Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 8  ·  50%
Bản Quy Hoạch Độc Bản
Chương 4
11/02/2026 11:31· 826 từ

Khách sạn năm sao Sheraton rỡ ánh đèn chùm pha lê, khí đặc mùi nước hoa đắt và những nụ cười ngoại giao tạo.

Đây là buổi tiệc mừng kết dự án quy hoạch trục chính của thành phố.

Lê Dao lần đầu tiên đi cùng Tạ Chính đến một như thế này.

Cô diện chiếc váy lụa xanh nhạt kín đáo nhưng vẫn lên đường cong thanh xuân mơn đi bên cạnh một Tạ Chính vệ trong bộ suit may đo cô giống như một nụ nhỏ lạc vào rừng già.

"Đi sát tôi, đừng rời bước." Tạ Chính trầm giọng dặn tay anh hờ hững đặt sau cô, không chạm hẳn nhưng đủ tạo ra một vòng tròn bảo vô hình.

Tuy nhiên, giữa buổi tiệc, vị lãnh đạo cấp cao khác Tạ Chính đi bàn việc riêng, nhíu mày, nhìn cô một cái cảnh báo rồi mới rời đi.

Ngay lập tức, "những con trong giới kinh doanh đã đánh thấy sự hiện diện của cô tập sinh xinh đẹp.

Trần Vĩnh, một gã giám thầu dự án nổi tiếng đào và hống hách cầm ly rượu tiến lại gần.

Hắn ta đã để mắt Dao từ lúc cô bước cùng Tạ Chính.

"Cô em đây là người Cục trưởng Tạ sao? Trông lạ quá." Hắn vừa nói vừa chìa rượu ra, ánh mắt không giấu sự thèm khát lướt trên làn trắng ngần của cô.

Lê Dao lịch sự đáp, lại một bước để giữ khoảng "Dạ... em là thư ký tập của Cục trưởng ạ."

"Thư ký sao? Thư ký càng phải biết uống. Một ly coi như nể mặt tôi, sau dự án của Cục có trục gì, tôi cũng dễ nói chuyện." dùng cái danh nghĩa công để ép buộc.

Lê Dao không muốn vì ảnh hưởng đến quan hệ Tạ Chính, cô đành nhận lấy rượu, nhưng gã Vĩnh không dừng hắn liên tục mời, thậm chí đưa tay định quàng qua cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ban-quy-hoach-oc-ban&chuong=4]

"Uống đi, rượu này nhẹ con gái uống càng đẹp da."

Lê Dao uống hết một đầu óc đã bắt đầu quay

Cô không biết rằng trong đã bị pha thêm một chút vị" để kích thích.

Khi gã Vĩnh định dắt về phía dãy phòng nghỉ phía Lê Dao cố gắng đẩy ra đôi chân đã bủn rủn.

"Để tôi đưa em đi em say rồi…"

"Không... buông tôi ra…"

Đúng lúc đó, không gian quanh dường như đông cứng lại, luồng khí áp lạnh lẽo bao cả sảnh tiệc.

Đám đông đang ồn ào tự giác dạt sang hai bên, chỗ cho một người đàn ông sải bước tới.

Tạ Chính xuất hiện.

Gương mặt anh lúc này còn vẻ điềm tĩnh thường ngày phủ một tầng sương giá đáng đôi mắt anh nhìn chằm chằm bàn tay của gã Vĩnh đang trên tay áo Lê Dao.

"Giám đốc Trần có vẻ rất thảnh thơi nhỉ?" Giọng nói Tạ Chính không cao, nhưng uy khiến tất cả những người xung đều rợn tóc gáy.

Trần Vĩnh giật mình buông lắp bắp: “Cục... Cục trưởng Tạ... chỉ thấy cô ấy say nên giúp…”

Tạ Chính không thèm nhìn thêm một giây nào.

Anh bước tới, một tay lấy eo Lê Dao, kéo mạnh vào lồng ngực mình, cảm nhận sự run rẩy và hơi thở hổi của cô, ánh mắt anh sầm lại.

"Người của tôi, không phiền giúp." Tạ Chính lạnh lùng buông câu dứt khoát.

Anh nhìn lướt qua cả tiệc, ánh mắt sắc như dao những kẻ đang tò mò đều cúi đầu né tránh.

Không một ai dám ho không một ai dám ngăn cản.

Tạ Chính cứ thế ôm người Lê Dao, hiên ngang bước khỏi khách sạn như một vị vừa giành lại báu vật của

Gió đêm lùa vào khiến Dao khẽ rên rỉ, cô bám chặt vào ve áo sơ của anh, vùi đầu vào cổ tìm kiếm sự che chở.

Tạ Chính siết chặt vòng gân xanh trên trán nổi lên.

"Đã dặn là phải đi tôi cơ mà?" Anh gầm nhẹ cổ họng, vừa giận dữ, vừa xa.

Lê Dao trong cơn say, toàn không biết rằng mình vừa khỏi một hang cọp, nhưng lại bước vào một "vùng nguy hiểm" mang tên Tạ Chính.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận