Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

MẠT THẾ: NỮ PHỤ PHÁO HÔI XUYÊN SÁCH CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN

Chương 100: Tên xui xẻo chuyên gây rắc rối tới rồi

Ngày cập nhật : 2026-06-09 15:42:35
Ngày nào Văn Tiêu Tiêu cũng bị Giang Vũ kéo đến sân huấn luyện. Dưới ánh nắng, dáng người mảnh mai cùng làn da trắng nõn của cô càng trở nên nổi bật
Giang Vũ lo cô chạy được một lát thì sẽ lăn đùng ra ngất, thế nên chỉ riêng thuốc cấp cứu chị ấy đã chuẩn bị tận mấy loại.
Thời tiết ấm lên quá nhanh. Mới tháng ba mà cây cối đã xanh tốt, nắng nóng cũng trở nên gay gắt hơn.
Giang Vũ đang dạy Văn Tiêu Tiêu một vài động tác võ cơ bản. Văn Tiêu Tiêu nhìn chị ấy với vẻ khó hiểu: "Sao chị lại biết mấy thứ này vậy?"
Giang Vũ tùy tiện đáp: "Trước tận thế thì chị có học tán thủ."
Đôi mắt vốn đã to tròn của Văn Tiêu Tiêu lại càng mở lớn, long lanh ướt át như mắt nai con.
Ồ! Toàn là nhân tài không thôi!
Luyện tập được một lúc thì được nghỉ ngơi. Hôm nay, Văn Tiêu Tiêu may mắn không phải chạy vòng quanh sân vì đúng lúc Tần Lẫm đến tìm Giang Vũ, cô lập tức bám theo anh như một cái đuôi nhỏ.
Tần Lẫm thấy Văn Tiêu Tiêu trốn tập thì chỉ cười chứ không nói gì.
Cô nhóc có thể kiên trì được đến bây giờ đã là giỏi rồi.
"A Lẫm, em mệt sắp chết rồi, vất vả quá đi thôi!"
Văn Tiêu Tiêu túm lấy vạt áo Tần Lẫm. Gương mặt nhỏ nhắn hiện vẻ đáng thương, ý tứ rất rõ: Anh không thương em sao?
"Về nhà rồi anh làm món ngon bồi bổ cho em."
Tần Lẫm lại rất cứng rắn, hoàn toàn không mắc bẫy Văn Tiêu Tiêu. Dù thế nào đi nữa, cô cũng phải tăng cường rèn luyện để nâng cao thể lực, như vậy anh mới có thể yên tâm hơn.
"Khụ khụ... Cậu tìm chị có việc gì thế?"
Giang Vũ ngồi ở ghế sau, trong lòng bất lực thở dài. Hai cái người này có thể bớt diễn cảnh tình cảm trước mặt lão nương được không vậy?
"Mông Cửu tới rồi."
Vẻ mặt Tần Lẫm thoáng trở nên nghiêm túc. Thế nhưng vừa thấy Văn Tiêu Tiêu nghe xong liền buồn bực quay mặt đi, anh vẫn không nhịn được mà bật cười.
Giang Vũ suy đoán: "Anh ta đến làm gì? Mua thuốc à?"
Tần Lẫm bất lực nói: "Dẫn toàn bộ già trẻ lớn bé từ căn cứ cũ đến xin gia nhập."
Anh không ngờ Mông Cửu lại chạy đến đây. Với một người biết xem xét thời thế như anh ta, chẳng phải nên chạy đến căn cứ Bình Minh?
Giang Vũ cũng thấy kinh ngạc.
Chẳng lẽ căn cứ của Mông Cửu bị tổn thất quá nặng, nên anh ta mới bị đả kích đến mức này?
Phía ngoài cổng thành, số người Mông Cửu dẫn theo ít nhất cũng phải lên đến vài nghìn. Phòng cách ly không thể chứa hết nhiều người như vậy nên căn cứ đành phải dựng thêm lều. May mà ban đêm đã không còn lạnh như trước nên mọi người dựng lều ở tạm cũng ổn.
Mông Cửu vừa nhìn thấy Tần Lẫm và Giang Vũ liền bước tới chào hỏi.
"Tôi nói này, Mông Cửu, ngôi miếu nhỏ của chúng tôi không chứa nổi vị đại Phật như anh đâu. Sao anh không đến căn cứ Bình Minh, tự dưng lại chạy tới cái xó nghèo nàn này làm gì?"
Vì Mông Cửu vẫn chưa qua thời gian cách ly quan sát nên Giang Vũ không tiện bắt tay, cô chỉ gật đầu chào hỏi.
Mông Cửu cau mày nói: "Giờ này còn ai dám chạy đến căn cứ Bình Minh nữa, chính họ còn đang ốc không mang nổi mình ốc kia kìa."
Mấy ngày nay liên tục bôn ba khắp nơi, gương mặt tuấn tú vốn ưa nhìn của anh ta cũng lấm lem bụi đất, kém sắc hơn.
"Họ chẳng phải có thuốc đặc trị rồi sao?"
Số thuốc Quách Kính mang về không lý nào lại không có tác dụng được.
"Không phải dịch bệnh, mà là bọ biến dị. Căn cứ Bình Minh bây giờ loạn đến mức e rằng chẳng còn phân biệt nổi đâu là người, đâu là bọ biến dị nữa rồi."
Để đảm bảo an toàn, Mông Cửu chỉ còn cách tránh xa căn cứ Bình Minh, chứ không phải anh ta thực sự không muốn đến đó.
"Hóa ra là vậy."
Đến lúc này, Giang Vũ mới hiểu ra. Cô thầm thấy may vì căn cứ Hắc Sơn đã sớm dọn sạch các hang bọ, kịp thời loại bỏ mối nguy ấy ngay từ khi nó còn chưa kịp bùng phát.
Tần Lẫm nói thẳng, không hề vòng vo: "Anh có thể ở lại, nhưng những người anh dẫn đến, bao gồm cả anh, đều phải sáp nhập vào căn cứ Hắc Sơn, nghe theo sự phân công và sắp xếp của chúng tôi."
Muốn ở lại thì được, nhưng nhất định phải tuân theo mệnh lệnh.
Mông Cửu không do dự, lập tức gật đầu đồng ý: "Được, nhưng chúng tôi cần thuốc đặc trị."
Một lý do khác khiến Mông Cửu tìm đến căn cứ Hắc Sơn là trong đội ngũ của anh ta đã có không ít người sốt cao và nhiễm bệnh, thậm chí còn có người chết trên đường. Số thuốc đặc trị của căn cứ Hắc Sơn chính là thứ bọn họ đang cần gấp nhất lúc này.
Tần Lẫm đồng ý, quay sang dặn dò Giang Vũ: "Trước tiên là đưa bọn họ đi cách ly, phát cho mỗi người một lọ thuốc đặc trị. Ngày mai, chúng ta sẽ họp bàn cụ thể."
"Cảm ơn cậu Tần."
Nhận được lời hứa của anh, Mông Cửu liền xoay người đi về khu cách ly.
"Chị gọi hết những tiểu đội trưởng có biểu hiện nổi bật trong căn cứ đến tham gia cuộc họp ngày mai luôn." Tần Lẫm chuẩn bị chính thức chỉnh đốn nguồn nhân lực trong căn cứ.
"Được."
Giang Vũ luôn có cảm giác sắp có chuyện lớn xảy ra, trong lòng thấy phấn khích vô cùng.
Ban đêm, bên ngoài cổng thành căn cứ Hắc Sơn không hề yên ổn chút nào.
Những người Mông Cửu dẫn đến lần lượt biến dị. Có người đang ngủ say thì bị bạn cùng phòng cắn đứt cổ, sau đó lại biến thành xác sống, lao sang cắn người khác.
Căn cứ Hắc Sơn nằm ở khu vực hẻo lánh, cách xa thành phố nên đã lâu không nhìn thấy tang thi xuất hiện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=100]

Lộc Lãng đang đứng tuần tra trên tháp canh, vừa phát hiện có điều bất thường liền lập tức báo cho đội hộ vệ. Chu Cẩm cùng Trần Hy liền dẫn người đến xử lý.
Giữa đám đông, một người đàn ông toàn thân co giật rồi lảo đảo đứng dậy. Những người xung quanh phát hiện ra điều bất thường, vừa định bỏ chạy thì phần đầu của gã bỗng nứt toác, tách thành năm cánh thịt. Trên mỗi cánh đều mọc đầy những chiếc răng nhỏ sắc nhọn. Cái miệng quái dị ấy lập tức ngoạm chặt lấy đầu người bên cạnh rồi nhanh chóng khép lại.
Toàn bộ quá trình diễn ra rất ngắn, nhưng lại hãi hùng vô cùng.
Con vật quái dị nuốt chửng cả cái đầu người nọ, máu tươi lập tức bắn ra khắp nơi.
Trong bóng tối, Lộc Lãng nhìn thấy rõ cảnh tượng rợn gáy ấy. Anh vội vàng cầm loa lên, lớn tiếng nhắc nhở: "Đội trưởng Chu, Trần Hy, mọi người phải cẩn thận. Có người bị bọ biến dị ký sinh!"
Lời cảnh báo này chẳng khác nào một giọt nước rơi vào chảo dầu sôi, dọa những người đang cách ly sợ hãi vô cùng. Tình hình lập tức trở nên hỗn loạn.
Lúc này, Văn Tiêu Tiêu và Tần Lẫm cũng đã đến khu cách ly.
Nửa đêm nửa hôm phải chạy ra cổng thành, Văn Tiêu Tiêu vốn chưa ngủ đủ giấc nên tính khí cũng trở nên khó chịu. Đã vậy, đám người này còn không chịu giữ trật tự, la hét ầm ĩ đến mức khiến cô đau cả tai. Thế là đại tiểu thư Văn liền vung tay lên, từng bức tường băng lập tức dựng lên, chỉ trong chớp mắt đã bao vây toàn bộ khu cách ly.
Thời tiết vốn đã ấm trở lại bỗng như quay về những ngày đông giá rét, khiến những người sống sót chỉ mặc bộ quần áo mỏng lạnh đến run cầm cập.
Văn Tiêu Tiêu lại vung tay, mở ra một lối đi nhỏ giữa tường băng, sau đó lạnh lùng lên tiếng: "Từng người một, xếp hàng kiểm tra!"
Đám đông đang náo loạn ngay lập tức im lặng. Ngoại tiếng sụt sịt vì lạnh, những người sống sót do Mông Cửu dẫn đến không còn dám phát ra bất kỳ tiếng động nào nữa.
Chu Cẩm ôm khẩu súng trong tay, nhìn đám người dang tự giác xếp hàng bên trong tường băng: "..."
Mình đúng là hiền quá mà.
"Hắt xì." Lạnh quá!
Sau khi những người cách ly xếp hàng ngay ngắn xong, họ bắt đầu lần lượt bước ra ngoài để tiến hành kiểm tra và đăng ký. Lộc Lãng cùng Tương Tú vẫn luôn đứng bên cạnh để giám sát. Có điều, tối nay có Tần Lẫm ở đây, tinh thần lực của anh chỉ cần quét qua một lượt là biết ngay ai có vấn đề. Nhờ vậy, tốc độ xử lý cũng nhanh hơn rất nhiều.
Một cô gái trẻ tuổi run rẩy bước ra. Cô ta vừa đi đến trước mặt Lộc Lãng, Tần Lẫm đã vung ra một tia sét, lập tức đánh gục cô ta xuống đất.
"Chuyện này..." Lộc Lãng giật mình đứng dậy, ngơ ngác nhìn Tần Lẫm.
