống, cảm thấy vô hối hận.

Hu hu hu, là ta lỗi với mẫu hậu!

Ta ngước mắt nhìn phụ đầy mong đợi: "Vậy... nhi thần phải làm sao

Phụ hoàng chống cằm nghĩ một hồi cũng không ra cách nào hay.

Người bèn hỏi ta: "Hoàng con thấy thế nào? nếu phân giường thì mẫu con sẽ không bị con đá Nhưng nghĩ lại, để hai mẹ các con ban đêm xa ban ngày lại gặp phân phân hợp hợp này, phụ hoàng cũng không

Mắt ta sáng lên, phân à?

Đây là một ý hay!

"Phụ hoàng đừng lo, nhi không sợ ngủ một đâu! Nhi thần ngủ rất chỉ cần ngủ rồi, sấm sét không đánh thức được! Nhi thần không nhìn thấy những vết đó là do người mẫu hậu đâu!!"

Ta khoanh tay, nghiêng đầu phụ hoàng, thấy mặt như vừa bị sét đánh.

Haha, người tưởng ta là nít thật à?

Ta năm nay đã bốn rồi, không còn là trẻ ba tuổi dễ lừa đâu!

Ta ngủ ngoan như vậy, sao có thể lăn Lại càng không thể đá hậu!

"Rõ ràng là phụ hoàng độc chiếm mẫu hậu!

Phụ hoàng liếm môi.

Người quả nhiên là một hồ ly già, bị trần lời nói dối cũng hề nao núng.

"Ừm, tuy nói phụ hoàng con thì không đúng nhưng con cũng đã lớn sớm muộn gì cũng phải ngủ thôi."

"Hay là thế này, con tách giường ngủ, nhưng hoàng và mẫu hậu sẽ bên con, chờ con ngủ rồi rời đi, được không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/c-tich-hoan&chuong=16]

Ta suy nghĩ một lát, ý.

"Nhưng phụ hoàng, đây là người cầu nhi thần, nhi thần có một yêu nho nhỏ, cung điện của nhi phải do nhi thần tự trang

Yêu cầu nhỏ thế này với phụ hoàng chẳng gì cả, thế là ta tung khố phòng riêng của người, vét vô số bảo vật quý bất cứ thứ gì ta đẹp đều lấy hết!

San hô đỏ từ biển dạ minh châu từ Hải...

Phụ hoàng nghiến răng: "Đủ Bách Lý Tiêu! Con nữa là sinh nhật mẫu con trẫm chẳng còn gì để đâu!"

Nhìn mặt phụ hoàng co biết người thật sự của, ta rất vui vẻ.

Tối nay cuối cùng ta sẽ ngủ một mình, tỏ ta đã lớn rồi!

Phụ hoàng và mẫu hậu đặc biệt chuẩn bị bàn tiệc phong phú cho

Nhưng trên bàn toàn là... không, toàn là món hậu thích ăn.

Không biết là đang chúc ai đây.

Ăn xong, phụ hoàng và hậu mỗi người nắm tay ta, dắt ta đi

Phụ hoàng còn dịu dàng "Cửa tẩm điện này không đóng, nếu con không bất cứ lúc nào cũng quay lại tìm chúng ta."

Ta vỗ ngực cam đoan không bao giờ có đó xảy ra!

Ta đã là một đứa lớn rồi, sao có khóc nhè chạy đi tìm mẹ chứ?

Chẳng phải sẽ làm mất hình tượng cao quý thái tử điện hạ sao?

Phụ hoàng rất hài lòng.

Nhưng ta mới bốn tuổi, hình tượng cao

Vì tranh giành mẫu hậu phụ hoàng, ta có làm tất cả!

Đừng xem thường quyết tâm vệ vị trí bên mẫu hậu của một đứa

Vì vậy, ngay trong đêm ta ôm con hổ của mình, xông thẳng vào cung của họ!

Phụ hoàng hoàn toàn sững

Người đang đắc ý ôm hậu trong lòng, còn đút rượu cho mẫu hậu

Xì! Rõ ràng là sữa hơn nhiều!

Ta bĩu môi, lảo đảo về phía mẫu hậu, mặt còn lấm tấm nước chỉ cần nói một câu: "Mẫu nhi thần sợ quá." là có thành công đoạt lại mẫu hoàn toàn không tốn sức lực nào.

