Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tang Thi Không Muốn Cắn Người

Chương 1.1: tận thế ập đến

Ngày cập nhật : 2026-05-18 20:37:51

Vào năm 2566 Công
Nguyên, loài người phát hiện một con dơi có đôi mắt đỏ như máu trong rừng sâu.
Một người vô tình bị nó cắn và nhiễm phải virus thây ma.

Ngày qua ngày, người đàn ông đó bắt đầu điên cuồng cắn xé
dân làng. Những người bị cắn cũng nhanh chóng biến đổi: gương mặt họ trở nên dữ
tợn, gân xanh nổi cuồn cuộn, những vệt đen xám u ám chằng chịt khắp mặt, còn
đồng tử thì mất đi sắc màu, chỉ còn một màu xám xịt, đờ đẫn.

Người dân trong thôn hoảng loạn tháo chạy vào thành phố,
khiến lượng thây ma tăng lên chóng mặt. Mọi địa phương lập tức tiến hành lệnh
kiểm soát và phong tỏa toàn thành.

Chẳng mấy chốc, virus thây ma bùng nổ trên diện rộng rồi
càn quét khắp toàn cầu. Các thành phố bị hủy hoại, nhu yếu phẩm cạn kiệt, ngay
cả hệ thống liên lạc cũng tê liệt, rất khó kết nối.

Các viện nghiên cứu hoàn toàn bất lực trước loại virus vô
phương cứu chữa và có tốc độ lây lan kinh hoàng này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tang-thi-khong-muon-can-nguoi&chuong=1]

Từ một trăm năm trước,
quốc gia đã phát hiện ra một hành tinh mới mang tên Hằng Tê. Trước tình cảnh
này, chính phủ chính thức thực hiện kế hoạch di dân quy mô lớn nhằm cứu vớt
giống nòi nhân loại.

Liên đoàn Quản lý Thế giới được thành lập, đồng thời tổ
chức nhiều Bộ chỉ huy Phòng chống dịch tại các khu vực.

Trình Chi Hữu là một thiên tài tốt nghiệp từ trường quân
đội, cũng là tay súng bắn tỉa đỉnh cấp trẻ tuổi nhất cả nước với thành tích
thực chiến đứng đầu toàn quốc. Anh thông minh, nhạy bén và có thân thủ vô cùng
nhanh nhẹn. Vì vậy, anh được bổ nhiệm làm Tổng chỉ huy, vị trưởng quan cấp cao
nhất chịu trách nhiệm quét sạch thây ma.

Lúc này, tất cả các tỉnh thành của Ninh Quốc đều rơi vào
cuộc khủng hoảng mạt thế. Sau một thời gian dài nỗ lực cứu hộ, quân đội đã sơ
tán thành công phần lớn người dân. Hiện tại, họ đang tiếp tục rà soát năm thành
phố còn lại, bao gồm: Giang Thành, Vân Thành, Khê Thành, Du Thành và Lam Thành.

Tại Giang Thành.

Cậu
thiếu niên ấy tên là Giang Tang, năm nay 16 tuổi. Vào khoảnh khắc bị thây ma cắn,
trong cơn mê sảng, cậu vẫn thầm nghĩ: Có phải vì cái tên mình quá xui
xẻo không nhỉ?
(Giang Tang nghe gần giống "tang thi" -
thây ma).

Vốn dĩ cậu đang cùng các bạn học đang chạy trốn. Vì thây
ma vây hãm thành phố, cả nhóm bị mắc kẹt trong siêu thị, lúc đó có trực thăng
cứu hộ đang đợi trên tầng thượng.

Thế nhưng số người muốn lên quá đông mà trực thăng lại có
hạn. Trong cơn sinh tử, nhiều người bạn học bắt đầu trở nên tàn bạo. Để tranh
giành tấm vé sống sót, họ sẵn sàng ra tay đấu đá, thậm chí đẩy chính bạn bè của
mình xuống lầu.

Và Giang Tang chính là kẻ bị bỏ rơi. Khi hàm răng của lũ
thây ma cắm ngập vào da thịt dưới tầng lầu, cậu chỉ kịp nghĩ: Chẳng biết bố mẹ đã chạy thoát
được chưa...

Cứ thế, bé Tang Tang đã biến thành thây ma.

Khi Giang Tang mở
mắt ra, lý trí của cậu đã mất đi hơn một nửa. Cậu chỉ cảm thấy cổ họng khô
khốc, bụng đói cồn cào và hai hàm răng thì ngứa ngáy đến khó chịu.

Kỉ
kỉ kỉ ——

Giang Tang chậm chạp bò dậy từ vũng bùn, lết từng chút
một về phía trước. Cậu nhìn thấy trong bụi cỏ có một con gà mái già đang dẫn
theo sáu chú gà con đi kiếm mồi. Ở thế giới mạt thế này, những sinh vật còn
sống như vậy đã trở thành báu vật cực kỳ hiếm hoi.

Ngay cạnh đó là một căn nhà ngói cũ nát. Một gia đình ba
người đang trốn dưới hầm ngầm, qua khe hở nhỏ, họ kinh hãi nhìn con thây ma
đang nhìn chằm chằm vào đàn gà nhà mình. Người cha vội lấy tay bịt chặt miệng
con trai không cho phát ra tiếng động, người vợ bên cạnh thì sợ đến mức run cầm
cập.

Con thây ma này trông nhỏ tuổi lắm, ánh mắt ngơ ngác đờ
đẫn. Nó cứ đứng nhìn chằm chằm mấy chú gà con suốt mười phút đồng hồ mà mãi
không dám ra tay.

Két
——

Một chiếc Jeep quân sự phanh gấp bên lề đường. Hai người
đàn ông mặc đồ rằn ri bước xuống xe, vai đeo balo, lưng vác súng bắn tỉa, bên
hông dắt súng ngắn.

Chiếc ủng chiến thuật màu đen càng làm tôn lên đôi chân
dài thẳng tắp của họ. Đặc biệt là người đi đầu, anh cao chừng mét chín, ngũ
quan anh tuấn, cương nghị, toát ra khí chất vô cùng mạnh mẽ.

"Chi Hữu, cậu chắc ở đây có người sống sót chứ? Chỉ
có một căn nhà nhỏ rách nát, chẳng cảm nhận được chút hơi thở con người nào
cả."

"Thiết bị dò tìm tần số hiển thị ở đây. Tăng cường
cảnh giác, chú ý quan sát xung quanh."

Giang Tang đứng ngẩn
ngơ nửa ngày, thấy con gà mái già định dẫn đàn con chạy mất, cậu mới cuống
cuồng nhào tới cắn đại vào chân một chú gà con.

"Kỉ kỉ kỉ ——"

"Cục cục cục!!"

Con gà mái già nổi điên, bay lên mổ liên tiếp vào đầu
cậu. Nhưng Giang Tang chẳng hề thấy đau, đôi mắt cậu trống rỗng, vô thần, tròng
mắt mất hết huyết sắc, chuyển sang màu trắng dã.

Kỳ lạ là cậu vẫn còn vị giác. Cậu nhăn mặt nghĩ: Ôi, dở tệ!

Trình Chi Hữu khẽ nhíu mày. Anh đang cùng Trì Ngôn –
người anh em thân thiết trong quân đội – đi tìm kiếm người tị nạn, không ngờ ở
vị trí này lại có thây ma.

Trình Chi Hữu rút súng ngắn, nhắm thẳng vào đầu con thây
ma nhỏ đằng xa, chuẩn bị kết liễu nó.

Đúng lúc đó, thây ma nhỏ quay đầu lại. Chú gà con trong
miệng cậu vì sợ quá mà rơi bịch xuống đất. Đối diện với họng súng đen ngóm, bản
năng mách bảo cậu rằng thứ này sẽ khiến đầu cậu nổ tung.

Con thây ma nhỏ bỗng nhiên "bạch" một tiếng quỳ
sụp xuống đất, hai tay ôm chặt lấy đầu, lí nhí van xin: "Cứu…… cứu
mạng……"

Hành động này lập tức khiến cả Trình Chi Hữu lẫn Trì Ngôn
chết lặng. Hai người trợn tròn mắt nhìn nhau đầy kinh ngạc.

Thây ma mà cũng biết nói sao? Lại còn biết xin tha? Nó
vẫn còn ý thức à?

Phát súng của Trình Chi Hữu suýt chút nữa thì cướp cò vì
giật mình.

Trì Ngôn lớn tiếng gọi: "Chi Hữu! Đừng nổ
súng!"

Trình Chi Hữu giắt lại súng vào hông, sải bước tiến về
phía trước. Trì Ngôn lập tức chặn lại cảnh báo: "Cẩn thận một chút! Bị
thây ma cắn một phát là biến đổi mất ý thức ngay đấy!"

Dù sao Trình Chi Hữu cũng là trưởng quan tối cao, nếu anh
có mệnh hệ gì, Trì Ngôn trở về biết ăn nói thế nào với cấp trên.

Nhưng chức trách của Trình Chi Hữu là bảo vệ mọi người.
Anh gạt tay Trì Ngôn ra, không hề do dự mà tiếp tục áp sát con thây ma.

Ai mà ngờ, con thây ma này còn nhát gan hơn cả anh. Thấy
anh tiến lại gần, cậu liền cuống cuồng chúi đầu vào bụi cỏ, để lộ mỗi cái mông
và hai cái chân đang run lẩy bẩy ở bên ngoài.



Trình Chi Hữu nghĩ thầm: Đúng là gặp quỷ rồi.
Trên đời này lại có kiểu thây ma sợ con người sao? Chẳng phải chúng nên lao vào
cắn xé ăn thịt à?

Bình Luận

0 Thảo luận