"Cậu nhìn tôi làm gì, nhìn cô ta kìa!"
Lại thêm một tia sét đánh xuống. Từ trong cơ thể cô gái vừa ngã xuống, một con bọ đen dài gần hai mét chậm rãi bò ra. Vì nó ẩn trong màn đêm tối nên nhìn không rõ lắm.
Lúc này, Lộc Lãng mới hoàn hồn ngồi xuống tiếp tục đăng ký. Anh không khỏi thấy tò mò: rốt cuộc Tần thiếu phát hiện ra bằng cách nào mà hay vậy? Woa! Bảo sao người ta có thể dựng lên cả một căn cứ. Đúng là lợi hại mà!
Tiểu Tuyết chễm chệ ngồi trên vai Văn Tiêu Tiêu, thỉnh thoảng lại giơ móng vuốt nhỏ lên chỉ trỏ vài cái. Ban đầu Văn Tiêu Tiêu cũng không để ý, mãi sau cô mới phát hiện những kẻ bị Tiểu Tuyết chỉ móng vuốt vào gần như đều bị Tần Lẫm dùng sét đánh chết.
Văn Tiêu Tiêu ngước lên nhìn Tần Lẫm.
"Những người này đã bị bọ biến dị dung hợp quá sâu vào cơ thể, không còn cách nào cứu được nữa." Tần Lẫm không cần quay đầu lại cũng biết cô gái nhỏ đang nhìn mình.
"Bọ biến dị cũng tiến hóa rồi sao? Trước đây, những người bị ký sinh ở căn cứ Hắc Sơn tuy cũng xuất hiện tình trạng ăn thịt người, nhưng chỉ cần con bọ rời khỏi cơ thể thì họ vẫn có thể sống bình thường mà."
Văn Tiêu Tiêu chợt nhớ tới Tương Tú, rồi lại nhớ đến đám bọ nhỏ từng xuất hiện ở căn cứ Hắc Sơn trước đây.
"Có lẽ vậy!"
Điều Tần Lẫm lo ngại chính là một khi lũ bọ này tiếp tục tiến hóa, khả năng ngụy trang của chúng sẽ ngày càng hoàn hảo. Đến lúc đó, mối nguy hiểm mới thật sự xuất hiện ở khắp nơi.
Văn Tiêu Tiêu đưa tay xoa nhẹ trán. Mình nhớ mang máng trong sách từng nhắc đến việc xét nghiệm máu để phát hiện ký sinh, nhưng đó là kỹ thuật mà nhóm nhân vật chính phải đợi đến khi tới căn cứ Đế đô mới được tiếp xúc.
Căn cứ của họ lúc này thật sự thiếu một nhà khoa học.
Trời vừa hửng sáng, trai qua một đêm hỗn loạn, một đống thi thể chất đầy bên bờ hào phòng hộ. Các thành viên đội hộ vệ đeo khẩu trang, rồi đi dọn dẹp xác chết. Trên gương mặt ai nấy cũng lộ vẻ mệt mỏi.
Sáng sớm, Giang Vũ đến thay ca, tiện thể sắp xếp ổn thỏa cho nhóm cư dân mới này.
Tần Lẫm dặn dò Giang Vũ vài câu, sau đó bảo những người đã làm nhiệm vụ suốt đêm qua về nghỉ ngơi. Xong xuôi, anh mới dẫn Văn Tiêu Tiêu về nhà.
Văn Tiêu Tiêu bỗng nghiêng người, sáp lại gần trước mặt Tần Lẫm rồi hỏi: "Em có quầng thâm rồi phải không?"
"Không có đâu, em lúc nào cũng đẹp nhất!"
Tần Lẫm véo nhẹ má cô, lại dịu dàng hôn lên trán cô gái nhỏ rồi mới buông ra.
Văn Tiêu Tiêu nghe vậy liền thấy hài lòng, ngoan ngoãn ngồi yên trên xe chờ về nhà.

Bình Luận

0 Thảo luận