Phụ hoàng nhịn hết nổi, cùng cũng túm ta một bên, gằn giọng: "Những con muốn trẫm đã cho con rồi, nam tử hán đại trượng có thể giữ chữ tín

Cuối cùng, ta cũng vạch sự thật.

"Nhi thần không muốn người chiếm mẫu hậu! Chờ thần lớn rồi, còn có đệ muội muội giúp sức nữa!"

Tóm lại, mẫu hậu không của riêng người!

Phụ hoàng khoanh tay, cười "Tiểu tử, con vẫn non lắm! Trẫm nói cho biết, trẫm đã sớm lấy thuốc chỗ thái y rồi, con sẽ có đệ đệ muội muội

Ta lập tức đơ người.

Trời ơi!

Phụ hoàng vì muốn độc mẫu hậu mà ngay chiêu này cũng nghĩ ra sao?

Thật nhẫn tâm!

Không được! Nhất định không để phụ hoàng đắc

Ta muốn đệ đệ! Ta muội muội!

Sức trẻ con quá yếu, thì phải lấy số áp đảo!

Thế là ta chạy đi Cố thượng thư.

Ông ấy là con trai Cố hầu gia, y cao minh. Đồng thời cũng vị thượng thư trẻ tuổi nhất ta, nói chung là rất lợi

Có lần, dì Sương Nhi tình lỡ miệng, ta biết ông ấy suýt nữa trở thành phụ thân ta.

Mỗi lần nhìn ta, ánh của Cố thượng thư lộ ra vài phần hoài chẳng biết có phải vẫn còn thương mẫu hậu hay không.

Cuối cùng, ta cũng moi mấy bình dược tửu chỗ ông ấy, rồi đem hiếu cho mẫu hậu.

Ta biết rõ số rượu cuối cùng sẽ vào phụ hoàng.

Hiệu quả rất tốt!

Mẫu hậu thật sự có rồi!

Phụ hoàng dịu dàng dỗ mẫu hậu, nhưng vừa sang ta đã lập tức mày giận dữ.

Đúng là cha mẹ là ái, con cái chỉ tai nạn ngoài ý muốn.

Phụ hoàng nhíu mày trách

“Thân thể mẫu hậu con ớt, lúc sinh con cực khổ vô cùng. Ngay con khi chào đời cũng suýt giữ được mạng. Nếu phải trải chuyện đó thêm lần nữa, chắn nàng ấy không nổi. Vì vậy, phụ mới quyết định không có con. Giờ thì con đã hiểu

Ta lúc này mới nhận tâm ý của phụ dành cho mẫu hậu, lập òa khóc nức nở.

Bình thường khóc còn có diễn xuất, lần này sự là vừa lo vừa vừa hối hận.

“Con sai rồi! Con không mẫu hậu chết! Con cần đệ đệ muội muội

“Biết sợ rồi à?”

Phụ hoàng ngồi xổm xuống, đầu ta vỗ về:

“Biết sai thì phải sửa, không?”

“Mẫu hậu con cũng đừng lo lắng, đệ đệ muội đã đến, chứng tỏ duyên với chúng ta. Chúng ta cần chăm sóc tốt cho mẫu để nàng vui vẻ, vậy sẽ sinh con bình thôi.”

Ta gật đầu lia lịa, ngoãn cam đoan:

“Được! Con nhất định sẽ từ nay về sau để mẫu hậu bận tâm Con sẽ tự ngủ, để mẫu nghỉ ngơi thật tốt!”

Buổi tối, một mình nằm chiếc giường rộng thênh ta mới chợt nhớ ra.

Không đúng! Ta lại bị hoàng lừa rồi!

Rõ ràng thái y nói thể mẫu hậu đã điều dưỡng rất tốt, sao miệng phụ hoàng lại biến thành ớt như vậy?

Thật quá đáng! Lại dám trẻ con!

Đáng giận nhất là ta còn tin ông ấy!

Phải nghĩ cách gỡ gạc mới được!

Ta tự an ủi mình: sao không sao, rất thôi, đệ đệ muội muội đời, ta sẽ có viện trợ!

Mang theo khát vọng về lai rực rỡ và thắng huy hoàng, ta vui chìm vào giấc mộng.

Trong mơ, ta cùng một muội muội trắng trẻo bẫm bao vây phụ hoàng.

Hai muội muội mỗi người một chân phụ hoàng, ta thì ngồi chễm chệ cổ hắn, hung hăng hỏi: “Phục Nhận thua chưa?!”

Trong mơ, ta cười thành

[Toàn Văn Hoàn]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận