Quách Kính sắp lên đường trở về, mang một nghìn lọ thuốc đặc trị theo. Có điều, anh dự định để vợ con ở lại đây.
"Anh đã đăng ký thẻ cư trú ở căn cứ Hắc Sơn cho hai mẹ con rồi, cũng đã thanh toán tiền thuê căn biệt thự bên cạnh. Sau khi anh đi, em và con cứ dọn qua đó mà ở."
Đêm khuya, nhân lúc Quách Lạc Lạc đã ngủ say, hai vợ chồng mới có thời gian thủ thỉ với nhau.
La Mạn im lặng một lát rồi khẽ hỏi: "Sao anh lại quyết định đột ngột thế?"
"Không phải đột ngột đâu. Mấy hôm nay anh đã quan sát kỹ rồi. Căn cứ Hắc Sơn tuy dân số không nhiều, nhưng họ có nguồn năng lượng, lương thực thực phẩm đầy đủ, vừa có thể bán ra ngoài lại vừa tự cung tự cấp được. Anh còn cùng Tần Lẫm đi xem kho vũ khí. Tuy người ít, nhưng chỉ cần dựa vào số trang bị hiện đại đó cũng đủ sức đối phó với bất kỳ thế lực bên ngoài nào.. Nơi này thật sự rất thích hợp cho em và con sinh sống."
Quách Kính dĩ nhiên đã cân nhắc chuyện này từ lâu. Căn cứ Bình Minh hiện giờ hỗn loạn vô cùng, không chỉ có dịch bệnh hoành hành mà còn có dịch bọ biến dị, nên anh không muốn vợ con mình phải quay về chịu khổ.
"Em và Lạc Lạc ở đây chờ anh về."
La Mạn tựa đầu lên vai Quách Kính. Dù ngày thường cô có bình tĩnh và mạnh mẽ đến đâu thì vào lúc này, cô cũng chỉ là một người phụ nữ nhỏ bé tìm kiếm sự bình yên nơi vòng tay chồng mình.
"Ừm."
Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua lớp rèm mỏng phủ lên căn phòng. Trên giường, hai bóng người dựa sát vào nhau, quyến luyến không nỡ rời xa.
Sau khi tiễn Quách Kính lên đường, La Mạn cùng con trai chuyển sang căn biệt thự cạnh nhà Văn Tiêu Tiêu. Nơi này rất gần chỗ ở của Giang Vũ và những người khác nên Quách Lạc Lạc ở đây cũng không cảm thấy buồn chán.
Văn Tiêu Tiêu, Giang Vũ và Tương Tú sang giúp thu dọn đồ đạc. Nhưng ngoài vài bộ quần áo mang theo thì tài sản của hai mẹ con La Mạn ít đến đáng thương.
"Thế này nhìn đơn điệu quá. Để em mang cây quýt sang cho chị nhé."
Vừa dứt lời, Văn Tiêu Tiêu đã chạy vụt ra ngoài, khiến La Mạn chưa kịp mở miệng ngăn cô lại.
Giang Vũ đứng bên cạnh bật cười, rồi cố ý thở dài: "Cái con bé này lúc nào cũng tràn đầy năng lượng. Chẳng bù cho em, chớp mắt một cái là sắp ba mươi tuổi rồi, haizz..."
"Phụ nữ ba mươi là đẹp nhất mà. Đội trưởng Giang vừa xinh đẹp lại có năng lực, có gì mà phải lo lắng."
La Mạn năm nay đã ba mươi hai tuổi, nhưng vẫn tao nhã như một đóa tulip.
Chẳng bao lâu sau, Văn Tiêu Tiêu đã mang cây quýt sang. Cô nhớ là Quách Lạc Lạc rất thích cây này. Chỉ là chậu cây quá lớn, cô bưng đi rất vất vả nên Giang Vũ và Tương Tú liên tới phụ cô khiêng vào nhà.
"Em thấy chị nên trồng thêm vài loại cây khác nữa. Nếu chị thích thì cứ sang chỗ em mang vài cây giống mang về trồng."
Không chỉ người trong tiểu đội Thần Phong mà cả người dân trong căn cứ cũng thường đến xin cây giống của Văn Tiêu Tiêu. Cô xem chuyện đó là bình thường, nhưng điều đó lại khiến La Mạn vô cùng cảm động.
"Chị Quách, nếu chị thấy ngại thì thỉnh thoảng nấu cho Tiêu Tiêu vài món ngon là được, Con bé này mê đồ ngọt với tham ăn lắm." Giang Vũ nhìn ra sự đắn đo của La Mạn liền lên tiếng khuyên nhủ.
La Mạn vui vẻ nhận lời: "Được chứ. Tay nghề nấu nướng của chị cũng khá lắm đấy."
Sau khi giúp La Mạn thu dọn xong xuôi đồ đạc, lúc ra về, Giang Vũ còn chu đáo dặn dò thêm: "Nếu chị còn thiếu vật dụng gì thì cứ qua bộ phận hậu cần làm đơn xin cấp nhé. Nguồn vật tư trong căn cứ chúng ta cũng phong phú lắm."
Đều là dùng dầu mỏ đổi về cả mà, dĩ nhiên là phong phú rồi.
La Mạn lại nói cảm ơn: "Vâng, làm phiền mọi người quá."
Giang Vũ và Tương Tú đều rất bận nên chẳng mấy chốc đã rời đi. Từ sau khi không cần đến khu khám bệnh nữa thì Văn Tiêu Tiêu rảnh rỗi hơn, thế là cô nán lại chỗ La Mạn chơi thêm một lát.
"Lạc Lạc, em nhìn cái này xem."
Văn Tiêu Tiêu ở trong sân cùng Quách Lạc Lạc nghịch bùn. Cô còn khéo tay nặn ra một con búp bê nhỏ.
Quách Lạc Lạc mới năm tuổi, chẳng mấy chốc đã bị Văn Tiêu Tiêu lôi kéo nghịch bùn. Cậu nhóc cũng hào hứng muốn nặn búp bê theo cô, tiếc là còn vụng về nên nặn mãi chẳng ra hình thù gì, ngược lại còn tự bôi bùn đất lên khắp người.
Đến khi La Mạn dọn dẹp nhà cửa xong xuôi rồi bước ra sân xem thử, cô liền thấy hai người mình đầy bùn đang ngồi ngoài sân.
"Đi thôi, chị dẫn nhóc đi tắm rửa!"
Văn Tiêu Tiêu bế Quách Lạc Lạc lên, còn thử nhấc cậu lên xuống mấy lần.
Thằng nhóc thối này nặng quá đi mất!
Sau khi dùng xong bữa tối ở nhà La Mạn, Văn Tiêu Tiêu mới đứng dậy ra về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=99]
Trước khi về nhà, cô còn tiện đường ghé qua khu nhà kính một chuyến.
Vì thời gian đã khá muộn, lúc cô tới thì Lý Trọng Xuân đã ra về từ lâu, nhưng cô không ngờ mình lại thấy một người khác vẫn còn ở lại.
"Sao giờ này cô còn ở đây?"
Giữa những luống mầm xanh mướt, một bóng dáng mảnh mai đang khom lưng, chăm chú nhổ cỏ dại. Nước chứa dị năng Chữa trị của Văn Tiêu Tiêu có thể giúp thực vật sinh trưởng tươi tốt, nên đám cỏ dại vốn có sức sống mãnh liệt lại càng được thúc đẩy mạnh hơn. Vì thế, công việc làm cỏ trong nhà kính cũng tăng lên không ít.
Lưu Phi Nhi ngẩng đầu lên, đưa tay lau vệt mồ hôi rịn trên trán. Làn da vốn trắng trẻo của cô ấy lúc này đã hơi sạm đi, nhìn từ xa trông chẳng khác nào một người làm nông thực thụ .Thế nhưng, nét quyến rũ giữa đôi mày và ánh mắt của cô ấy vẫn chẳng hề vơi bớt, đúng là một người phụ nữ có vẻ đẹp cuốn hút.
"Tôi về nhà cũng chẳng có việc gì làm, chi bằng ở lại đây làm thêm một lát." Lưu Phi Nhi mỉm cười, một bên má hiện lên chiếc lúm đồng tiền.
Văn Tiêu Tiêu gật đầu.
Bọn họ đến làm việc, số điểm tích lũy nhận được mỗi ngày đều cố định, cho dù có tăng ca cũng chẳng có thêm trợ cấp.
Một người yêu lao động đến mức này đúng là hiếm thấy thật!
"Cô Văn đến giờ này để tưới nước sao?"
Lưu Phi Nhi bước ra khỏi luống đất, đi về phía Văn Tiêu Tiêu.
"Không đâu, tôi chỉ tiện đường ghé qua xem thử thôi."
Hiện tại, Văn Tiêu Tiêu đã không cần phải ngày nào cũng chạy tới đây tưới nước nữa. Cô chỉ cần thỉnh thoảng ghé qua, dùng dị năng thúc đẩy chúng một chút là xong.
Mình quả thực là ngày càng thông minh mà!
Thực ra là sau khi dị năng của Văn Tiêu Tiêu thăng cấp, nếu cô trực tiếp tưới nước thì cây sẽ phát triển quá nhanh. Tần Lẫm lo người khác phát hiện ra điều bất thường nên mới không cho cô ngày nào cũng tới đây nữa.
Văn Tiêu Tiêu bất chợt hỏi: "Trước đây cô có từng đi học không?"
"Dạ? Vâng, tôi từng đi học." Lưu Phi Nhi ngẩn ra, không hiểu vì sao Văn Tiêu Tiêu lại đột nhiên hỏi đến chuyện này.
"Thực ra chỗ chú Lý đang thiếu một người ghi chép quá trình sinh trưởng của cây trồng. Nếu cô đồng ý, thì sau này làm trợ lý cho chú Lý nhé. Căn cứ sẽ không để cô phải chịu thiệt đâu, phúc lợi cũng sẽ được tăng thêm."
Lý Trọng Xuân đã sớm đề nghị chuyện này lên ban quản lý. Nhưng trong số những người phụ nữ đang làm việc đồng áng ở đây, hiếm có ai đủ năng lực đảm nhận. Làm trợ lý nông nghiệp không chỉ cần có học thức, mà còn phải tinh tế, tỉ mỉ và chịu khó.
"Chuyện này... tất nhiên là tôi rất sẵn lòng!"
Lưu Phi Nhi không ngờ mình lại có được một cơ hội tốt đến vậy. Cô đã quyết định gắn bó lâu dài với căn cứ Hắc Sơn, nên dĩ nhiên cũng mong bản thân có thể phát huy giá trị, dốc sức cống hiến cho nơi này.
"Vậy thì quyết định thế nhé. Ngày mai tôi sẽ báo với chú Lý một tiếng." Văn Tiêu Tiêu gật đầu.
Cô thấy rất hài lòng với người do mình chọn.
"Đi thôi, về nghỉ ngơi sớm nào."
Văn Tiêu Tiêu và Lưu Phi Nhi cùng nhau rời khỏi nhà kính. Trên đường về, hai người lại trò chuyện thêm vài câu. Hóa ra trước tận thế, Lưu Phi Nhi từng là giáo viên trung học. Thảo nào trên người cô luôn phảng phất khí chất nhã nhặn, điềm tĩnh của một người có học thức.
Văn Tiêu Tiêu ghi nhớ chuyện này vào lòng. Ngày hôm sau, cô liền tìm Lý Trọng Xuân để bàn bạc. Ông nghe xong, dĩ nhiên lập tức gật đầu đồng ý.
Khi ấy, Giang Vũ cũng có mặt ở đó. Nghe thấy vậy, cô không khỏi nhìn Văn Tiêu Tiêu với ánh mắt kinh ngạc.
Trước đây, Giang Vũ vẫn luôn xếp Lưu Phi Nhi và Hứa Kiều vào những vị trí không mấy quan trọng. Một phần là vì cô chưa hiểu rõ thân thế của hai người, phần khác cũng vì lo cô nhóc này sẽ thấy không thoải mái trong lòng. Nào ngờ Văn Tiêu Tiêu lại chẳng hề để tâm đến chuyện đó.
Giang Vũ đợi khi Lý Trọng Xuân đi khuất mới thấp giọng hỏi: "Em thấy Lưu Phi Nhi ổn chứ?"
"Vâng, em nghĩa mình có thể bồi dưỡng cô ấy thử xem sao ạ."
Dáng vẻ nghiêm túc như bà cụ non của Văn Tiêu Tiêu khiến Giang Vũ không nhịn được bật cười. Có điều, căn cứ Hắc Sơn hiện giờ đúng là đang thiếu nhân lực ở mọi lĩnh vực. Một khi đã phát hiện ra người có thể bồi dưỡng thì dĩ nhiên là không thể bỏ lỡ.
"Dạo này đội hộ vệ đang tiến hành huấn luyện đấy. Em có muốn qua xem thử không?"
Giang Vũ mặc một bộ quân phục dã chiến rằn ri, vừa nói vừa vẫy tay ra hiệu với Văn Tiêu Tiêu.
Văn Tiêu Tiêu: "..."
Từ khi Chu Cẩm đem tiểu đội số bảy sáp nhập vào đội hộ vệ của căn cứ, đám hộ vệ ban đầu của căn cứ Hắc Sơn chính thức bước vào những ngày tháng sống dở chết dở. Khả năng huấn luyện binh lính của đội trưởng Chu thì không cần phải nghi ngờ.
Chưa kể là Giang Vũ và Trần Hy còn thay phiên nhau đến. Những ngày tháng sau đó của bọn họ quả thực khổ không sao kể xiết.
Lúc Văn Tiêu Tiêu cùng Giang Vũ đến sân tập, Chu Cẩm đang bắt mọi người xếp thành hàng dài, chạy vòng quanh sân.
"Họ phải chạy bao lâu vậy?" Thấy tốc độ của bọn họ không nhanh lắm, Văn Tiêu Tiêu thầm nghĩ: Huấn luyện tăng cường thế này xem ra cũng không khó mấy.
Chu Cẩm thản nhiên đáp: "Trước mắt cứ chạy một trăm vòng đã."
Văn Tiêu Tiêu: "..."
Xin lỗi đã làm phiền, mình xin rút lui đây.
Giang Vũ đứng bên cạnh nghiêm túc lên tiếng: "Tiêu Tiêu à, bình thường em lười vận động quá, thiếu tập luyện lắm đấy nhé."
Tuy dị năng giả có ưu thế rất lớn khi chiến đấu, nhưng một khi dị năng cạn kiệt, họ chỉ còn có thể dựa vào thể lực. Với thể trạng hiện tại của Văn Tiêu Tiêu thì rõ ràng là cô chưa đạt yêu cầu.
"Vậy... em chạy trước ba vòng được không?"
Đây đã là giới hạn của cô rồi.
Giang Vũ cười tủm tỉm, đặt ra cho Văn Tiêu Tiêu một mục tiêu nhỏ mỗi ngày: "Từ nay, ngày nào em cũng phải đến đây nha."
Đôi mắt to tròn của Văn Tiêu Tiêu đảo qua đảo lại. Đến lúc này, cô mới bừng tỉnh nhận ra là Giang Vũ cố ý dụ cô đến.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận